Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân hình Thọt và Đại Chủy mơ hồ hiện ra bên cạnh, gật đầu ra hiệu đã nghe.

"Phù..."

Lâm Mặc hít sâu một hơi, đứng dậy nhìn Hà Nhã Văn trên giường.

Vẫn là bộ dạng nửa ngủ nửa thức đó, nhưng rõ ràng khoảng thời gian giữa các lần ngủ ngày càng ngắn lại, trước đây cô còn có thể gọi điện cho Lâm Mặc.

Nhưng bây giờ, cô đã hoàn toàn ở trong trạng thái không thể phản ứng, hoàn toàn bị mắc kẹt trong giấc ngủ mơ màng.

"Đạo pháp..."

Lâm Mặc cau mày.

Nếu là trước đây, phản ứng đầu tiên của anh là gọi điện hỏi đạo trưởng Thanh Phong.

Nhưng sau khi trải qua chuyện của Trình Tất Võ trước đó.

Đạo môn, anh bây giờ rất kiêng kỵ, thậm chí anh còn nghi ngờ chuyện này là do đạo môn giở trò.

Chúc Do Khoa.

Cái quái gì thế, đây chính là pháp môn của Mao Sơn mà!

Suy nghĩ một thoáng.

Lâm Mặc đi xuống lầu, mấy tên vệ sĩ đang ở trong nhà, nhìn dáng vẻ là đã thức trắng đêm, không ít người trong mắt đều có tơ máu.

"Sao vậy?" Lâm Mặc cau mày hỏi.

Mấy tên vệ sĩ có vẻ muốn nói lại thôi.

Lâm Mặc đưa tay móc gói thuốc Hoa Tử trong túi ra, chia cho mỗi người một điếu.

"Tối qua tôi ngủ có chuyện gì xảy ra sao, không làm mất mặt chứ?"

Mấy tên vệ sĩ nhận thuốc, đều lắc đầu.

"Lâm tiên sinh."

Một vệ sĩ ngập ngừng nói: "Chúng tôi có gặp chuyện gì không ạ?"

Lâm Mặc ngẩn người.

"Sao lại hỏi vậy?"

Tên vệ sĩ nhìn những người còn lại, đột nhiên nhỏ giọng nói: "Mỗi lần anh đến, không phải là gặp quỷ thì là gặp siêu nhân, cái đó..."

Chát!

Vệ sĩ bên cạnh giơ tay tát anh ta một cái.

"He he, Lâm tiên sinh, đừng để ý, anh ta nói linh tinh đấy."

Lâm Mặc nghe vậy thì mặt đen lại.

Nhưng hồi tưởng lại, anh quả thật không cách nào phản bác.

"Có c.h.ế.t hay không thì tôi không chắc."

Lâm Mặc không vui nói, sau đó cũng lười trêu đùa, cười nói: "Yên tâm, phiền phức chỉ có thể trên người tôi, tôi tuyệt đối không liên lụy mọi người."

Mấy tên vệ sĩ nghe vậy đều cười cười.

Lời Lâm Mặc nói rất thành thật.

Họ đã làm cái nghề này thì không có quyền lựa chọn, câu "không liên lụy mọi người" của Lâm Mặc đã là lời đảm bảo tốt nhất rồi.

"Thôi được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa."

Lâm Mặc vẫy tay.

"Hỏi mấy cậu chuyện này, lão Trương đâu rồi?"

Một vệ sĩ lập tức trả lời: "Lâm tiên sinh, đội trưởng Trương đã cùng Chủ tịch và phu nhân về quê bốn ngày trước rồi ạ."

Lâm Mặc nghe vậy cau mày.

Anh nhớ Hà Nhã Văn trước đó có nhắc qua một chút, nhưng không nói chi tiết.

"Quê, ở đâu?"

Lâm Mặc hỏi xong, lại bổ sung một câu, "Hà Nhã Văn xuất hiện dị thường từ khi nào, ví dụ như ngủ nhiều?"

Mấy tên vệ sĩ ban đầu nghi hoặc, họ căn bản không phát hiện tiểu thư của mình có gì bất thường.

