Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

RẦM!

Tiếng va đập mạnh mẽ vang vọng khắp đại sảnh rộng lớn với gam màu trắng chủ đạo. Năm người bọn họ nằm bất động, tứ chi rã rời như vừa trải qua một cú sốc trời giáng.

Khoảng hai mươi phút sau, cơ thể từng người bắt đầu cựa quậy. Người đầu tiên tỉnh lại là Y Tâm. Cô chậm rãi chống tay ngồi dậy, tay xoa lấy chiếc cổ đau nhức như bị trẹo, miệng lẩm bẩm vài tiếng rồi đảo mắt nhìn quanh. Trước mặt cô là hai người đang nằm bất tỉnh – Hiểu Lan và Châu Anh. Không chần chừ, Y Tâm lết người đến lay lay họ dậy.

Cùng lúc đó, Ninh Chiêu cảm thấy như bị một tảng đá nặng đè lên ngực. Cô nhóc khổ sở mở mắt, ngơ ngác khi nhận ra có một cơ thể đang chồng lên người mình – một cô gái tóc ngắn , mặt mày phơi phới đang ngủ ngon lành không biết gì. Dù Ninh Chiêu cố gắng lay gọi thế nào thì người kia vẫn bất tỉnh nhân sự. Cuối cùng, cô đành nằm chịu trận, ánh mắt dán lên trần với vẻ cam chịu bất lực.

Ở một góc khác, Châu Anh vừa mở mắt đã lo lắng tìm kiếm bóng dáng thân quen. Ánh mắt y đảo khắp sảnh, cuối cùng dừng lại ở chiếc cột lớn phía cuối phòng. Nheo mắt một chút, y phát hiện ra Ninh Chiêu đang nằm đó, và không khỏi hoảng hốt khi thấy con bé bị đè bẹp dưới một cô gái khác.

“Cứu tao với!!” – tiếng kêu thảm thiết phát ra từ phía Ninh Chiêu khiến y lập tức bước nhanh đến. Nhưng ngay khi y vừa tới gần, “tảng đá sống” kia bất ngờ cựa mình.

Vô Khuê tỉnh lại sau giấc ngủ “ngon chưa từng có”, lim dim tự hỏi: Tại sao mình lại cảm thấy thoải mái đến thế nhỉ? Và rồi, ánh mắt cô chạm phải khuôn mặt đang nén giận của Ninh Chiêu bên dưới. À thì ra, cái “nệm êm” kia chính là người ta!

Cô giật mình bật dậy, bước vội sang bên cạnh Châu Anh, cố gắng tránh ánh nhìn đầy sát khí kia. Còn Ninh Chiêu thì thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát, dù vẫn đau nhừ người đến mức bước đi loạng choạng, phải vịn vào vai bạn thân mới có thể đứng vững.

Chứng kiến tất cả, Vô Khuê không khỏi cảm thấy tội lỗi. Chỉ vì mình mà con bé chịu khổ đến thế này à? – Dù thực tế thì... cũng không nghiêm trọng đến mức đó. Với tinh thần "chịu trách nhiệm", cô chủ động đề nghị giúp đỡ đỡ bạn.

Châu Anh nhìn cô bằng ánh mắt hoài nghi: “Cậu chắc chứ?”

“Cứ tin ở tôi!” – Vô Khuê đập tay lên n.g.ự.c tự tin.

“Vậy thì... nhờ cậu.” – Dứt lời, Châu Anh lập tức đẩy Ninh Chiêu vào lòng cô, rồi bỏ đi thẳng. Mặt Vô Khuê sáng rỡ như vừa trúng số, cô vui mừng vác lấy Ninh Chiêu kéo đi bất chấp con bé đang giãy giụa kháng nghị.

Khi cả nhóm đã tập hợp đầy đủ, ánh mắt Ninh Chiêu lướt khắp nơi rồi buột miệng hỏi:

“Chỗ này là đâu vậy? Thiên đàng hay địa ngục?”

Hiểu Lan cũng hoang mang không kém: “Tôi cũng không biết... chắc thiên đàng?”

Giữa lúc mọi người còn đang ngơ ngác, một người đàn ông trung niên bất ngờ bước đến. Ông ta có mái tóc xoăn đen, mặc áo kẻ sọc vàng chói và quấn một chiếc yếm dài tới mắt cá chân – trông chẳng khác gì một NPC trong game cosplay lỗi thời.

