Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tôi biết một người, ông ta sống mấy trăm năm rồi, không những từng trải qua, mà còn vì hình thái sinh mệnh của ông ta, đã tiếp xúc với đủ loại tà ma, có thể nói là sức mạnh nào cũng không thể giấu được ông ta..."

Chưa đợi Đại Chủy nói xong.

Lâm Mặc cũng nhớ ra điều gì đó, một tay bế Hà Nhã Văn lao ra ngoài.

"Ấy, tôi còn chưa nói là ai mà?"

Đại Chủy khô khan gọi với.

Còn Lâm Mặc đã xuống lầu, Thọt bên cạnh cười khẩy, "Cái con quỷ dưới trướng Lão Thành Hoàng đi lại với cậu thân thiết như vậy, ngoài nói Lão Thành Hoàng ra thì cậu còn có thể nói ai?"

Đại Chủy ngẩn ra.

"Cái này, dễ đoán vậy sao?"

Nhìn Lâm Mặc.

Anh đi tới cửa, gọi mấy bảo vệ lại.

"Trông chừng tiểu thư nhà các cậu cẩn thận."

Mấy bảo vệ vừa định nói gì đó, thì thấy Lâm Mặc thoáng chốc nhảy cao vài mét, mà lại không rơi xuống, cứ như thể đang ngồi trên không trung vậy.

Ngay sau đó.

Lâm Mặc cứ thế ngồi giữa không trung mà đi.

Thân hình nhấp nhô.

Dáng vẻ đó cứ như đang ngồi trên một con vật cưỡi nào đó.

"Ấy ấy ấy..."

Mấy bảo vệ trợn tròn mắt.

Tuy bọn họ biết Lâm tiên sinh thần bí khó lường, nhưng cái này cũng quá mức phi lý rồi chứ?

Đúng là quá sức tưởng tượng!

Bên khác.

Thọt cõng Lâm Mặc, vài bước đã đến căn nhà cũ tồn tại giữa hư và thực kia.

Rầm!

Một bóng quỷ lướt qua.

Người đến chính là Trương Phúc.

Hắn nghi hoặc nhìn Lâm Mặc, nhưng tay chân lại rất lễ phép, cúi đầu thật sâu.

"Thì ra là Lâm lão bản giá lâm, xin làm phiền chờ một lát, tôi đi thông báo cho lão gia nhà tôi."

Lâm Mặc vẫy tay, "Không cần vội."

"Lần này tôi đến..."

Lâm Mặc nhìn về phía sau căn nhà cũ, nơi một vùng kim quang lấp lánh.

"Là đặc biệt đến bái kiến Lão Thành Hoàng gia!"

--- Chương 366 ---

"Cái này..."

Trương Phúc đang định nói.

Đột nhiên.

Một vệt kim quang rực rỡ hiện lên sau lưng hắn.

"Lão tổ tông."

Trương Phúc sắc mặt biến đổi ngay lập tức, quay người cung kính quỳ xuống đất, đến cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Còn trước mắt Lâm Mặc.

Một vệt kim quang từ từ tràn đến, cuối cùng dừng lại trước giữa trán anh.

Lâm Mặc khẽ nhíu mày, không từ chối, cứ thế nhìn vệt kim quang đó chạm vào da thịt mình.

Giây tiếp theo.

Ong...

Lâm Mặc chỉ cảm thấy ý thức bị kéo căng trong một thoáng.

Ngay sau đó.

Tầm nhìn của anh xuất hiện trở lại trước căn nhà cũ, nhưng lại là một màn sương mù mịt.

Phía trước.

Một luồng nhân ảnh màu vàng đứng cách đó không xa.

"Tiểu hữu."

Giọng nói già nua, hiền hòa truyền ra từ nhân ảnh màu vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm Mặc trong lòng lập tức phản ứng, ôm quyền.

"Trai Nguyên Lâu Tây Thành, Lâm Mặc, bái kiến Lão Thành Hoàng."

Nghe vậy, nhân ảnh màu vàng mỉm cười.

