Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm tiên sinh, lão bà này chỉ là một người dân miền núi, không có khả năng cũng không dám tính kế ông. Ngay cả Sơn Quân cũng chịu họa vô cớ.”
Lâm Mặc nghe vậy hít một hơi thật sâu.
Bà lão này không nói dối, nhưng chắc chắn còn điều gì đó chưa nói ra.
“Địa tinh...”
Lâm Mặc xoay người lao vài bước đến cửa, một cước đá văng cánh cửa.
Cái kẻ đã tính kế mình, nếu bà lão này không rõ, thì hòn đá mục nát kia chắc chắn biết.
Đằng sau.
Bà lão nhìn Lâm Mặc rời đi, toàn thân bà lập tức mềm nhũn ra. Nhìn về phía trước, ánh mắt bà lại trở nên phức tạp.
Cùng lúc đó.
Trong hang động phía xa.
“Đến rồi.”
Trần Quân nheo mắt, nhìn cảnh tượng lấp lánh trên đống lửa trại trước mặt.
“Hừ, tên ngông cuồng...”
Trong mắt Trần Quân thấp thoáng một tia khinh thường, sau đó lại trở nên vô cảm, nhìn vào sâu bên trong hang động.
Ở đó có một tảng đá to bằng bàn tay đang nhảy múa trong bóng tối, lờ mờ truyền ra tiếng rên rỉ.
“Bước thứ hai, sắp bắt đầu.”
Trần Quân đứng dậy, từ trong n.g.ự.c móc ra một cái lọ, mở ra bên trong là chất lỏng màu nâu sền sệt.
Đi đến sâu bên trong hang động.
“Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai!”
“Đại nhân, ngài tha cho tôi đi, tôi chỉ là một địa tinh thôi, hơn trăm năm trước mới khai mở linh trí, nhờ người phụ nữ kia cúng bái tôi mới dần dần đứng vững được. Đời này việc thất đức nhất tôi làm cũng chỉ là lừa gạt chút hương hỏa thôi, nhưng tôi cũng đã phù hộ bà ta sống hơn trăm năm không bệnh tật tai ương rồi.”
Xì!
Một tiếng kêu rên vang lên.
Trần Quân nâng cái lọ đổ lên tảng đá, chất lỏng sền sệt dần dần bao bọc lấy nó.
“Một con địa tinh, cả đời chỉ làm được cái việc lừa gạt chút hương hỏa, ngươi đúng là quá thất bại rồi. Để ta giúp ngươi uy mãnh một phen.”
Trong lúc nói chuyện.
Trần Quân cắn rách đầu ngón tay.
Sau khi chất lỏng hoàn toàn bao bọc lấy tảng đá.
Xoẹt!
Trần Quân uốn ngón tay điểm một cái, trong lúc vung tay một đạo phù văn liền xuất hiện trên tảng đá.
Ngay sau đó.
Gầm!
Một luồng khí tức cuồng bạo bùng phát từ tảng đá.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Giây tiếp theo.
Vù vù vù...
--- Chương 355 ---
Vô số mảnh đá vụn xung quanh bay tới, rơi xuống tảng đá và hòa làm một, từ từ một người đá hiện ra.
Trần Quân nhấc ngón tay lên.
Người đá hai mắt đỏ ngầu, lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt dán chặt theo ngón tay Trần Quân.
“Không tệ!”
Trần Quân khóe miệng nhếch lên một nụ cười, đầu ngón tay lại khoa tay múa chân vài cái.
Giống như một mệnh lệnh nào đó, thân hình người đá lập tức sụp đổ.
Nhưng nhìn kỹ thì những mảnh đá vụn này vẫn tản mát cùng nhau, dường như có thể lập tức hội tụ lại.
Làm xong tất cả những điều này, Trần Quân đi đến cửa hang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Những đống lửa trại kia tự động tắt ngúm, cả hang động cũng hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Thế nhưng khi Trần Quân rời đi, một tấm bảng mục nát được dựng ở cửa hang.
Đó là bài vị hương hỏa của địa tinh!
Bên kia.
Lâm Mặc ôm ngực, từng bước đi vào trong núi.
“Tiểu Mặc.”
“Thằng nhóc Lâm Mặc!”
Giọng nói lo lắng của Thọt và Đại Chủy vang lên.
“Cậu, cậu bị làm sao thế này?”
“Chúng tôi chỉ chợp mắt một lát, sao toàn thân dương khí của cậu lại bị áp chế đến mức chỉ còn lại một sợi vậy.”
Lâm Mặc nghe vậy hai mắt nheo lại, ánh mắt lóe lên lửa giận, rõ ràng là đã bị chọc tức.
Sau khi nhanh chóng kể lại chuyện vừa rồi.
Thọt tặc lưỡi.
“Không thể nào, âm khí trong người con bé đó tuy có chút phiền phức, nhưng đâu có những thứ đáng sợ kia chứ.”
“Tử Mẫu Chú, thứ này hiếm thấy.”
“Chà, còn có Lục Đạo Hung Thai, thứ hung vật này cả trăm năm cũng chưa chắc xuất hiện một lần, loại âm khí này sao lại có thể xuất hiện chứ.”
Lâm Mặc nghe vậy cau mày, anh lờ mờ đoán ra điều gì đó.
Thế nhưng bây giờ việc cấp bách nhất là.
“Hai người có thể tìm ra vị trí của địa tinh không? Nhất định phải làm rõ một số chuyện.”
Trong lúc Lâm Mặc nói chuyện, trong mắt anh đã hiện lên sát khí.
Âm mưu của đối phương nhắm vào anh.
Quỷ dị xảo quyệt thì thôi đi.
Nhưng điều khiến Lâm Mặc bất an là, đối phương dường như đã nắm quá rõ năng lực của anh, những thủ đoạn đã dùng cũng có thể nói là đúng lúc đúng chỗ.
Ví dụ, Đình Đình.
Đối phương đoán được anh nhất định sẽ cứu người vô tội này, tất cả các thủ đoạn đều đặt cược vào Đình Đình.
“Chuyện này...”
“Tìm được!”
Thọt do dự một lát, còn Đại Chủy thì trực tiếp mở lời.
“Cảm giác của chúng tôi đối với địa tinh thuộc về tương khắc tự nhiên, tôi có thể ngửi thấy mùi của tên đó.”
Đại Chủy vừa nói vừa liếc nhìn Thọt.
“Tên này dùng thủ đoạn rất xảo quyệt để đối phó với thằng nhóc Lâm Mặc. Loại người này, nếu không làm rõ lai lịch bắt ra g.i.ế.c đi,
e rằng sau này sẽ gặp rắc rối lớn.”
Lâm Mặc tán thưởng nhìn Đại Chủy.
Còn Thọt thì hơi do dự, phản ứng đầu tiên của anh ta là Lâm Mặc phải phục hồi dương khí trước, nếu không không có dương khí thì quá nguy hiểm.
Thế nhưng nghe Đại Chủy nói vậy.
“Được, chúng ta cùng đi tìm.”
Thọt dẫn đầu bay lướt đi về phía xa.
Ban ngày họ không thể hiện hình, đương nhiên không thể di chuyển nhanh như ban đêm được.
Tại chỗ.
Lâm Mặc vừa ôm ngực, vừa thầm vận chuyển Tử Ngọ Đoán Dương Thiên trong đầu.
Chẳng mấy chốc.
“Thằng nhóc Lâm Mặc.”
Lâm Mặc nghe vậy mở mắt ra, lúc này luồng âm khí kia đã tiêu tán đi một chút.
Nhưng muốn dương khí chiếm lại ưu thế.