Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tỉnh dậy, kẻ thù không đội trời chung lại đang ngủ bên cạnh tôi.

Thậm chí chúng tôi còn mặc đồ ngủ cùng kiểu.

Tôi búng vào mặt hắn một cái, muốn xác nhận đây không phải là mơ.

Ai ngờ Lục Minh Dã  thuận tay kéo tôi vào lòng, lẩm bẩm: "Tối nay không được, đừng nghịch nữa."

Tôi trợn mắt, hét lên, ngồi bật dậy, tát cho tên biến thái này hai cái.

"Bốp! Bốp!"

Âm thanh tát vang vọng trong phòng ngủ.

Ngay lúc đó, cửa phòng từ từ mở ra.

Một cậu bé trông chỉ khoảng bốn, năm tuổi thò đầu vào, giọng ngọng ngào:

"Mẹ ơi, mẹ và bố đừng đánh nhau nữa."

Tôi lập tức hóa đá tại chỗ...

1

Đêm khuya thanh vắng, trong biệt thự, đèn sáng trưng.

"Cái gì? Ý anh là chúng ta đã kết hôn được năm năm rồi?"

Tôi ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, cảm thấy vô cùng hoang đường.

Lục Minh Dã rót cho tôi một ly nước, dùng tay thử nhiệt độ ly rồi đưa cho tôi.

Hắn bình tĩnh lôi ra một cuốn sổ đỏ, gật đầu: "Ninh Ninh , mời ông trời phân biệt trung gian."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nhìn hàm răng lộ ra đến tận mang tai của mình trên giấy chứng nhận kết hôn, lập tức cảm thấy chóng mặt.

"Vậy..." tôi run rẩy chỉ về phía cục bánh gạo nếp (tiểu đoàn tử) đang nép bên cạnh tôi, "Nó là con trai em?"

Gai xương rồng

Cục bánh gạo nếp lập tức đôi mắt ngân ngấn nước, nhìn tôi đáng thương.

"Mẹ, mẹ không nhận ra Dương Dương nữa sao?"

Tôi: "..."

Mọi người ơi, các bạn hiểu không, lúc đó tôi gãy "cạch" một cái là cht ngay tại chỗ luôn.

2

Nói thì dài dòng, vậy tôi sẽ nói ngắn gọn.

Tôi, Trần Dư Ninh , từ nhỏ đã không đội trời chung với Lục Minh Dã.

Tôi cướp đồ chơi của hắn, hắn lập tức khóc lóc đi mách với bố mẹ tôi;

Tôi nhận được thư tình, hắn lập tức xen ngang phá hỏng chuyện tình của tôi.

Mãi cho đến khi lên đại học, gặp nhau chúng tôi vẫn chỉ là hừ lạnh một tiếng rồi mỗi người một nơi.

Vậy mà bây giờ tôi không chỉ từ một nữ sinh đại học biến thành một phụ nữ đã có chồng, mà chồng lại còn là kẻ thù không đội trời chung của tôi?

Theo công thức của tiểu thuyết ngôn tình, tôi không mất trí nhớ thì cũng là xuyên không.

Nhưng dù là mất trí hay xuyên không, tôi chỉ muốn quay về quá khứ và búng đầu mình lúc đó một cái:

Này, không phải đã nói là không kết hôn không sinh con mới an toàn sao?