“Chào mừng các người chơi đã đến với Đại Hội Vua Trò Chơi! Ta là NPC đẹp trai – đồng hành và giải đáp mọi thắc mắc của các ngươi!” – ông ta nói bằng chất giọng khoe khoang đầy tự mãn.

Nhưng cái mà cả nhóm chú ý lại chẳng phải lời giới thiệu của ông mà là… bộ đồ "quái lạ" kia.

“Cái gu thời trang gì ghê vậy trời?” – Y Tâm nói nhỏ nhưng đầy khiếp đảm.

“Có khi ổng điên thật đó!” – Vô Khuê thì thầm hùa theo.

NPC nghe thấy, tức giận quát: “Ta mặc gì kệ ta! Các ngươi nên lo vượt qua thế giới đầu tiên thì hơn!”

“Thế giới đầu tiên?” – cả nhóm đồng thanh.

“Đúng vậy. Đi theo ta.”

______

Cả nhóm được dẫn đến một không gian tràn ngập ánh đèn neon, âm nhạc sôi động và một DJ ăn mặc s.e.x.y đang chuẩn bị set nhạc.

“Chào mừng đến với thế giới đầu tiên: Disco The Audition!” – NPC giới thiệu, giọng điệu đầy hào hứng.

Nhiệm vụ rất đơn giản: vượt qua 3 vòng chơi. Một người được chọn làm thủ lĩnh để điều khiển đồng đội nhảy. Mỗi vòng chọn một người khác nhau (không lặp lại). Thắng 2/3 vòng là vượt qua. Nếu thua quá nửa? Bị mắc kẹt ở đây… nhảy suốt đời như một người mất trí!

Nghe đến đó, Vô Khuê bật cười: “Nhảy suốt đời cũng vui mà!”

Y Tâm giơ tay gõ đầu cô: “Vui cái đầu cô! Cô điên thì điên một mình đi!”

Không khí căng thẳng dần lan tỏa.

“Các ngươi có 5 phút để chọn thủ lĩnh!” – NPC nhắc nhở.

Sau vài lời bàn bạc, Y Tâm – người tự xưng là "gamer chuyên nghiệp" – được chọn làm chỉ huy.

 

VÒNG 1: NHẢY ĐƠN – CHERIE LADY

Khi Y Tâm gọi tên người chơi đầu tiên, Ninh Chiêu, cả nhóm lập tức im lặng. Ánh mắt đổ dồn về cô nhóc – người có biểu cảm như vừa bị tuyên án tử hình.

“Không… không… đừng chọn tôi mà…” – Ninh Chiêu lùi bước, gương mặt méo xệch. Nhưng muộn rồi. Một vòng ánh sáng lập tức bao bọc lấy cô, cuốn ra giữa sàn nhảy.

Ánh đèn sân khấu rọi thẳng, màn hình lớn bật lên với dòng chữ đỏ rực: "Cherie Lady – READY TO DANCE"

Tiếng bass bắt đầu dồn dập. Khán phòng tối sầm, rồi từng luồng sáng sắc màu loé lên như cắt xuyên không gian.

Ninh Chiêu đứng giữa sân, người run như cầy sấy. Hai tay giơ lên rồi rụt xuống. Cô cố bước nhưng chân cứ như bị dính chặt vào sàn. Trong lòng, chỉ có một suy nghĩ: Chết chắc rồi…

“Chiêu! Nhìn tôi nè!” – từ phía xa, Y Tâm ra hiệu.

Ánh mắt hoảng loạn của Ninh Chiêu bắt gặp ánh nhìn của Y Tâm. Đôi mắt kia nháy một cái – đúng lúc đó, toàn thân Ninh Chiêu bắt đầu… cử động. Như bị nhập, cơ thể cô nhóc uốn lượn theo giai điệu nhạc, chân tay nhịp nhàng như dancer sân khấu chuyên nghiệp.

“Cái… gì thế này? Sao mình nhảy được?!”

“Cứ để tôi điều khiển, nhóc chỉ cần tin tưởng thôi.” – Y Tâm cười nhếch mép, tay đang cầm một cây baton phát sáng.

Một đoạn solo đột ngột trỗi dậy – động tác nhanh gấp đôi. Cơ thể Ninh Chiêu xoay vòng, bật nhảy, nhào lộn trên không trung (một cách kỳ diệu) rồi tiếp đất nhẹ như lông vũ. Khán giả NPC phía dưới "ồ" lên vỗ tay rần rần. DJ s.e.x.y cũng giơ ngón cái.

