Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh sát viên kia bực bội đẩy cửa ra, quay đầu dường như đã xin phép vài câu.

Sau đó mới mang điện thoại của Lâm Mặc đến.

“Anh bạn, yên tâm, không sao đâu.”

Cảnh sát viên lại nhấn mạnh một câu.

Nhưng lời này lọt vào tai Lâm Mặc, càng nghe càng bất an.

Đặc biệt là anh đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

“Sẽ không phải vì mình quá phô trương, những chuyện không giải thích được đã thu hút sự chú ý của ai đó, định đem mình đi giải phẫu nghiên cứu chứ…”

Lâm Mặc đột nhiên ngẩng đầu, cầm điện thoại lên, trên mặt lộ ra vẻ suy tư.

Hà Nhã Văn…

Gia đình họ Hà là đại gia, gọi điện nhờ cô ấy giúp đỡ chắc không thành vấn đề.

Nhưng trước đó mình đã nhận một nghìn vạn.

Gọi điện nhờ người khác giúp đỡ, như vậy cũng hơi mất mặt.

Lúc này.

Lâm Mặc chợt nhớ ra một số điện thoại.

Chính là tấm danh thiếp mà người phụ nữ cầm kiếm đã đưa cho anh khi rời đi.

“Lương Phi.”

Đơn giản hai chữ và một dãy số điện thoại, ngoài ra không có bất kỳ giới thiệu nào khác.

Do dự một lát, Lâm Mặc mở danh bạ ra gọi.

Dù sao cũng là người cùng ngành.

Có chút khó khăn cũng dễ mở lời.

Cùng lắm là nợ một ân tình, sau này có cơ hội sẽ trả.

Bên kia.

Nghĩa trang Thượng Nguyên.

Lương Phi đứng trên tòa nhà cao nhất, thanh kiếm mềm trong tay tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Trước mắt cô.

Nghĩa trang Thượng Nguyên dưới màn đêm, vô số bóng ma điên cuồng chạy tán loạn từ mọi phía.

Và trên đỉnh núi.

Một nhóm quỷ hồn tỏa ra âm khí ngút trời, đang lạnh lùng đối mặt với Lương Phi.

“Tổ trưởng Lương, không cản được rồi, cô hồn dã quỷ quá nhiều, tất cả đều đã kích phát hung tính.”

“Yêu cầu Tổ trưởng Lương, khe hở phía sau núi đã mất kiểm soát, có quỷ hồn trốn thoát rồi.”

“Yêu cầu hỗ trợ, yêu cầu hỗ trợ, có năm con dã quỷ cấp E đang tấn công tôi.”

“Cứu mạng! Có một cô dâu quỷ cứ kéo quần lót của tôi!”

“Cái gì, có chuyện tốt thế à, để tôi đến.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trong bộ đàm vang lên vô số tiếng nói.

Và sắc mặt Lương Phi nghiêm trọng đến đáng sợ.

Nhóm quỷ hồn đó.

Con đầu tiên đã đạt đến cấp C, những con còn lại đều là cấp D.

Đối với cô mà nói, không đáng nhắc tới.

Nhưng Lương Phi lại cảm nhận được một luồng uy h.i.ế.p khó tả, phát ra từ những quỷ hồn đó, hơn nữa chúng còn như có mục đích mà canh giữ trên đỉnh núi.

“Một Yến Bắc nhỏ bé, ngoài một Hà Thắng Hùng ra, khi nào lại xuất hiện nhiều quỷ như vậy, cấp C… dù đặt ở bất kỳ đâu cũng là tồn tại có thể gây họa cho cả một thành phố.”

“Hơn nữa trên người chúng, đều có một luồng khí tức rất cổ xưa.”

Lương Phi nhíu mày, ánh mắt lướt qua từng bóng ma.

“Trên ngọn núi đó, rốt cuộc có thứ gì…”

Đột nhiên.