Hai ngày trước cô còn đưa họ đến công ty làm việc cả ngày.

Nhưng vừa nói đến ngủ nhiều...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Lâm tiên sinh."

Một vệ sĩ trầm giọng nói: "Từ hai ngày trước, tiểu thư đột nhiên trở nên rất mệt mỏi, hôm qua ngoài lúc ăn cơm, cơ bản không xuống lầu..."

Nói xong, họ thấy Lâm Mặc hôm nay đã đến tận cửa, trong nháy mắt mới phản ứng lại.

"Chết tiệt!"

"Sao chúng ta lại không nghĩ ra..."

--- Chương 369 ---

"Lâm tiên sinh, tiểu thư bị làm sao vậy?"

Lâm Mặc nghe vậy xua tay, "Không sao, quê của Hà Nhã Văn ở đâu?"

"Thành phố Thanh Hà." Một vệ sĩ trả lời.

Lâm Mặc vô thức lấy điện thoại ra xem định vị.

Chà, không gần chút nào.

"Gọi điện cho đội trưởng của các cậu."

Một vệ sĩ phản ứng nhanh, lập tức lấy điện thoại ra gọi.

Rất nhanh.

"Alo!"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Giọng lão Trương truyền đến từ điện thoại.

Tên vệ sĩ vẫn đang nhìn sắc mặt Lâm Mặc, thì nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói cứng nhắc của lão Trương.

"Có gì nói nhanh, tôi bên này rất bận."

Lâm Mặc nghe giọng điệu của lão Trương liền cau mày.

Đây không giống giọng điệu của hắn.

Là một vệ sĩ.

Mặc dù lão Trương là một người đàn ông thô lỗ, nhưng hắn luôn tuân thủ nguyên tắc cẩn trọng, tỉ mỉ mọi việc.

Thực tế hắn cũng đúng là như vậy.

Cho nên đối mặt với cuộc điện thoại đột ngột từ cấp dưới, thái độ cứng nhắc, qua loa như vậy tuyệt đối không phù hợp với tính cách của hắn.

"Suỵt."

Lâm Mặc vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu.

Và các vệ sĩ ngồi đó cũng đều nhận ra có gì đó không đúng, người đang cầm điện thoại thậm chí mặt còn tái mét.

Nhận được chỉ thị của Lâm Mặc, hắn lắp bắp nói.

"Không, không sao, gọi chơi thôi!"

Điện thoại bên kia lập tức ngắt.

Tên vệ sĩ cầm điện thoại suýt nữa thì khóc, các vệ sĩ khác cũng cầu cứu nhìn Lâm Mặc.

"Lâm tiên sinh, đội trưởng của chúng tôi bị làm sao vậy, có phải hắn đã tạch rồi không!"

"Ôi, đây là cái chuyện quái gì thế này."

"Làm vệ sĩ nghĩ cùng lắm là ăn d.a.o thôi, bây giờ còn phải đối phó với quỷ nữa chứ."

Lâm Mặc nhìn nhóm vệ sĩ sắp sụp đổ, xua tay.

"Bình tĩnh!"

Đợi nhóm vệ sĩ nhìn anh.

Lâm Mặc an ủi: "Các cậu tiếp theo cứ canh giữ ở biệt thự, đừng đi đâu cả, tôi sẽ đưa Hà Nhã Văn ra ngoài một chuyến, giúp tôi tìm một chiếc xe."

"Được!"

Vài phút sau.

Lâm Mặc ôm Hà Nhã Văn xuống lầu, mấy tên vệ sĩ dẫn đường phía trước, một người còn đích thân mở cửa xe.

"Lâm tiên sinh, mấy điếu Hoa Tử này không đáng gì cả."

"Anh... đi đường cẩn thận!"

Mấy tên vệ sĩ đồng loạt cúi người.

Họ đều biết, chuyến đi này chắc chắn nguy hiểm, Lâm tiên sinh không đưa họ đi, cũng là một sự chiếu cố.

Nhìn phản ứng của mọi người, Lâm Mặc có chút cạn lời.