Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ e lại có thêm một kẻ đáng thương trở thành tinh khí thần của tên đó, thôi vậy......”

Ở một bên khác.

Lâm Mặc trở về khách sạn, Đại Chủy lập tức chạy đến đón.

“Thế nào rồi?”

Lâm Mặc lắc đầu, “Hỏi được chút thông tin, tên đó có lai lịch không nhỏ, ngủ đi.”

Đại Chủy có chút mơ hồ.

Đã có tin tức, vậy thì đi tìm tên đó gây rắc rối chứ.

Bây giờ Thọt còn chưa tỉnh lại mà.

Nhưng nhìn Lâm Mặc đã nằm trên giường, hắn vừa quay người liền phản ứng lại.

“Hừ, đúng là phải cẩn thận, tên đó quá mức quỷ dị, đợi ban ngày mặt trời lên, tìm được hang ổ của hắn, xử lý hắn dễ như trở bàn tay.”

Đại Chủy vỗ vỗ trán, quay người ôm chặt Thọt.

“Thọt, mày phải tỉnh lại đấy, tao còn đang chờ cưỡi cổ mày đây này.”

Và lúc này.

Lâm Mặc trong lòng cũng không ngừng tính toán.

Dù sao thì mức độ quỷ dị của tên đó đã vượt ngoài dự liệu của anh.

Thậm chí không ngoài ý muốn.

Tên đó bây giờ có lẽ đang theo dõi anh.

“Hô......”

Thở ra một hơi thật sâu, Lâm Mặc nhắm mắt lại, vừa lẩm nhẩm Tử Ngọ Đoán Dương Thiên, vừa từ từ đả thông huyệt vị.

Thoáng chốc.

Lúc mặt trời mọc.

Lâm Mặc trước tiên kiểm tra Thọt.

--- Chương 381 ---

Hiện tại ý thức của hắn đã chìm vào ác mộng, Lâm Mặc cũng không dám dùng dương khí mạnh mẽ để đánh thức.

Còn về Hà Nhã Văn.

Cũng đã hoàn toàn chìm vào hôn mê, gần như không có bất kỳ phản ứng nào.

Thế nhưng trong sự thăm dò của Lâm Mặc.

Ý thức của Hà Nhã Văn đang dần bị phong tỏa, ngay cả dương khí của anh cũng không thể xâm nhập.

“Đại Chủy, canh chừng bọn họ, có chuyện gì nhất định phải đốt hương.”

Lâm Mặc dặn dò một tiếng, quay người rời khỏi khách sạn.

Ban ngày Đại Chủy không thể hiện hình, hắn “ừ” một tiếng coi như trả lời.

Và sau khi Lâm Mặc rời khỏi khách sạn, anh lập tức đi về phía Đông Hương.

Không lâu sau.

Đến bên ngoài thị trấn nhỏ.

Lúc mặt trời mọc.

Cả thị trấn mang đến cho Lâm Mặc một cảm giác hoàn toàn khác so với trước đây.

Trong thị trấn có người.

Hơn nữa còn không ít, ồn ào náo nhiệt, tràn đầy hơi thở cuộc sống mộc mạc và an lành.

Bước vào thị trấn.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lâm Mặc nhìn thấy một ông lão bán quán ăn sáng, ông ta đang bận rộn lấy từng chiếc bánh rán ra.

Lâm Mặc nhìn chằm chằm ông lão này.

Tối qua, ông ta còn cầm dĩa muốn xiên anh cơ mà.

Đi vài bước đến trước mặt.

Ông lão đang bận rán bánh, nhìn thấy Lâm Mặc chỉ ngẩng đầu nhìn một cái, tiện miệng nói: “Cậu bé, ăn mấy cái thì tự lấy.”

Lâm Mặc nhìn ông lão từ trên xuống dưới, cầm chiếc bánh rán lên ngửi, sau đó cố tình “bịch” một tiếng ném xuống đất.

“Ấy.”