Tiếng cười vô cùng già nua, lại mang theo một cảm giác dày dặn và thần bí khó tả.

"Tiểu hữu, lão phu đã muốn gặp cậu từ rất lâu rồi."

Kim sắc nhân ảnh dường như tiến lại gần trong khoảnh khắc, ánh mắt uy nghiêm lướt qua Lâm Mặc.

Rất lâu sau đó.

Giọng nói đầy cảm thán của Lão Thành Hoàng vang lên.

"Quả nhiên kỳ diệu, thân dương khí này hiếm thấy trên đời, hoàn toàn dựa vào dương khí để chống đỡ một đạo pháp."

Lâm Mặc nghe mà nghi hoặc.

"Đạo pháp?"

Phía trước.

Ánh kim quang lờ mờ tản đi khá nhiều, lộ ra một thân hình, nhưng vẫn còn mơ hồ không rõ.

"Tiểu hữu, ánh mắt cậu có vẻ không an phận lắm nhỉ."

Lâm Mặc đang định dùng cảm nhận để nhìn thấu Lão Thành Hoàng một cách chi tiết thì trong lòng giật mình.

Nhưng giây tiếp theo.

Anh lại nghe thấy tiếng cười nhạt của Lão Thành Hoàng.

"Không sao, muốn nhìn thì cứ nhìn, còn có nhìn rõ được hay không thì hoàn toàn tùy thuộc vào bản lĩnh của cậu."

Lâm Mặc nghe lời này, trong lòng cũng thấy hứng thú.

Chần chừ một thoáng, cảm nhận của anh lan tỏa ra khắp nơi.

Trong khoảnh khắc.

Anh nhận thấy cảm nhận của mình như đ.â.m vào một bức tường.

Nhưng bức tường này không hề cứng rắn.

Như sóng trào cuồn cuộn, cảm nhận của anh vẫn có thể từng chút một xuyên qua.

Một giây, hai giây...

Ngay lúc dương khí của Lâm Mặc nhanh chóng tiêu hao.

Đột nhiên.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cảm nhận của anh bỗng nhiên trở nên rõ ràng.

Anh nhìn thấy rõ người trong ánh kim quang.

Một người đàn ông trung niên mặc kim sắc trường bào, đội đại quan, khuôn mặt phúc hậu, quanh người bao phủ bởi khánh vân.

"Thành Hoàng."

Lâm Mặc không khỏi sinh lòng kính sợ.

Nhưng ngay khi Lâm Mặc đặt cảm nhận lên người Thành Hoàng.

Ầm!

Như tiếng sấm vang lên từ mặt đất, Lâm Mặc chỉ cảm thấy toàn thân dương khí bị rút cạn trong chớp mắt.

Và phía trước.

Bên trong cơ thể Thành Hoàng là thịt xương đồ sộ như một ngọn núi lớn, huyết dịch lưu thông như sông lớn cuồn cuộn, xương cốt thì tựa như những dãy núi.

"Cái này..."

Mắt Lâm Mặc đột nhiên tối sầm.

Đợi khi khôi phục lại sự tỉnh táo.

Dương khí cạn kiệt, yếu ớt không chịu nổi.

Ngược lại, ánh kim quang nhàn nhạt của Thành Hoàng lại đang dưỡng ẩm cho anh.

"Thật đáng sợ, hình thái sinh mệnh này."

Lâm Mặc kinh hãi nhìn Thành Hoàng đang ẩn hiện, trong mắt thậm chí còn hiện lên vẻ sợ hãi.

Phải biết rằng trong khoảng thời gian này.

Anh đã trải qua rất nhiều chuyện, sớm đã không còn là một gã lính mới gà mờ.

Võ giả Tiên Thiên, anh đã từng gặp.

Thi yêu, thi ma, anh đích thân g.i.ế.c qua.

Thậm chí Dạ Du Thần cũng đã g.i.ế.c hai tôn.

Đây đều là những hình thái sinh mệnh vượt xa sự tồn tại bình thường.

--- Chương 367 ---