Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

6.

 

Chỉ dựa vào việc hút dần tinh khí để sống, hiệu quả chẳng đáng là bao. Vậy nên tôi lại bày ảo cảnh, chui vào giấc mơ của hắn.

 

Trong mơ, tôi hóa thành một mỹ nhân diễm lệ, quyến rũ mê hồn dẫn dắt ba hồn bảy vía của hắn, chiếm trọn tâm thần.

 

Trần Gia Thuận cũng dần đắm chìm, đêm nào cũng cùng tôi quấn quít không dứt.

Ban đầu, hắn còn cố gắng ép bản thân tỉnh táo vài tiếng vào ban ngày.

Hắn thử tìm đàn bà khác lấp chỗ trống. Nhưng đến lúc quan trọng, đầu óc lại chẳng tập trung nổi.

 

Có lần hắn tháo tôi xuống, nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Ngay lúc hắn buông lỏng thần trí, tôi liền lần nữa xâm nhập vào thân thể hắn. Ngay lập tức gân xanh nổi cuồn cuộn, hơi thở gấp gáp, rồi bật ra tiếng gầm đầy khoái lạc.

Hắn ôm chặt tôi trong ngực, điên cuồng hôn lên thân ngọc. Và đó cũng là giây phút hắn dễ tổn thương nhất.

 

Tôi mặc sức hút lấy tinh huyết của hắn. Viên ngọc vốn lạnh lẽo giờ dần trở nên ấm áp.  Bên trong, từng tia m.á.u mờ mờ lan ra.

Tôi đã biến thành “Huyết Ngọc”. Điều này có nghĩa là, kẻ sở hữu tôi sẽ được hưởng nhiều lợi ích hơn nữa.

 

Sau lần đó, Trần Gia Thuận  hoàn toàn bị tôi khuất phục. mNhờ sức mạnh của Huyết Ngọc, hắn ngủ ngon hơn hẳn, sắc mặt đỏ hồng, tràn đầy sinh khí.

Một gã đàn ông trung niên bốn mươi tuổi, giờ lại trẻ trung như ba mươi.

 

Đi đâu hắn cũng mang tôi theo.

 

Có lần, hắn sơ ý để m.á.u từ vết thương nhỏ giọt lên thân tôi. Hắn kinh ngạc phát hiện, m.á.u từ từ thấm vào ngọc, bên trong vốn chỉ lác đác vài sợi máu, giờ thì nhuộm đỏ toàn bộ.

Trông vừa kỳ dị, vừa mê hoặc đến rùng mình.

 

Trần Gia Thuận đột nhiên thấy sợ hãi và hoảng loạn. Hắn vội vàng gỡ tôi xuống, nhét vào trong một chiếc hộp gỗ.

 

Tôi bị giam chặt, không thể động đậy.

Theo những cú lắc lư dữ dội, mùi hương nhang và tiếng chuông chùa dần vang lên.

 

Tôi bắt đầu hoảng, hắn định cùng tôi đồng quy vu tận sao?

Trong hộp, tôi lăn lộn, đập mạnh liên tục cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn để điều khiển.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng lúc này, hắn lại toàn tâm toàn ý, chỉ muốn tìm ra nguồn gốc của tôi.

 

Ngay khi vừa bước vào cổng chùa, hắn khựng lại.

Tôi chớp lấy cơ hội, chen vào não hắn,  nắm lấy nỗi sợ hãi và điểm yếu sâu kín nhất của hắn.

 

Thì ra, hắn vẫn sợ nghèo, sợ mất tất cả.

 

Tôi khơi gợi lại trong tâm trí hắn những ký ức đau khổ nhất:

— Khi hắn đói khát, tranh giành thức ăn với chó.

— Khi mùa đông lạnh buốt, quần áo rách rưới, hắn co ro ăn xin trên đường.

— Khi vừa đói vừa rét, hắn len lén lấy lại đồ ăn thừa trên quán nhỏ.

— Khi bệnh tật hành hạ, hắn nằm cuộn mình trong cống ngầm lạnh lẽo, kêu trời chẳng thấu.

— Khi tỉnh dậy trong bóng tối ẩm thấp, sống cùng chuột, tuyệt vọng muốn kết liễu chính mình.

 

Đó là những ký ức mà Trần Gia Thuận khao khát xóa bỏ nhất.

 

Nhưng đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chỉ riêng từng ấy thôi cũng đủ để hắn sụp đổ hoàn toàn.

 

Sau một hồi giằng co, hắn vẫn dừng bước lại. Lòng tham cuối cùng đã chiến thắng lý trí.

 

Tôi mỉm cười, tất cả vẫn trong tầm kiểm soát.

Lần này, hắn đã hạ quyết tâm: dù thế nào cũng không vứt bỏ tôi.

 

Để chuộc lỗi, hắn bắt đầu nuôi tôi bằng m.á.u mỗi ngày. Nhờ thế, sức mạnh và linh lực của tôi ngày càng tăng.

Chỉ cần thêm thời gian, tôi sẽ có hình hài con người, hoàn toàn thoát khỏi hắn.

 

Hắn đâu ngờ rằng, trong khi hắn dốc hết sức nuôi dưỡng tôi, tôi lại chỉ chờ cơ hội để nuốt trọn linh hồn hắn.

 

Tôi càng lúc càng khát máu, hắn vì muốn làm tôi thỏa mãn thậm chí còn đưa từng người giúp việc trong nhà đến cho tôi hưởng dụng.

 

Mọi chuyện dần vượt ngoài tầm kiểm soát.

Tâm ma và dục vọng trong hắn cũng ngày càng không thể khống chế.

 

Đêm tôi sắp hóa thành nhục thân, vị thầy phong thủy cứng cỏi năm xưa lại xuất hiện.