Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Mặc nhắm mắt hít một hơi thật sâu, lắc lắc đầu: “Có thể đoán được. Kẻ thù của lão tử chỉ có vài ba người đó thôi. Quan trọng nhất là, có thể tạo ra Tử Mẫu Chú những thứ này.
Những tà vật của Đạo môn có thể làm được, nhưng ban ngày chúng không thể ra ngoài, vậy chỉ có thể là người sống. Mà trong số những người sống, chỉ có người đi đường âm mới có khả năng làm ra những chuyện này.”
Lâm Mặc vừa nói vừa đột nhiên dùng sức.
“Ư…”
Trần Quân lập tức rên lên một tiếng nghèn nghẹt, tóc hắn bị Lâm Mặc giật rụng mất một mảng lớn.
“Cho anh cơ hội nói chuyện cuối cùng.”
Lâm Mặc cúi đầu nhìn Trần Quân, sát khí dần rỉ ra trong mắt.
“Tại sao lại muốn chọc vào tôi.”
Trần Quân đau đến mức mặt mũi biến dạng, nhưng trong bóng tối, một tay hắn vẫn mò đến bên hông.
“Rầm!”
Gió bão nổi lên.
Khóe mắt Trần Quân đột nhiên trợn trừng, hắn thấy Lâm Mặc bất ngờ đứng dậy, tung một cước.
Giây tiếp theo.
“A!!!”
Trần Quân ngẩng đầu lên kêu gào thảm thiết.
Chỉ thấy bàn tay hắn đang mò xuống thắt lưng bị Lâm Mặc một cước đá nát bét, nửa cánh tay đứt lìa bay xa mấy mét.
“Cước tiếp theo, sẽ là vào đầu anh.”
Lâm Mặc cúi người, một tay ấn chặt trán Trần Quân.
“Đương nhiên, nếu anh không muốn nói, tôi cũng có thể thử đoán xem sao.”
“Chúng ta vốn dĩ không có ân oán gì, nhưng anh lại cứ nhắm vào tôi, là vì… sự khác biệt giữa chúng ta sao?”
“Ví dụ như cái thân dương khí này của tôi khiến anh căm ghét, tại sao đều là người đi đường âm, mà anh lại sống như một tên ngốc, không thể biểu lộ hỉ nộ ái ố.
Còn tôi thì đẹp trai ngời ngời, phong độ ngất trời, cảm xúc tự tại, sống động như một chàng trai rạng rỡ.”
Trần Quân nghe Lâm Mặc nói vậy, vô thức run rẩy mặt mày.
“Không, cho dù anh có căm ghét, cũng không có cái gan động thủ với tôi, thần tính chi phối tính cách, chắc chắn sẽ không làm chuyện vô nghĩa.”
“Trừ khi…”
Lâm Mặc nhấc đầu Trần Quân lên.
“Có người đã nói cho anh biết lai lịch của cái thân dương khí này của tôi, khiến anh buộc phải đối phó với tôi.”
Trần Quân nghe Lâm Mặc nói vậy, đồng tử đột nhiên co rụt lại.
Làm sao mà đoán được chứ?
Và điều khiến Trần Quân càng kinh hãi hơn là.
“Xem ra tôi nói đúng rồi, để tôi đoán tiếp xem, có thể khiến anh dùng nhiều âm khí quý giá như vậy, còn làm cho Dạ Du Thần mất đi một ngón tay, tốn công tốn sức đến tận nơi này để khống chế một địa tinh.”
“Phải trả giá lớn đến vậy, đối phương đã cho anh lợi ích gì?”
“Đối phó với tôi như vậy, đối phương chắc chắn cũng rất hiểu tôi nhỉ?”
Lâm Mặc nắm đầu Trần Quân ngửa ra sau, ánh mắt dán chặt vào ấn ký trên trán hắn.
“Ấn ký Thiên Tử… là Địa Phủ sai anh ra tay sao?”
