Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe môi Lâm Mặc nở một nụ cười rạng rỡ, lúc này Địa Khuyết Đại Quan đã bị phá vỡ, dương khí của anh lại bùng nổ thêm lần nữa.
Hơn nữa, Địa Khuyết Đại Quan còn được gọi là Âm huyệt.
Sau khi mở ra, trong cơ thể anh không chỉ toàn là dương khí, mà còn có thêm một chút âm khí bản nguyên.
Âm dương điều hòa, tự nhiên sinh sôi không ngừng.
Lâm Mặc lúc này, coi như đã giải quyết được nhược điểm lớn nhất trước đây, khả năng chiến đấu liên tục được tăng cường đáng kể.
"Bền bỉ hơn rồi sao?" Đại Chủy tò mò hỏi.
Lâm Mặc mỉm cười gật đầu.
"Bền bỉ hơn rồi, trước đây nếu có thể làm bốn năm hiệp, bây giờ ít nhất cũng được bảy tám hiệp."
Trước đây anh dùng dương khí để thi triển đạo pháp, hoặc nói là đốt điện hàn.
Việc đó tiêu hao dương khí rất lớn.
Nhưng bây giờ đã có âm dương điều hòa, tốc độ hồi phục tăng lên đáng kể, tự nhiên khiến anh trở nên bền bỉ hơn.
Hơn nữa...
Lâm Mặc nhắm mắt một lát, năm ấn ký trong đầu hiện lên.
Những ấn ký này, nếu không có gì bất ngờ, chính là sức mạnh Trạc Nhật Chú hoàn chỉnh, đặc biệt là ấn chú cuối cùng.
Đó là một phương thức bùng nổ không thể tùy tiện sử dụng, một khi đã dùng có lẽ sẽ phải trả một cái giá rất lớn.
Nói trắng ra.
Trước đây anh dương khí không đủ, Trạc Nhật Chú chỉ có thể miễn cưỡng "nổ" một cái.
Cái "nổ" này cũng chỉ là đốt điện hàn, kéo đèn...
Bây giờ cấp độ dương khí của anh đã đủ, uy lực của Trạc Nhật Chú có thể hoàn toàn được kích hoạt, nhưng vì thế cũng cần phải trả một cái giá rất lớn.
"Hô..."
Sắp xếp lại suy nghĩ.
Lâm Mặc quay đầu nhìn sang một bên.
Không xa, Lương Phi không biết từ lúc nào đã tỉnh dậy, thấy Lâm Mặc nhìn qua cô còn mỉm cười.
"Thế nào rồi?"
Lâm Mặc đi đến trước mặt Lương Phi hỏi.
Lương Phi cứ nhìn Lâm Mặc từ trên xuống dưới, bây giờ gọng kính đã vỡ, ánh mắt Lương Phi có thêm một nét trong trẻo, càng nhìn rõ được ánh sáng lấp lánh bên trong.
"Lâm Mặc, thực lực của anh trong thời gian ngắn đã trở nên lợi hại thật đấy."
Nghe vậy, Lâm Mặc cười toe toét, liền ngồi xuống bên cạnh Lương Phi, tay thì ngoan ngoãn không đưa ra.
"Haizz, không dám nói là thực lực gì đâu, chỉ là may mắn thôi, gặp phải phiền phức thì miễn cưỡng giải quyết được. Em tiếp theo định làm gì?"
Lương Phi nghe vậy sắc mặt khẽ trầm xuống, lắc đầu.
"Em cũng không biết mình nên đi đâu, em từ nhỏ đã được huấn luyện trong Cục Quản lý Linh dị, bây giờ cục trưởng c.h.ế.t rồi, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy."
Về điều này, Lâm Mặc cũng không biết an ủi thế nào, nhưng trong lòng anh lại có một ý tưởng.
Để Lương Phi đến cửa hàng đồ mã của anh.
Cô nàng này thực lực rất mạnh, đứng ở đó là một nữ võ thần.
