Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Mặc dựa vào trán Thọt, không kìm được lại ngoái đầu nhìn về phía xa.
"Phi Phi ơi..."
Sau khi ba người rời đi.
Tại chỗ cũ.
Ong!
Giữa trán Trần Quân đột nhiên bùng lên một luồng u quang.
Gần như ngay lập tức, Trần Quân bật dậy.
Chân trái trước đó bị Lâm Mặc đá nát, sau một lát vặn vẹo đã hồi phục như ban đầu.
Vết thương trên trán cũng hồi phục bằng mắt thường có thể thấy.
Đương nhiên.
Nửa cánh tay bị đứt kia chắc chắn không thể hồi phục được.
Nhưng Trần Quân mặt đầy lạnh lùng, giữa trán ấn ký lấp lánh, hắn tìm thấy đoạn cánh tay tàn phế của mình.
Sau một ngày.
Trên đó đã bò đầy côn trùng, chỗ đứt gãy thậm chí còn bị gặm nhấm đến mức không thể nhìn nổi.
"Lâm Mặc..."
Trần Quân nghiêng đầu, trong miệng bật ra hai chữ này.
Cứ như thể hắn đột nhiên biết tên Lâm Mặc, ngay sau đó hắn nắm lấy đoạn tay cụt ấn vào chỗ đứt trên cánh tay.
Ong...
Một vệt u quang khó hiểu lóe lên.
Những mảnh xương bị gãy dính liền lại với nhau.
Còn về phần thịt da bị thiếu, từng sợi thịt non mọc ra, cắn xé lẫn nhau mà gắn liền lại.
Chẳng bao lâu sau.
--- Chương 363 ---
Trần Quân hít sâu một hơi, bước đi về phía xa.
"Phải hủy diệt dương khí của hắn, ức dương phù âm, trở về đại đạo..."
Trần Quân lẩm bẩm trong miệng, thân hình nhanh chóng biến mất dưới màn đêm.
Bên khác.
Thọt chạy như bay, Đại Chủy thì cười phá lên, thân hình nhanh chóng thoắt ẩn thoắt hiện.
Mãi cho đến lúc mặt trời mọc.
Ba người Lâm Mặc trở về tiệm vàng mã.
"Ối, Mão Nhị này tốc độ nhanh thật đó."
Lâm Mặc liếc nhìn căn nhà cũ.
Lúc này, tường ngoài của căn nhà cũ đã được xây lại.
Mặc dù sân trước chỉ còn một gian hàng và một căn phòng, những thứ khác vẫn đang được sửa chữa.
Nhưng anh mới đi có hai ngày, công trình này cũng đủ nhanh rồi.
"Thôi được rồi, tôi về đi ngủ đây."
Lâm Mặc vẫy vẫy tay, đi thẳng về phòng.
Thọt và Đại Chủy thì không vào sân, đây dường như là quy tắc của Dạ Du Thần, không bước vào cổng sân.
"Này, tôi cũng về đi ngủ đây, Đại Bố Liên, đi nào."
Thọt ôm Đại Bố Liên không biết từ đâu chạy ra, thân hình lập tức biến mất.
Tại chỗ cũ.
"Ấy, Đại Bố Liên của ông sao vẫn còn ở đây?"
Đại Chủy ngơ ngác nhìn Thọt đã biến mất, sau khi phản ứng lại lập tức vỗ trán.
"Mẹ kiếp, biết thế thì nhẹ tay chút rồi, cái quỷ quái này..."
Đại Chủy dậm dậm chân, quay người nhìn bàn tay trái, có vẻ suy tư.
Sân sau.
Phù...
Lâm Mặc nằm trong bồn tắm, trong lòng không kìm được nhớ tới Lương Phi.
Dù sao cũng là người hai kiếp.
Niềm vui mà Lương Phi mang lại cho anh, đó là hương vị lần đầu tiên, hơn nữa quan trọng nhất là, hình bóng Lương Phi cứ vương vấn trong tâm trí anh không thể rũ bỏ.
