Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Mặc dù trí nhớ của tôi không hồi phục, nhưng cuộc sống dường như không bị ảnh hưởng gì.
Điều này có lẽ cũng liên quan đến sự chăm sóc tận tình của Lục Minh Dã.
Những ngày tháng dường như cứ thế trôi qua một cách giản dị và hạnh phúc.
Cho đến khi Lâm Xán liên lạc với tôi.
Cô ấy gọi điện cho tôi, hẹn tôi ra ngoài gặp mặt.
Chiếc siêu xe màu đỏ dừng trước mặt tôi, Lâm Xán ngồi ở ghế lái tháo kính râm: "Lên xe."
Xe rất tốt, nhưng tay lái của Lâm Xán tệ khủng khiếp.
Xe chạy đến một nơi ngoại ô dừng lại, tôi bước xuống xe xoa n.g.ự.c trấn tĩnh.
Lâm Xán đi đến dựa vào thân xe cùng tôi, ngắm nhìn phong cảnh núi non không xa.
"Mấy năm nay cậu và Lục Minh Dã sống tốt chứ?"
Cô ấy hỏi.
Tôi: "Cũng được, mỗi tháng tôi nhận cổ tức từ tập đoàn Trần thị, chồng tôi làm ông chủ, tuy bận nhưng luôn dành thời gian cho bọn tôi."
Lâm Xán cúi đầu trầm tư một lúc: "Đứa bé đó thì sao?"
Tôi cảm thấy giọng điệu cô ấy có chút kỳ lạ, hỏi: "Ý cậu là Dương Dương?"
Lâm Xán gật đầu.
Tôi: "Cũng tốt, ngày ngày ăn uống không có phiền muộn gì."
Lâm Xán cười khổ: "Vậy à, vậy thì thật tốt. Năm năm trước tôi bỏ nó lại, một mình sang Mỹ, tôi luôn cảm thấy áy náy..."
Tôi nhìn Lâm Xán.
Lâm Xán rõ ràng không để ý đến sự khác thường trên mặt tôi, tiếp tục: "Phải, người như tôi không xứng làm mẹ, tôi có lỗi với nó, tôi biết các cậu không thiếu thứ gì, nhưng..."
Lâm Xán có ý gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gai xương rồng
Dương Dương là con của cô ấy?
Lời nói của cô ấy bên tai tôi càng lúc càng mờ nhạt, cảnh vật trước mắt như màu vẽ trên bảng pha bị đổ, hỗn loạn cả lên.
Tôi cúi người ôm lấy đầu.
Lâm Xán, Dương Dương... Lâm Xán, Dương Dương...
Một sợi dây trong đầu dường như đột nhiên đứt, trước mắt tôi tối sầm, mất đi ý thức.
13
Tôi đã có một giấc mơ.
Trong mơ như đèn kéo quân, chạy qua hơn hai mươi năm tôi đã sống.
Tôi có một người anh trai, tôi xếp thứ hai trong nhà.
Bố mẹ từ nhỏ đã chú trọng bồi dưỡng anh trai, hầu như không từng để sự chú ý đến phía tôi.
Tôi cố gắng gây rối để thu hút sự chú ý của họ, ví dụ như cướp đồ chơi của Lục Minh Dã.
Nhưng họ chỉ xử lý theo quy tắc, ra lệnh tôi trả lại đồ chơi, ngoài ra không hỏi han gì thêm.
Tôi tức đến mức khóc to, Lục Minh Dã lúc đó còn đang lau nước mắt đành dừng lại an ủi tôi.
Tôi tức đến mức khóc to, Lục Minh Dã lúc đó còn đang lau nước mắt đành dừng lại an ủi tôi.
Và nhét đồ chơi của hắn vào lòng tôi: "Đừng... ừm... đừng khóc nữa, tôi nhường đồ chơi cho cậu còn không được sao."
Từ đó về sau, tôi quyết định kết bạn với Lục Minh Dã.
Nhưng tôi không biết làm thế nào để xây dựng một mối quan hệ tốt, đành vụng về nói với hắn:
"Này, tôi cho phép cậu làm theo đuôi tôi."
Lục Minh Dã tức giận đến mức mặt đỏ bừng: "Trần Dư Ninh, không có kiểu bắt nạt người khác như cậu đâu."
Tôi bắt nạt hắn sao?