Ông lão thấy vậy liền tức giận, giơ chiếc dĩa xúc bánh lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Đúng đúng đúng, chính là chiếc dĩa này!”

Lâm Mặc lập tức lùi lại một bước, nhưng ông lão chỉ tức giận vung vẩy vài cái.

“Cút cút cút, thằng nhóc từ đâu ra thế, không ăn bánh thì đừng lãng phí, tôi không tiếp đãi cậu, cút đi cho khuất mắt.”

Lâm Mặc thấy vậy nghiêng đầu nhìn từ trên xuống dưới.

Ông lão này hoàn toàn không nhớ chuyện hôm qua sao?

Lúc này.

Từ xa vọng lại một tiếng ồn ào.

Lâm Mặc quay đầu nhìn.

Chỉ thấy một lão ăn mày đang bị người ta đ.ấ.m đá, bên cạnh hắn còn có một bà thím đang phồng má tức giận.

“Ha ha ha, không đau, một chút cũng không đau, đây đều là mơ.”

“Trong mộng là làng vàng, trong mộng là ngục tiền, sinh tử đều là hư ảo, ha ha ha ha...... không đau.”

Lão ăn mày bị đánh mà mặt vẫn đầy nụ cười, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi bò dậy rồi lại lao về phía bà thím.

“Trong mộng trăm sự không cấm kỵ.”

Lão ăn mày vươn tay, tóm lấy m.ô.n.g bà thím một cái.

“Trong mộng còn có mỹ nhân kiều diễm nữa chứ.”

Rầm rầm rầm!

Những người xung quanh giơ chân lên đá mạnh lão ăn mày, nhìn kỹ vẻ mặt của họ đều mang theo sự bất lực, cứ như đã quen rồi vậy.

Lúc này.

Lâm Mặc đi đến trước mặt lão ăn mày.

Những người khác vừa đá vừa thấy Lâm Mặc là gương mặt lạ, miệng còn nói:

“Lão ăn mày này đúng là thần kinh.”

“Thanh niên, cậu đừng lại gần, hắn ta điên rồi.”

Một gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi nói với Lâm Mặc xong, lại giơ chân đá thêm một cái.

“Ấy mẹ kiếp, lão ăn mày mày còn dám cắn tao.”

Gã đàn ông đó lại liên tiếp đá thêm vài cái.

Lão ăn mày bị đá lăn một vòng, bò dậy sờ mũi, “Ta là chân nhân Phù Vân Động núi Long Tuyền, đạo gia cắn ngươi một miếng là ban cho ngươi trường sinh đó!”

Gã đàn ông nghe vậy liền xắn tay áo muốn đánh.

Nhưng lão ăn mày đột nhiên sắc mặt biến đổi, quay đầu nhìn quanh, ánh mắt ấy cực kỳ tập trung.

“Không ổn, rút!”

Lão ăn mày đột nhiên quát khẽ một tiếng, quay người lộn vài vòng......

Cứ thế lăn lộn trên đất mà lăn về phía xa.

Lâm Mặc nhìn rõ từng hành vi cử chỉ của lão ăn mày.

Đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm chợt lóe lên rồi biến mất trên đỉnh đầu hắn lúc nãy.

Trầm ngâm một lát.

Lâm Mặc nhấc chân đuổi theo!

--- Chương 382 ---

Thoáng chốc.

Phía sau góc hẻm.

Lâm Mặc nhìn thấy lão ăn mày.

Lúc này hắn ta co ro thành một cục, hai tay ôm đầu gối, đầu vùi vào bụng.

Lâm Mặc quan sát vài lần, rồi ngồi xổm xuống.

“Này.”

Lão ăn mày không phản ứng, như thể không hề nghe thấy giọng Lâm Mặc.

Lâm Mặc cau mày, đưa tay chạm vào vai lão ăn mày.

Nhưng ngay khi chạm vào hắn.

Đột nhiên.

“Chát!”