Cảnh cuối, Ninh Chiêu xoay một vòng, quỳ một gối, giơ tay về phía khán giả trong tư thế đầy khí chất như idol sân khấu – dù trong lòng thì vẫn la hét: Tôi không biết đang làm gì đâu trời ơi cứu với!!!

Đèn tắt. Một tiếng chuông reo lên:

“Chiến thắng vòng 1! Người chơi hoàn thành xuất sắc bài nhảy!”

Cả nhóm ôm nhau ăn mừng. Riêng Ninh Chiêu, sau khi rút khỏi vòng sáng, lập tức quỵ xuống thở dốc:

“Chưa bao giờ tôi thấy nhảy mà như... đi đánh trận…”

VÒNG 2: SOLO 1 VS 1 – BATTLE OF THE BEAT

Sau chiến thắng bất ngờ ở vòng một, tinh thần nhóm lên cao. Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì ánh sáng sân khấu lại chuyển sắc, chuyển từ vàng rực rỡ sang màu đỏ đậm xen tím – sắc màu của đối đầu và nguy hiểm.

“Người tiếp theo là…” – Y Tâm nhìn bảng chọn lơ lửng trước mắt, tay lướt nhẹ qua các biểu tượng.

“…Hiểu Lan.”

Không ngạc nhiên, Hiểu Lan chỉ nhẹ gật đầu, ánh mắt kiên định. Cô bước chậm rãi ra sân khấu, bóng lưng cao thẳng, trông như một kiếm sĩ sắp bước vào trận tử chiến.

Tiếng trống vang lên.

Trước mặt cô, một cột ánh sáng xanh lam bùng nổ. Từ trong đó bước ra một người – mỹ nam tóc bạch kim, đôi mắt xám lạnh, dáng người mảnh khảnh nhưng cực kỳ uyển chuyển. Anh ta khoác áo sơ mi trắng, mở hai nút cổ, phía dưới là chiếc quần tây ôm sát cùng giày da bóng loáng. Trông không khác gì idol bước ra từ sàn catwalk.

Một làn sóng “Ồ….” vang lên từ dàn NPC khán giả. Vô Khuê huýt sáo, còn Ninh Chiêu khẽ rít: “Đẹp… vô lý luôn.”

Nhưng người bị đánh gục nặng nhất lại chính là Y Tâm – người đang giữ vai trò chỉ huy. Cô như bị dính love arrow vào tim. Miệng há hốc, tay đang điều khiển thì buông thõng xuống, mắt long lanh như đang xem phim ngôn tình.

“Thôi chết…” – Ninh Chiêu thì thào, mặt cắt không còn giọt máu.

Trên sân khấu, tiếng nhạc vang lên – một bản beat điện tử căng như dây đàn.

Mỹ nam cất bước đầu tiên.

Nhẹ. Dứt khoát.

Một bước lướt trái, tay vung theo đường cong mượt mà. Một cú spin tốc độ, tóc bạch kim bay nhẹ, tạo nên hiệu ứng slow motion thần thánh.

Khán đài ngợp tiếng reo hò. Mọi người dán chặt mắt. Ngay cả Hiểu Lan – vốn là người lý trí nhất nhóm – cũng hơi khựng lại một nhịp vì thần thái quá chói của đối thủ.

Cô điều chỉnh hơi thở, chuẩn bị động tác đầu tiên thì… nhận ra: cơ thể không nhúc nhích được.

“Tê liệt...?” – Cô nghiêng đầu, cố vặn người nhưng vô ích.

Ở bên ngoài, Y Tâm vẫn đang… mơ mộng.

“Mình muốn được nhảy với ảnh… chứ không phải điều khiển người khác…” – Cô lẩm bẩm.

“Y TÂM! HỒI TÂM HỒI TÂM MAU!!” – Vô Khuê hét lên, giật mạnh tay cô.

Y Tâm giật mình tỉnh khỏi cơn si mê, hoảng hốt nhìn lên bảng điều khiển.

“Là lỗi của mình…!”

Cô vội vàng nhìn vào màn hình, nhưng đã quá muộn. Trên sân khấu, đối thủ vừa kết thúc động tác bằng một cú đá lật người, tiếp đất gối thấp, cánh tay duỗi ra như mời gọi. Sau cú kết, sàn nhảy phát ra ánh sáng vàng rực – dấu hiệu của chiến thắng tuyệt đối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Còn Hiểu Lan… vẫn đứng yên như tượng sáp.

