Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

“Cholesterol cao là nguyên nhân gây xơ vữa động mạch. Năm nay ông đã sáu mươi lăm tuổi, lại còn có tiền sử cao huyết áp, tiểu đường, bắt buộc phải nhanh chóng thay đổi lối sống, chú ý đến chế độ ăn uống…”

Tôi dặn dò xong bệnh nhân trước mặt, tiễn ông ta rời đi, sau đó vội vàng bóp một ít dung dịch sát khuẩn vào lòng bàn tay, liếc nhìn đồng hồ rồi lên tiếng:

“Tiểu Chu, gọi người tiếp theo.”

Tiểu Chu dường như có chút do dự:
“Bác sĩ Lâm, hôm nay… tâm trạng của chị thế nào ạ?”

Tôi hơi nhíu mày:
“Đừng làm trò. Ngoài kia còn rất nhiều bệnh nhân đang đợi. Có chuyện gì tan ca hẵng nói. Gọi bệnh nhân đi.”

Tiểu Chu đành phải bấm nút gọi.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy loa phát thanh vang lên:
“Mời Cố Tu Viễn đến phòng khám tim mạch số một.”

Cố… Tu Viễn?

Tôi chưa kịp suy nghĩ nhiều, cửa phòng khám đã bị đẩy ra. Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải người đàn ông đứng trước mặt.

Cố Tu Viễn – con trai nhà gia thế, vừa có tiền vừa có quyền, ngoại hình nổi bật lại còn tính khí không nhỏ.

Cũng là… chồng cũ của tôi.

Trước cửa phòng khám, Cố Tu Viễn mặc vest chỉnh tề, vai rộng eo thon, đôi chân dài thẳng tắp được chiếc quần âu ôm gọn càng tôn lên vóc dáng hoàn mỹ. Anh đứng đó, ánh nắng ban mai đổ lên người anh, khiến anh trông như người mẫu bước ra từ tạp chí thời trang.

Không, người mẫu nào có được khí chất cao quý lạnh lùng như anh.

Tôi thu lại ánh mắt, bình tĩnh nói:
“Mời ngồi. Anh thấy không khỏe chỗ nào?”

Một người đứng phía sau Cố Tu Viễn bước lên, đưa tay ra hiệu mời anh đi vào, hạ giọng nói:
“Cố tổng, anh à, lão đại, tổ tông của em, đã tới đây rồi thì cũng phải để em có cái mà báo cáo với lão phu nhân chứ…”

Tôi lại ngước mắt lên:
“Có khám không? Không khám thì đừng làm lãng phí thời gian của người sau, cũng đừng tốn tài nguyên y tế.”

“Khám khám khám!” – trợ lý Tôn Kiều gần như đẩy Cố Tu Viễn vào trong:
“Thiếu phu… không không không, chào bác sĩ Lâm, đã lâu không gặp.”

“Tôn trợ lý.” Tôi hơi gật đầu, ánh mắt lạnh nhạt, không mang chút cảm xúc riêng tư nào:
“Ai là bệnh nhân?”

Tôn Kiều đẩy Cố Tu Viễn ngồi xuống ghế bên cạnh tôi:
“Anh ấy, anh ấy, anh ấy là bệnh nhân.”

Tôi nhìn vào màn hình máy tính:
“Không khỏe chỗ nào?”

Ánh mắt Cố Tu Viễn khóa chặt lấy tôi, đáy mắt sâu thẳm như mặt hồ dậy sóng, trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh như đều mờ nhạt.

Tôi lại hỏi lần nữa:
“Không khỏe chỗ nào? Có mang theo phiếu xét nghiệm không?”

Tôn Kiều nhất thời hồ đồ, buột miệng nói:
“Thận… thận có vấn đề.”

Tiểu Chu đứng bên cạnh trợn tròn mắt, cảm thấy như vừa ăn trúng một quả dưa cực lớn.