Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếp theo, Lục Minh Dã bắt đầu nghiêm túc theo đuổi tôi.
Nhưng tôi không có tự tin để xây dựng một mối quan hệ ổn định, cũng luôn giữ thái độ bi quan với tình yêu.
Bố mẹ tôi là hôn nhân môn đăng hộ đối, luôn chơi riêng, điều này tôi từ nhỏ đã hiểu từ lời đàm tiếu của họ hàng.
Tôi luôn từ chối Lục Minh Dã, Lục Minh Dã vẫn không chán biến đủ trò để làm tôi vui.
Lâm Xán gọi điện cho tôi.
Tôi đến bệnh viện, trong phòng bệnh chỉ có một đứa bé đang khóc to.
Nhỏ bé, da nhăn nheo.
Giống tôi, sinh ra không được chào đón.
Tôi quyết định nhận nuôi nó.
Lục Minh Dã nói với tôi chỉ có kết hôn mới có thể nhận nuôi con.
Rồi hắn cười giới thiệu bản thân với tôi.
Tôi nhìn nụ cười mắt cong như trăng non của hắn, mơ màng đồng ý.
Lục Minh Dã sững sờ tại chỗ rất lâu, rồi chạy ra ngoài.
Ngày hôm sau, hắn cầu hôn tôi, và cùng tôi đi làm giấy đăng ký kết hôn.
Tốc độ nhanh đến kinh người.
Dường như đang sợ tôi hối hận.
Trong năm năm kết hôn với hắn, tôi luôn tích cực điều trị.
Bệnh của tôi hầu như không tái phát.
Nhưng không ngờ lần này phát bệnh, tôi trực tiếp mất trí nhớ.
Nhưng... nhưng tôi tưởng bệnh tôi sắp khỏi rồi.
Rõ ràng tôi đã rất gần với hạnh phúc...
Gai xương rồng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Số phận, đúng là kẻ hành hung trơ trẽn.
14
Lúc tỉnh dậy, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi.
Lâm Xán dựa vào cửa sổ không xa, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
Còn Lục Minh Dã thì canh giữ bên giường tôi, cằm mọc một lớp râu xanh đen, trong mắt là sự mệt mỏi và lo lắng không thể tan.
Cả người như bị rút mất tinh thần, thất thần.
Tôi cử động ngón tay, khẽ gọi hắn: "Minh Dã..."
Hắn như bị giật mình ngẩng đầu, trong mắt bùng nổ ánh sáng vui mừng điên cuồng, gần như lao tới nắm lấy tay tôi.
Hắn dùng mu bàn tay cẩn thận áp lên trán tôi, giọng nhẹ nhàng và khàn, mang theo sự dịu dàng gần như dỗ dành:
"Ninh Ninh? Em tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào? Đầu còn đau không? Đừng sợ, không sao đâu, bác sĩ nói quan sát một chút là được, chúng ta sớm có thể về nhà thôi."
Tôi nắm chặt những ngón tay lạnh giá của hắn, ánh mắt nhìn thẳng vào sâu trong đáy mắt hắn: "Minh Dã, em nhớ ra hết rồi. Bệnh của em, Dương Dương, tất cả mọi chuyện."
Sắc mặt Lục Minh Dã "sững" một cái tái nhợt, người cứng đờ như sắt.
Hắn há miệng, dường như muốn nói gì, nhưng chỉ phát ra âm thanh vỡ vụn.
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, đốt ngón tay trắng bệch, giọng run không ra hồn: "Không... không sao đâu, Ninh Ninh, đừng suy nghĩ linh tinh... chúng ta tìm bác sĩ giỏi nhất, dùng thuốc tốt nhất... nhất định có thể... nhất định có thể..."
Nhìn bộ dạng này của hắn, tim tôi như bị một bàn tay vô hình nắm chặt, chua xót đến mức gần như không thở nổi.
Tôi gắng kìm nén cảm xúc dâng trào, chống đỡ ngồi dậy, dựa vào vòng tay hắn để lấy sức mạnh.
Ánh mắt hướng về Lâm Xán bên cửa sổ, giọng lạnh xuống:
"Lâm Xán, cậu đã gặp Dương Dương rồi?"
Cơ thể Lâm Xán khẽ căng thẳng, cô ấy tránh ánh mắt tôi, khẽ "ừ" một tiếng, giọng khô khan.
"... Gặp rồi. Cậu... chăm sóc nó rất tốt."
"Chăm sóc?" Tôi lặp lại từ này, khóe miệng nhếch lên một đường cong lạnh lùng, nhưng không chút ý cười.