1
Người giúp việc vẫn còn sụt sùi khóc lóc.
Tôi kéo mẹ mình ngồi xuống ghế sofa, lạnh lùng nhìn ba tôi và giúp việc đang nói gì đó như “trẻ con không hiểu chuyện”, “bảo bà ấy bỏ qua".
Tôi bật cười.
Tôi hai mươi hai tuổi rồi, cái cớ ba tôi đưa ra ngay cả tôi cũng không tin nổi.
“Con còn cười được à!”
Ba tôi đột ngột quay đầu lại, giận dữ nhìn tôi: “Dù sao thì bà ấy cũng là dì của con, sao con có thể ra tay đánh người được?!”
Đúng vậy, người giúp việc tôi tìm cho mẹ là em họ của mẹ.
Tính theo vai vế thì tôi cũng phải gọi một tiếng “dì họ”.
Nhưng hiện giờ tôi chỉ muốn gọi bà ta là “đồ mặt dày không biết xấu hổ”, cút khỏi nhà tôi càng sớm càng tốt.
Tôi không nên, thật sự không nên, chỉ vì cái gọi là tình thân, nghĩ rằng nhà bà ta khó khăn nên muốn giúp đỡ, để rồi rước bà ta vào nhà làm giúp việc.
Đáng ra tôi nên bỏ hẳn cái tâm lý thương hại đó, tôn trọng số phận của người khác.
“Tôi mời dì đến làm gì?”
Tôi lạnh lùng nhìn Lưu Phương, “Ban đầu chính dì đã nói như thế nào với tôi?”
Lưu Phương nghẹn họng, bắt đầu ấp a ấp úng.
Nhưng bà ta vốn có ngoại hình ưa nhìn, mặt trái xoan, lông mày thanh mảnh, khi khóc toát lên vẻ yếu đuối khiến người ta thương xót.
Dù đã bốn mươi tuổi, vẫn còn phong thái mặn mà.
Tôi nhìn thấy trong mắt ba tôi ánh lên vẻ xót xa, chỉ cảm thấy nực cười. Điên hết cả rồi chắc?
Lưu Phương ở quê cưới phải một người lười biếng, sống khổ sở, trùng hợp mẹ tôi lại đổ bệnh, tôi nghĩ là người thân với nhau, giúp đỡ qua lại cũng được.
Nhưng tôi gọi bà ta đến chăm sóc mẹ tôi, chứ không phải đến quyến rũ chồng của chị họ mình!
"Chẳng phải cô ấy vừa mới bị đau bụng sao?”
Ba tôi có phần yếu thế, nhưng ông vẫn cảm thấy tôi sai, nét mặt khó chịu.
Tôi châm chọc nói: “Vậy vợ ba không phải là bệnh nhân sao?”
Mẹ tôi bị u xơ tử cung, không lớn cũng chẳng nhỏ, nhưng tôi rất thương mẹ mình.
Ba tôi trợn mắt nhìn tôi, tôi vẫn cứng giọng: “Nếu ba thấy dì Lưu cần nghỉ ngơi, thì cho bà ta nghỉ luôn đi. Giữ một người ốm yếu ở lại làm giúp việc làm gì? Tốt nhất là ba trực tiếp đảm nhận luôn việc quét dọn, nấu cơm, đổ rác cho rồi, còn tiết kiệm được một khoản tiền.”
Còn bắt người vợ đang nằm liệt giường của ông ấy làm việc nữa cơ đấy.
Muốn bắt nạt vì nghĩ mẹ tôi không ai bênh vực à?
Ba tôi sa sầm mặt, chắc là đang nghĩ sao lại có đứa con gái bất hiếu như tôi.
Mà Lưu Phương vừa nghe tôi định đuổi bà ta thì lập tức nghẹn ngào mở miệng:
“Anh rể, là lỗi của em, hiếm khi Giai Giai về nhà một chuyến, anh đừng cãi nhau với con bé nữa.”
“Hừ, nó càng lúc càng quá đáng!”
Cơn giận mà ba tôi cố kìm nén bị Lưu Phương châm ngòi, suýt nữa thì đuổi tôi ra khỏi nhà tại chỗ.
Tôi nhìn bộ dạng yếu đuối đáng thương của Lưu Phương, trong mắt lộ ra tia khinh bỉ.
Muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi à?
Quả nhiên, ánh mắt ba tôi nhìn tôi như thể tôi phạm tội tày đình, tôi xoay cổ bật cười lạnh:
“Ba, ba quyết định đi?”
“Ba vì một người họ hàng chẳng liên quan gì mà nổi giận với vợ con ruột của mình, chi bằng ra ngoài ở vài hôm cho tỉnh táo lại.”