--- Chương 95 ---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Gào!”

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, con lệ quỷ cấp C kia đột nhiên đứng dậy.

Trong chớp mắt.

Một luồng âm khí xé toạc màn đêm, lao về phía Lương Phi.

“Keng!”

Lương Phi một kiếm c.h.é.m tan âm khí.

Nhưng trong luồng âm khí vỡ vụn đó, đột nhiên xuất hiện vô số cảnh tượng.

Thoáng chốc vụt qua.

“Đây là…”

Lương Phi nhìn những cảnh tượng đó, sắc mặt thay đổi liên tục, miệng lẩm bẩm thốt ra hai chữ.

“Quỷ vực!”

Liên tưởng đến luồng khí tức cổ xưa của những quỷ hồn này, trong lòng Lương Phi đã hoàn toàn có câu trả lời.

Nghĩa trang Thượng Nguyên.

Thật sự tồn tại một mảnh quỷ vực!

Cái gọi là quỷ vực, là nơi oán khí và âm khí mạnh mẽ đan xen, tạo thành một thế giới đặc biệt tồn tại trong bóng tối.

“Hù…”

Lương Phi không khỏi lùi lại vài bước.

Sự tồn tại của quỷ vực.

Ngay cả trừ ma nhân cấp B, cũng cần ít nhất hai mươi người trở lên mới có thể nắm chắc việc thám thính.

Phía trước.

Bóng ma kia thấy Lương Phi lùi lại vài bước, liền không tiếp tục tấn công nữa.

“Chúng ở trên đỉnh núi…”

“Là để bảo vệ lối vào quỷ vực, hay vì có thứ gì đó ở đó?”

Lương Phi trong lòng suy nghĩ, ánh mắt lại lướt qua toàn bộ nghĩa trang Thượng Nguyên.

Lúc này ở khắp nơi trong nghĩa trang.

Vương Nguyên và những người khác đang cố gắng ngăn chặn những bóng ma đang chạy tán loạn.

Những quỷ hồn này khác với những con ở đỉnh núi.

Chúng bùng phát hung tính, một khi xông ra ngoài, rất có thể sẽ gây ra rắc rối lớn.

15_Vì sự việc xảy ra quá đột ngột, khi họ phát hiện dị biến và vội vàng đến thì đã muộn rồi.

Hoàn toàn không ngăn cản được.

Trong mắt Lương Phi, cô thấy vô số bóng ma đang chạy trốn về mọi phía.

Không ngoài dự đoán, tiếp theo chúng sẽ xuất hiện ở khắp mọi nơi của Yến Bắc.

Cúi đầu nhìn đồng hồ.

Đã hơn năm giờ rồi, lát nữa trời sẽ sáng.

Muốn bắt chúng trở lại, về cơ bản là không thể!

Lúc này.

“Tổ trưởng Lương, chúng tôi vô dụng rồi, không ngăn được.”

Vương Nguyên mệt mỏi đi lên sân thượng, nói chuyện giọng khàn đặc, như thể có vật gì đó mắc kẹt trong cổ họng.

Lương Phi quay đầu nhìn lại.

Vương Nguyên trông rất yếu ớt, ôm n.g.ự.c thở dốc một lúc lâu, rồi ho mạnh một cái.

Một cục băng dính m.á.u được anh ta nhổ ra sàn.

Đây là âm khí xâm nhập vào cơ thể, sau khi bị khí huyết của võ giả bốc hơi, được bài tiết ra ngoài.

Và phía sau Vương Nguyên.

Ngày càng nhiều đồng nghiệp đến, hầu như ai cũng mang vết thương.

Lúc này nghĩa trang Thượng Nguyên đã gần như mất kiểm soát, những cô hồn dã quỷ đều đã xông ra ngoài.

Trong đó Lục Xuyên run rẩy đứng trong đám đông, trên mặt đầy vẻ lo lắng và bất an.