Thứ hai, ở chung lâu ngày.
Cái gọi là "tình cũ không rủ cũng tới", "ngày càng hòa hợp"...
Vừa nghĩ, ánh mắt Lâm Mặc nhìn Lương Phi đã có chút ám muội, anh nhìn cô, càng nhìn càng ưng ý.
Lúc này.
"Này, thịt thỏ cháy khét rồi kìa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lương Phi gọi một tiếng.
Lâm Mặc thoắt cái đã đưa miếng thịt thỏ nướng chín còn lại cho Lương Phi.
Lương Phi cũng không khách sáo, cầm thịt nướng lên chén một cách ngon lành.
Nhìn vẻ hào sảng của cô, Lâm Mặc cười híp cả mắt.
"Được được được, ăn được là tốt mà."
Không lâu sau.
Lương Phi sờ bụng đứng dậy, vươn vai một cái.
"Lâm Mặc, em có thể nhờ anh một chuyện không?"
Lâm Mặc nghe vậy liếc xéo Lương Phi, nhướng mày cười nói: "Chuyện gì?"
Lương Phi có chút do dự, cứ thế nhìn Lâm Mặc từ trên xuống dưới, nhìn rất lâu rất lâu.
"Giúp em tìm vài con quỷ."
Lâm Mặc khẽ sững sờ, trong lòng có chút suy đoán.
"Là những đồng đội trước đây của em đã hy sinh?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lương Phi gật đầu, trước mặt Lâm Mặc, cô dường như cũng bộc lộ bản tính thật, đưa tay lau nước mắt.
--- Chương 339 ---
"Vâng, giúp em với, em muốn gặp họ."
Lâm Mặc lần đầu tiên thấy Lương Phi như thế này, vội vàng gật đầu.
"Chuyện nhỏ, đi thôi, anh đưa em đi."
Khi quay người.
Lâm Mặc đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó, do dự một lát, ôm chặt Lương Phi, trực tiếp bế ngang cô lên.
Lương Phi cũng sững sờ, nhưng không phản đối, cứ thế tựa vào n.g.ự.c Lâm Mặc.
"Hì."
Lâm Mặc cười toe toét, quay đầu nói: "Thọt Thần quan, di chuyển vài bước đi."
Thọt đang cười tủm tỉm nhìn Lâm Mặc và Lương Phi, ánh mắt mang theo vài phần hiền từ, nghe vậy không chút do dự xông tới.
Một lúc sau.
Trong dãy núi liên miên.
Khi Thụ Ma c.h.ế.t đi, mấy ngọn núi như thể thiếu đi điều gì đó, lại như thể đã hồi phục điều gì đó.
"Tiểu Mặc, cái thứ kia chúng ta thật sự không đi xem xét một chút sao?"
Đại Chủy lại gần hỏi.
Lâm Mặc tự nhiên hiểu Đại Chủy đang nói về đóa hoa sinh mệnh kia, anh nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: "Chị Đỗ nói không được chạm vào, vậy thì không chạm."
"Biết đâu lại là cơ duyên thì sao?"
Đại Chủy có chút bất bình, khẽ nheo mắt lại.
"Nếu người phụ nữ kia nói nó đáng sợ đến vậy, lại còn nhân quả, lại không thể đoạt xá, nhưng bây giờ tình hình đã khác rồi mà, đóa hoa đó không có vật chủ, vốn dĩ là thứ không nên xuất hiện, sự tồn tại của nó..."
Đại Chủy nói đến đây, nhìn Lâm Mặc.
“Lâm Mặc, hay là liều một phen, nuốt chửng nó đi!”
Lâm Mặc vô thức nghĩ đến ngụm chất lỏng đã uống trong hồ nước, quả nhiên là đại bổ.
Nhưng nếu nói là sống cùng với bông hoa ký sinh này.
Cá cược cuối cùng có thể đoạt xác nó...
Mạo hiểm!