Một tiếng “ĐINH!” vang lên:

KẾT QUẢ VÒNG 2: NGƯỜI CHƠI HIỂU LAN – THẤT BẠI VÌ BỊ “FREEZE STATUS” TRONG TOÀN BỘ VÒNG.

Không khí trên sân khấu chùng xuống. Hiểu Lan bước xuống sân khấu, gương mặt không đổi sắc, nhưng rõ ràng… khí lạnh tỏa ra quanh người. Mỗi bước đi là một nhịp nén cảm xúc. Cô dừng lại trước mặt Y Tâm, ánh mắt đen kịt, giọng nhỏ nhưng sắc như dao:

“Nếu lần sau có mỹ nam xuất hiện, tôi đề nghị… đừng để cậu làm chỉ huy nữa.”

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi... tôi bị mất kiểm soát!” – Y Tâm quýnh quáng, vừa xua tay vừa cúi đầu, mồ hôi rịn ra.

Ninh Chiêu chen vào hòa giải: “Thôi mà, trận sau còn quan trọng hơn. Mới thua một, mình còn cơ hội!”

“Phải thắng nữa mới đủ hai trận, không thì kẹt ở đây suốt đời đấy.” – Châu Anh lạnh lùng chen ngang, giọng như đổ thêm dầu vào lửa.

Không khí nhóm trở nên căng như dây đàn. Một trận thắng, một trận thua – giờ là trận quyết định. Nếu thất bại, họ sẽ bị mắc kẹt ở thế giới này mãi mãi và… nhảy như những kẻ mất trí trong vũ trường disco không lối thoát.

Ai cũng rõ: Vòng này không còn chỗ cho sai lầm.

VÒNG 3: FINAL LAUGHDOWN – TRẬN CHIẾN NỤ CƯỜI TỐI THƯỢNG

“Vòng cuối cùng…” – NPC đứng giữa sàn nhảy, giọng trầm xuống.

“Mang tên: Final Laughdown – Cuộc Chiến Cười Xuyên Vũ Trụ.

“Tên nghe… ngu thật.” – Vô Khuê lẩm bẩm.

“Im! Luật chơi là người chơi phải khiến đối thủ… bật cười trong 3 phút. Nếu không thành công, coi như thất bại!”

“Chơi chiêu rồi đây…” – Châu Anh khoanh tay, cau mày.

“Cậu nào cảm thấy đủ 'nhây' và 'lố' thì ra đi…” – Hiểu Lan liếc nhìn từng người. Mọi ánh mắt lần lượt đổ về phía... Vô Khuê.

“Ơ… sao lại là tôi?” – Cô chỉ vào mình, ngơ ngác.

Châu Anh khoanh tay: “Vì ngoài cô ra không ai đủ mặt dày để làm trò con bò.”

“Cũng đúng…” – Vô Khuê gật đầu cái rụp, nhún vai như đang được đề cử cho vai chính Oscar. “Được, tôi nhận!”

Sàn nhảy biến hình một lần nữa – lần này là một sân khấu hài lộng lẫy: rèm nhung đỏ, đèn cầu vồng, bục gỗ có microphone vàng sáng rực. Bên kia sân, đối thủ xuất hiện – một vũ công robot mặt lạnh, thân hình bằng hợp kim bóng loáng, mắt đỏ như tia laser.

“Đây là đối thủ cuối cùng: Robo Dancer 3000 – phiên bản nâng cấp, không biết cười, không biết đùa, không có cảm xúc.”

“Trời... kêu người ta làm nó cười?” – Y Tâm trợn mắt.

“Nhưng…” – NPC nhếch mép – “Nếu khiến nó bật cười, coi như các ngươi chiến thắng luôn cả hệ thống.”

“Cô đi được không đó?” – Ninh Chiêu hỏi, giọng nửa lo nửa hy vọng.

Vô Khuê chỉnh lại kính râm hình trái tim, đội chiếc mũ phi hành gia bằng nhựa lên đầu, mặc đồ gấu bông lấp lánh đính LED và… mang dép tổ ong màu hồng neon.

“Không chắc thắng, nhưng chắc chắn lố.”

Vô Khuê nắm tay từng người một – nghiêm túc hơn bao giờ hết:

“Nếu tôi thất bại… nhớ đừng copy điệu nhảy cuối cùng của tôi. Nhục lắm.”

