Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

36

Vốn nghĩ rằng khi Tống Văn Khanh biết tôi có thể đọc được suy nghĩ, cậu ấy sẽ có chút kiềm chế.

Nhưng tôi dần phát hiện, suy nghĩ này của tôi vô cùng ngây thơ.

Tống Văn Khanh dường như… có chút không bình thường.

37

Cùng Tống Văn Khanh bày trò đồ thủ công, tôi vốn định cái làm ra đầu tiên tặng cho Lâm Hi Hi.

Gai xương rồng

Tống Văn Khanh im lặng ngồi một bên, không nói năng gì.

Nhưng tâm tư của cậu ấy không ngừng lộ ra.

[Cô ấy sẽ nghĩ đến mình đầu tiên chứ?]

?

Trong Khanh khắc tôi ngẩng đầu nhìn, Tống Văn Khanh cúi mắt xuống.

[Không phải cũng không sao.]

???

Tống Văn Khanh rõ ràng không nói một lời, nhưng lại nói hết mọi thứ.

Tôi mặt không biểu cảm đưa thứ trên tay cho Tống Văn Khanh, ''Nè, cho cậu.''

Tống Văn Khanh khẽ nhướng mày, như rất bất ngờ, ''Không ngờ cậu lại cho tớ đầu tiên.''

''Tôi rất vui.

[Nếu có thể khắc tên tớ ở phía sau thì tốt rồi]

Tôi lại mặt không biểu cảm lấy lại, thêm tên Tống Văn Khanh vào.

''Cảm ơn.'' Tống Văn Khanh mỉm cười, rõ ràng tâm trạng rất tốt.

Tôi quay người định về làm phần của Lâm Hi Hi, đột nhiên bị kéo lại ống tay áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tống Vn Khanh đưa cho tôi món đồ thủ công rất tinh xảo mà cậu ấy đã làm xong, trên đó khắc hai chữ Qiao Bảo.

''Tặng cho cậu.''

Tôi cầm món đồ, trong lòng vui như hoa nở, nhưng vẫn kìm nén không bật cười.

Tống Văn Khanh liếc nhìn tôi.

…………………

[Sao cô ấy không nói rất thích.]

Tôi: ??

[Miễn cưỡng nhận lấy thôi, tôi đều hiểu.]

Tôi nghiến răng, ‘tớ rất thích.''

''Tống Văn Khanh, cậu có thể nói thẳng ra không!''

Tống Văn Khanh nhìn vẻ mặt giận dữ của tôi, bật cười.

''Vậy cậu có thích không?''

Tôi chân thành trả lời, ''Rất thích.''

Tống Văn Khanh nhìn tôi gật đầu, ''Ừ, tớ cũng rất thích cậu.''

Lời tỏ tình đột ngột, tôi cứng đờ tại chỗ.

Tống Văn Khanh cúi người, ôm tôi vào lòng.

Rất nhẹ hôn một cái.

Tống Văn Khanh ép giọng, chậm rãi nói bên tai.

''Thích cậu từ rất lâu rồi.''

 

HẾT