Sắc mặt ba tôi lập tức đỏ bừng, không nói được gì.
2
Cuối cùng, ba tôi chủ động xoa dịu không khí: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, con đi trò chuyện với mẹ đi, ba vào bếp nấu cơm là được chứ gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nói xong thì đi thẳng vào bếp.
Lưu Phương thấy vậy cũng định đi theo, tôi lập tức tức cười: “Dì Lưu, dì định làm gì vậy?”
Ba tôi không vào bếp thì bà ta cũng chẳng động đậy, ba tôi vào rồi thì bà ta lại lẽo đẽo theo sau?
“Ba con không biết nấu ăn, tôi đi giúp...”
“Ba phút trước, tôi còn nghe dì nói là đau bụng không chịu nổi cơ mà, dì nên nghỉ ngơi đi.”
Tôi cười khẩy, chặn miệng bà ta:
“Tôi mời dì đến là để chăm sóc mẹ tôi, chứ không phải chăm sóc chồng của mẹ tôi. Dì không phân biệt được công việc của mình là gì thì mau quay về quê đi.”
Đừng khiến nhà tôi rối tung rối mù, không được yên ổn.
Lưu Phương đỏ hoe mắt, sững người hai giây, rồi ôm miệng chạy lên lầu. Từ trong bếp truyền ra tiếng xoảng vỡ.
Tôi quay đầu lại thì thấy ba tôi đang cúi xuống nhặt cái xẻng nấu ăn.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, ông ấy quay lưng lại, vẻ mặt không được tự nhiên.
Tôi nhìn mà chỉ biết nhíu mày.
Trong phòng khách không còn ai, tôi hỏi mẹ – người vẫn luôn im lặng và dáng vẻ tiều tụy:
“Mẹ, họ đã như vậy bao lâu rồi?”
“Giai Giai, con đừng lo chuyện này nữa.”
Mẹ tôi thở dài, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay tôi: “Con học hành cho tốt là được.”
“Mẹ!”
Sắc mặt tôi trở nên nghiêm túc, nhưng mẹ vẫn giữ kín miệng, tôi hỏi thế nào bà cũng không nói, hỏi gặng quá còn khóc.
Tôi thật sự...
“Mẹ cứ để họ bắt nạt mẹ như vậy sao?”
“Nếu mẹ không chịu nói thật, thì tối nay con sẽ bảo Lưu Phương rời khỏi đây, về quê.”
Giúp người một cách chân thành, mà người ta lại muốn trèo lên đầu mẹ tôi lộng hành?
Đúng là quá đáng!
“Ba con sẽ không đồng ý, con đừng khiến ông ấy khó chịu nữa.”
Mẹ tôi rơm rớm nước mắt, vẫn cố nở nụ cười với tôi, tôi cũng cười:
“Người do con mời, chẳng lẽ con lại không thể đuổi đi?”
“Giai Giai...”
Mẹ tôi nhìn tôi, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Mẹ là người dịu dàng, trầm lặng, không thích nói nhiều, bao năm nay đều âm thầm lo toan mọi việc trong nhà. May mà ba tôi trước đây đối xử với mẹ cũng không tệ, nên cuộc sống gia đình vẫn êm ấm.
Ha, sao bây giờ Lưu Phương cho ba tôi uống bùa mê thuốc lú gì rồi, ông ấy lại nhất định phải bênh bà ta?
Khi ăn cơm, tôi liền nhắc đến chuyện này, tiện thể thăm dò thái độ của ba.
Ba tôi nhíu mày: “Con cứ muốn làm loạn như vậy à? Thật chẳng khác nào đứa trẻ chưa lớn.”
Lưu Phương cúi đầu, hai giọt nước mắt rơi xuống bát cơm:
“Giai Giai, khi đó đúng là dì không khỏe, con lại chưa rõ đầu đuôi đã ra tay đánh dì. Nếu con còn thấy tức, thì cứ tát thêm hai cái nữa, được không?”
“Nhà dì cần tiền, dì không thể về quê được...”
Bà ta khóc đến mức hai mắt đỏ hoe, nghẹn ngào không nói nên lời, ôm mặt khóc như thể ruột gan đứt đoạn.
Ánh mắt ba tôi nhìn tôi càng thêm nghiêm khắc, thậm chí còn mở miệng đuổi tôi:
“Nếu còn tiếp tục làm loạn, thì con quay lại trường học sớm đi!”
Tôi sững người.
Ông ấy vậy mà vì Lưu Phương mà đuổi cả con gái ruột của mình?
Vấn đề này đúng là không đơn giản rồi.