Rồi bước ra giữa ánh sáng.

Đèn sân khấu chớp nháy. Đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy:

CweetCweet>

03:00… 02:59…

Vô Khuê bước ra giữa sàn, tay cầm một cây xúc xích giả và… khẩu s.ú.n.g b.ắ.n bong bóng.

00:01 – Cô mở đầu bằng một pha nhào lộn cực… vụng về, lăn tròn như khúc củi rơi xuống đồi.

00:30 – Cô dựng dậy, vừa b.ắ.n bong bóng vừa hét:

“ROBOOOOO! NHẬN LẤY TÌNH YÊU KHÔNG ĐIỆN TOÁN NÀYYYYY!”

Không hiệu quả. Robot vẫn… trơ.

01:00 – Cô lôi từ trong túi ra một con gà cao su, đập liên tục vào mũ bảo hiểm mình. Tiếng “bóp bóp” vang vọng cả đấu trường.

Một số NPC khán giả bắt đầu… nhíu mày.

01:30 – Vô Khuê đổi chiêu: múa rối tay phiên bản truyền hình cáp hỏng tín hiệu. Tay trái là bà già, tay phải là thằng cháu, đối thoại như vở cải lương:

– “Bà ơi, sao cháu thấy cái người kia mặc như con gấu bị lỗi vậy?”

– “Đừng nhìn con à, nó là hy vọng cuối cùng của thế giới mình đó!”

NPC gầm lên: “KHÔNG CÓ KỊCH NGHỀ Ở ĐÂY!!”

02:00 – Chỉ còn một phút. Mồ hôi túa ra trên trán cô. Đồng hồ nhấp nháy đỏ.

“Mình chỉ còn một cơ hội… mình phải cháy!”

Cô lùi lại, hít sâu, rồi bật nhạc nền – ‘Barbie Girl Remix’ cực nhanh.

Vô Khuê nhảy lộn nhào, vừa nhảy vừa đọc rap:

“Tôi là Barbie – chân dài miên man

Tay cầm mì tôm – nhảy như cơn giận

Robo nhìn tôi, cố đừng cười nhé

Nhưng tôi cởi quần ra, mặc… quần ngắn hơn!”

Cô nhảy shuffle, trượt gối, xoay người… rồi lao hẳn vào robot, chui vào giữa hai chân hắn, quay vòng như… bánh xe.

Mắt robot bắt đầu… nhấp nháy. Âm thanh méo mó.

02:45… 02:50… 02:55…

“H-H-H-HẠ-HA-HA——”

02:59…

“HAAHAHAHAHAHAHAHAHA——!!!”

Robot nổ bụp một phát. Mắt hắn chuyển từ đỏ sang cầu vồng, miệng phát ra tiếng cười mất kiểm soát.

KẾT QUẢ: CHIẾN THẮNG VÒNG 3 – NGƯỜI CHƠI VÔ KHUÊ ĐÃ HACK NÃO HỆ THỐNG.

Cả nhóm vỡ òa.

Ninh Chiêu chạy đến ôm Vô Khuê, người còn đang thở dốc, mồ hôi chảy đầy lưng:

“Cô… điên thật sự nhưng… đỉnh thật sự luôn!!”

“Biết sao không? Tụi mình đâu còn đường lui.” – Vô Khuê cười mệt, rồi ôm người kia

NPC bước đến giữa sân khấu, lần đầu tiên trông… cảm động.

“Ta không ngờ sẽ có ngày… chính một màn nhảy điên khùng lại khiến cỗ máy vô cảm cười. Các ngươi… xứng đáng đi tiếp!”

Từ tay ông ta, chiếc chìa khoá ánh sáng bay lên cao, phát nổ thành một cánh cổng dịch chuyển lấp lánh.

“Đi đi, những kẻ chinh phục đầu tiên của Disco The Audition. Nhưng hãy nhớ – những thế giới sau… sẽ không nhân nhượng đâu!”

 Cả nhóm dắt nhau bước vào cổng ánh sáng. Trước khi đi, Vô Khuê còn quay lại vẫy tay:

“NPC ơi… nhớ tao đấy nhé. Đừng khóc đó nha!”

NPC… quay mặt đi không nói gì, chỉ lặng lẽ lau giọt lệ bằng... khăn tay hoa.

Ánh sáng rực lên.

Thế giới tiếp theo... đang đợi họ.