Tục ngữ nói rất đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đàn ông có hai điều khó quên nhất.
Một là tình đầu chớm nở đã bỏ lỡ, một là tình cảm lâu ngày nảy sinh nhưng không thể có được.
Vừa hay.
Lương Phi lại thuộc cả hai loại, kết cục cuối cùng cũng trở thành yêu mà không thể có được.
Bốp!
Lâm Mặc vỗ một cái vào trán, cứ thế buồn bã nằm trong bồn tắm.
Không biết qua bao lâu.
Đến khi Lâm Mặc mở mắt, lúc này trời đã gần sáng.
"Haizz, quả nhiên chữ tình là thứ tổn thương người nhất, một thanh niên tràn đầy sức sống như tôi mà cũng suy sụp đến mức ngủ gục trong bồn tắm."
Lâm Mặc lầm bầm vài câu, đứng dậy cầm khăn.
Lúc này.
Reng reng reng.
Một hồi chuông điện thoại vang lên.
Lâm Mặc vừa lau người, vừa cầm điện thoại lên nhìn.
"Hà Nhã Văn?"
Lâm Mặc nhíu mày, lập tức bắt máy.
"Alo, Lâm Mặc."
Giọng nói có chút mệt mỏi của Hà Nhã Văn truyền đến.
Lâm Mặc nghe vậy thì cười, "Tiểu thư cô thừa kế gia nghiệp cũng đâu cần phải làm mình mệt mỏi đến mức này chứ, nói chuyện còn chẳng có sức lực."
Còn bên kia điện thoại.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hà Nhã Văn tựa vào đầu giường, mí mắt cứ díp lại, nhưng nhìn kỹ thì mỗi lần cúi đầu xuống lại như giật mình tỉnh dậy.
"Lâm Mặc, tôi thấy mình không ổn."
"Không ổn chỗ nào?"
Lâm Mặc hỏi một câu.
Hà Nhã Văn cứ chờ khoảng trống Lâm Mặc trả lời, đầu cô đã gục xuống mấy lần.
"Tôi buồn ngủ quá, nhưng tôi không ngủ được, đã ba ngày liên tục rồi, cứ trằn trọc mãi không ngủ được."
Hà Nhã Văn khó khăn mở lời.
Mỗi khi thốt ra một chữ, dường như giây tiếp theo cô sẽ ngủ thiếp đi.
Nhưng không ngoại lệ, lại đều bị giật mình tỉnh dậy.
Bên khác.
Lâm Mặc đang lau chùi thanh trường thương thì ngẩn ra, đột nhiên nhận ra điều gì đó.
"Đồng tiền xu tôi đưa cho cô đâu rồi?"
Giọng Hà Nhã Văn gần như nói mê, rồi lại lập tức giật mình tỉnh dậy, mệt mỏi nói, "Bị mẹ tôi mượn rồi, tôi không tiện nói, cũng đã mấy ngày rồi, Lâm Mặc..."
"Tôi buồn ngủ quá."
"Đáng lẽ tôi không tiện nói cho anh biết, nhưng tôi thực sự quá buồn ngủ rồi."
"Buồn ngủ quá..."
--- Chương 364 ---
"Alo?"
Lâm Mặc gọi to vào điện thoại.
Còn đầu dây bên kia, giọng Hà Nhã Văn đứt quãng, tựa như nói mê, lại giống như đang tự trả lời chính mình.
Sắc mặt Lâm Mặc gần như lập tức trở nên nghiêm túc.
Sau khi về phòng thay một bộ quần áo sạch, anh cầm điện thoại lên.
"5:36."
Còn khoảng nửa tiếng nữa là mặt trời mọc.
Ầm!
Lâm Mặc một bước đạp ra, đi tới ngoài sân.
"Thần quan Thọt, Thần quan Đại Chủy."
Hai bên hẻm.
Nhìn kỹ dưới chân tường có tổng cộng bốn cái thần kham, đối diện với bốn vị trí âm trong hẻm.
Đây cũng là nơi nương náu của Thọt và bọn họ.
"Có chuyện gì vậy?"