Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ca nô rẽ nước, tạo thành hai làn sóng trắng, cuối cùng từ từ cập bờ tại bãi sậy cách họ vài chục mét.
Một tiếng "ào", hơn mười người đàn ông đeo mặt nạ đen, tay cầm s.ú.n.g trường nhảy xuống từ ca nô, động tác gọn gàng, hiển nhiên được huấn luyện bài bản.
Dẫn đầu là một người đàn ông thân hình cao lớn, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ đỏ tươi, chỉ để lộ đôi mắt âm u tàn nhẫn.
Hắn ta xuyên qua đám sậy lay động theo gió, lớn tiếng gọi về phía Lục Dạ An, giọng khàn khàn khó nghe: "Đội trưởng Lục, Nelson đâu? Đưa xuống xe cho tôi xem!"
Lục Dạ An không nói một lời, quay người mở cửa xe, kéo Nelson ra như xách một bao tải.
Anh đón lấy hơn chục ánh mắt từ phía đối diện, giọng nói bình tĩnh: "Người ở đây."
Tên đeo mặt nạ đỏ thò đầu nhìn một cái, dường như không hài lòng: "Bịt mặt thế ai mà biết là ai? Tháo khăn trùm đầu của hắn xuống, không thì làm sao tôi xác định được các người không giở trò?"
Lục Dạ An không nhúc nhích, lạnh lùng hỏi ngược lại: "Người của tôi đâu?"
Tên đeo mặt nạ đỏ dường như đã đoán trước được anh sẽ hỏi vậy, bực bội vẫy tay.
Tên đeo mặt nạ đỏ ra hiệu, hai người cũng bị bịt đầu được đẩy đến trước mặt hắn.
Cậu trai hơi cao hơn một chút, nhìn từ vóc dáng và trang phục thì đúng là giống Ai Lang, nhưng cô gái bên cạnh thì anh không thể xác định được.
Lục Dạ An vô thức nghiêng đầu, nhìn sang Giang Tùy bên cạnh.
Giang Tùy nắm chặt khẩu s.ú.n.g trường tấn công hơn, các khớp ngón tay hơi trắng bệch vì dùng sức.
Cô dán mắt vào bóng người đó, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết: "Chiếc áo khoác đó là của Lâm Thính mặc hôm nay, nhưng cái quần thì không đúng, Lâm Thính hôm nay mặc quần jean."
Nếu người bên cạnh Ai Lang không phải Lâm Thính, vậy Lâm Thính đi đâu rồi?
Nếu cô ấy đúng là Lâm Thính, thì tại sao lại thay quần?
Dù thế nào đi nữa, Giang Tùy cũng không thể nghĩ ra câu trả lời nào theo hướng tốt đẹp.
Lục Dạ An trong lòng cũng chùng xuống, đang suy nghĩ thì khóe mắt chợt liếc thấy trọng tâm của Giang Tùy hơi di chuyển về phía trước – đây là dấu hiệu chuẩn bị ra tay.
Lục Dạ An vội vàng giơ tay, kín đáo ấn vào cánh tay cô, thì thầm: "Khoan đã, cứ để đối phương tháo khăn trùm đầu xuống rồi nói, lỡ đâu Lâm Thính trên đường thay quần thì sao?"
Nói xong, Lục Dạ An quay lại nhìn về phía đối diện, lớn giọng hơn: "Tháo khăn trùm đầu của hai người trong tay các người xuống, tôi muốn xác định họ có phải người của tôi không."
Tên đeo mặt nạ đỏ bật cười khẩy, "Đội trưởng Lục, anh không có tư cách ra điều kiện với tôi. Cứ tháo khăn trùm đầu của Nelson xuống trước, để hắn đi đến đây, tôi tự khắc sẽ cho anh thấy rõ người anh muốn gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Tuyệt đối không thể." Câu trả lời của Lục Dạ An dứt khoát như đinh đóng cột.
Tên đeo mặt nạ đỏ nhướng mày, dường như đã mất hết kiên nhẫn.
Hắn ta đột ngột quay người, một tay dí họng s.ú.n.g đen ngòm vào đầu Ai Lang, giọng điệu hiểm ác: "Nếu Đội trưởng Lục đã không muốn hợp tác như vậy, vậy thì tôi đành phải tiễn một thuộc hạ của anh lên đường trước vậy!"
"Anh dám nổ súng, tôi lập tức đưa Nelson rời đi." Giọng Lục Dạ An lạnh như băng, "Anh có thể thử xem, liệu anh có ngăn được tôi không."
Gió thổi qua bãi sậy, phát ra tiếng sột soạt, hai bên cứ thế giằng co tại chỗ, không khí tràn ngập mùi thuốc súng.
Sau khoảnh khắc im lặng kỳ lạ, tên đeo mặt nạ đỏ đột nhiên bật cười, tiếng cười đó vang lên chói tai một cách lạ thường bên bờ sông trống trải.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hắn tiến lên hai bước, động tác nhanh đến kinh ngạc, một tay giật phăng khăn trùm đầu của Ai Lang.
Ánh sáng đột ngột tràn vào khiến Ai Lang mơ màng nheo mắt lại.
Miệng anh bị băng keo công nghiệp quấn chặt nhiều vòng, không thể nói được một lời nào, chỉ có thể nhíu chặt mày, dùng ánh mắt sốt ruột mà nhìn chằm chằm về phía Lục Dạ An.
"Thấy rõ chưa?" Tên đeo mặt nạ đỏ dùng nòng s.ú.n.g không nặng không nhẹ chọc chọc vào đầu Ai Lang, thích thú nhìn anh vùng vẫy, rồi lại trùm khăn lên đầu anh.
"Tôi đã tháo một cái rồi, đủ thành ý chứ? Giờ đến lượt anh tháo khăn trùm đầu của Nelson xuống cho tôi xem đi."
"Người còn lại đâu?" Lục Dạ An không hề nhượng bộ, "Tháo khăn trùm đầu của người bên cạnh hắn ra nữa."
"Lục Dạ An, anh đừng được đằng chân lân đằng đầu!" Giọng tên đeo mặt nạ đỏ chợt lạnh đi.
Lời còn chưa dứt, nòng s.ú.n.g trong tay hắn chuyển hướng, chĩa vào Lâm Thính bên cạnh Ai Lang, rồi đột ngột bóp cò nhắm vào đùi cô.
ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Hai tiếng s.ú.n.g gần như cùng lúc nổ ra, nòng s.ú.n.g của tên đeo mặt nạ đỏ b.ắ.n ra một chùm tia lửa, khẩu s.ú.n.g lục xoay tròn bay vào sông.
Viên đạn lẽ ra phải găm vào đùi Lâm Thính, trong khoảnh khắc đó đã b.ắ.n vụt vào bụi cỏ bên cạnh.
Tên đeo mặt nạ đỏ kinh ngạc nhìn Giang Tùy, dường như không ngờ tài thiện xạ của cô lại chuẩn xác đến thế.
Giang Tùy tỳ báng s.ú.n.g vào vai, mặt không cảm xúc, tâm ngắm đã khóa chặt vào đầu hắn.
Vì hai tiếng s.ú.n.g này, không khí lập tức căng thẳng đến tột độ, hai bên đồng loạt giơ s.ú.n.g lên, hơn chục họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa vào nhau trong ánh chiều tà.
--- Chương 433 ---
Gió từ mặt sông thổi tới mang theo hơi nước ẩm ướt, bãi sậy phát ra tiếng sột soạt trong ánh chiều tà.