Lời này vừa thốt ra.
Trần Quân hoàn toàn đờ đẫn.
Và nhìn biểu cảm của Trần Quân.
Phỏng đoán trong lòng Lâm Mặc được xác nhận, sắc mặt anh cũng trở nên khó coi.
Anh ấn trán Trần Quân, lẩm bẩm.
“Mục đích của họ, là để đánh thức thần tính trong đầu tôi sao?”
--- Chương 358 ---
“Anh…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trần Quân mặt mũi mơ màng.
Giây phút này, hắn đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trước đây hắn vẫn luôn nghĩ Lâm Mặc là một tên ngông cuồng tự đại.
Nào ngờ mọi chuyện đều là do anh cố ý làm ra.
Hơn nữa từ đầu đến cuối đã nhìn thấu mục đích của hắn, thậm chí ngay cả sự chỉ dẫn của Địa Phủ anh cũng đoán được.
Điều khiến Trần Quân không thể chấp nhận nhất là.
Hắn thậm chí còn không biết mục đích của Địa Phủ, là để đánh thức thần tính của Lâm Mặc.
Từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn nghĩ…
“Không phải là muốn g.i.ế.c c.h.ế.t thằng nhóc này sao?”
Nhìn Trần Quân với vẻ mặt đờ đẫn.
Mắt Lâm Mặc lạnh lẽo, giơ tay một chưởng trực tiếp đánh vào đầu hắn.
Rầm!
Trần Quân phun ra một ngụm máu, đầu gục xuống, hiển nhiên là đã ngất đi.
Lâm Mặc để lại cho hắn nửa cái mạng.
Dù sao anh vẫn còn rất nhiều thứ muốn hỏi tên này.
Kéo Trần Quân sang một bên.
Giờ đã hiểu rõ tình hình đại khái, Lâm Mặc chuyên tâm nhắm mắt lại, chờ đợi dương khí dần dần hồi phục.
Thoáng cái.
Đến buổi chiều.
Lâm Mặc cắn răng, quanh người lờ mờ tỏa ra từng tia dương khí.
Đột nhiên.
Anh đột ngột ngẩng đầu, lúc này cơ thể anh giống như một chiếc nồi áp suất chịu đựng áp lực đến giới hạn.
Rầm rầm!
Một tiếng động trầm đục vang lên.
Từng luồng dương khí quanh Lâm Mặc bắt đầu điên cuồng cuộn trào.
“Phù, cuối cùng cũng đã áp chế được những âm khí đó rồi…”
Lâm Mặc thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, những dương khí bị âm khí làm ô nhiễm trong cơ thể anh đều đã thoát ra.
“A!”
“Chết c.h.ế.t chết…”
Từng tiếng gầm gừ hung tợn nổ vang.
Những âm khí hung hiểm đó giãy giụa trong tuyệt vọng, vẫn muốn chui vào ý thức của Lâm Mặc.
“Mẹ kiếp, tao xem bọn mày lợi hại đến mức nào.”
Lâm Mặc thầm niệm Tử Ngọ Đoán Dương Thiên, bắt đầu điên cuồng tiêu diệt những âm khí này.
Mãi cho đến tối.
Yết hầu Lâm Mặc nuốt một cái, một luồng âm khí đen kịt bị anh phun ra.
Không đợi những âm khí này tẩu thoát.
Lâm Mặc túm lấy Thiên Nguyên Bảo Ngọc, đột ngột ném ra, bao bọc toàn bộ những âm khí đó lại.
Không lâu sau.
Một luồng dương khí tinh thuần phản hồi lại vào cơ thể Lâm Mặc.
“Hả?”
Lâm Mặc ngây người.
“Còn có bất ngờ ngoài mong đợi sao?”
Mấy luồng âm khí này chất lượng cao đến mức khó tin, nói thẳng ra thì dương khí chuyển hóa được có thể sánh ngang với nửa viên quỷ hạch rồi.