Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không nghe không nghe, đồ rùa rụt cổ lảm nhảm, mày chỉ là không đủ kiên trì thôi, năm xưa bốn chúng ta đã thề, nhất định sẽ không trở thành thứ hại người!”

Lâm Mặc thấy vậy bất lực nhìn Đại Chủy.

Đại Chủy mặt mũi ủy khuất, xoa xoa tay đứng ở đằng xa.

Đợi Thọt đưa Lâm Mặc đi rồi.

Đại Chủy mới dám rụt rè lẽo đẽo theo sau, bộ dạng ủy khuất y như một cô vợ bé nhỏ.

--- Chương 414 ---

“Tiểu Mặc.”

Giọng Thọt nức nở vang vọng trong gió suốt cả đường đi.

“Mạng chúng ta khổ quá, năm xưa mấy anh em chúng ta sống lại, đã thề thốt, nói rõ là cả đời không làm quỷ hại người.”

Lâm Mặc bị xóc nảy cười khổ, có ý muốn nói gì đó lại nhìn về phía không xa.

Đại Chủy đang lén lút đi theo họ.

Vừa đến gần một bước.

“Đồ không biết liêm sỉ, cút đi!”

Thọt quay đầu tức giận hét lên chói tai.

Đại Chủy biết mình đuối lý, lập tức cười xuề xòa lùi lại vài bước, rồi chỉ biết mắt to mắt nhỏ đi theo sau.

Lúc này nghe Thọt lẩm bẩm, Lâm Mặc chợt nhớ đến giấc mơ anh từng thấy của Thọt, nhất thời ánh mắt cũng tràn ngập sự ngậm ngùi và phức tạp.

“Bốn vị này, cũng là những người đáng thương…”

Chớp mắt.

Sáng sớm.

Lâm Mặc đứng ở cửa biệt thự nhà họ Hà, đoàn xe từ xa lúc này mới quay về.

Khi mười mấy chiếc xe sang trọng đỗ ngoài biệt thự, một bầu không khí nặng nề lan tỏa.

“Trương đội trưởng.”

Mấy người vệ sĩ trước đó đã ra đón, sự phấn khích trên mặt họ theo một câu thì thầm của lão Trương, ngay lập tức biến mất, không còn chút huyết sắc.

Chủ tịch Hà Tư Nguyên, đã chết!

Một bên.

Trần Thanh Linh được hai người dìu dắt, khó khăn bước xuống xe.

“Tiểu Mặc.”

Ánh mắt Trần Thanh Linh rơi vào Lâm Mặc.

Lâm Mặc bước đến, gật đầu với Trần Thanh Linh, rồi đưa tay đỡ lấy Hà Nhã Văn đang nhào tới khi vừa xuống xe.

“Chuyện hậu sự của Tư Nguyên, nhờ cháu cả, cả cả con bé Văn Văn nữa.”

Giọng Trần Thanh Linh yếu ớt, nỗi đau quá lớn khiến tinh thần của bà tiều tụy hẳn đi.

“Dì yên tâm ạ.” Lâm Mặc nghiêm nghị nói.

Lúc này Hà Nhã Văn trong vòng tay anh vẻ mặt bi thương, tay từ lúc xuống xe đã nắm chặt lấy Lâm Mặc, nói gì cũng không chịu buông.

“Dì tin cháu, nhà họ Hà… bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào cháu thôi.”

Trần Thanh Linh lẩm bẩm nói, chậm rãi đi vào trong nhà.

Lâm Mặc khẽ thở dài, cũng đỡ Hà Nhã Văn đi vào.

Đợi về đến phòng.

“Lâm Mặc…”

Hà Nhã Văn nước mắt như mưa, kéo Lâm Mặc không nhịn được nữa òa khóc nức nở.

“Cứ khóc đi, khóc đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm Mặc nhẹ nhàng vỗ lưng Hà Nhã Văn.

Một luồng dương khí từ từ tràn vào toàn thân cô ấy.

Cô gái này nín nhịn cả ngày lẫn đêm, bây giờ tâm trạng bị đè nén đã hoàn toàn bùng nổ.

Cho đến tận buổi chiều.

Lâm Mặc bước ra khỏi phòng.

Lúc này nhà họ Hà đã có rất nhiều gương mặt lạ, theo tầm nhìn của Lâm Mặc, người chỉ biết 'heo rừng chưa ăn cám mịn', thì những người này đều là giới thượng lưu, giàu có hoặc quyền quý.

Còn về lý do họ đến.

Đương nhiên là vì sự ra đi của Hà Tư Nguyên.

Tin tức về sự ra đi đột ngột của người đứng đầu tập đoàn Hà Thị, một tài phiệt hàng đầu Yến Bắc, không nghi ngờ gì là một cú sốc lớn.

Và điều quan trọng nhất là, trong bóng tối không biết còn bao nhiêu người đang nhăm nhe miếng thịt béo bở là tập đoàn Hà Thị này.

Lâm Mặc lướt mắt nhìn những người đến viếng, sau đó một mình rời đi bằng cửa sau.

Đợi về đến tiệm đồ mã.

Lâm Mặc nhìn kỹ một lượt, chợt nhíu mày.

“Đây là tình huống gì?”

Lâm Mặc nhìn chằm chằm con hẻm cũ.

Chỉ thấy những viên gạch xanh trên mặt đất bị lật tung từng mảnh, còn có mấy cái hố lõm, cứ như có quái vật khổng lồ nào đó lăn lộn trong hẻm.

Lúc này.

“Lâm lão bản.”

Mấy giọng nói cẩn thận truyền đến.

Lâm Mặc quay đầu nhìn, là mấy người thuộc hạ của Mão Nhị.

“Các cậu là?”

Lâm Mặc nhìn mấy người, còn chưa nói gì đã giật mình, vội vàng cảnh giác lùi lại vài bước.

Lý do không gì khác chính là tinh khí thần của mấy người này, tiêu tán đến mức chỉ còn một đường sợi mỏng manh.

Nếu nói những người có âm mệnh trước đây là gió thổi là tắt, thì mấy tên này đã gần như muốn tắt hẳn rồi.

“Lâm, Lâm lão bản, chúng tôi không sao.”

Mấy người nhìn Lâm Mặc với ánh mắt ghét bỏ, sợ họ c.h.ế.t ngay trước mặt, có chút tức giận, nhưng hơn cả là sự sợ hãi và bất lực.

“Lâm lão bản, mấy anh em chúng tôi chỉ là giúp ngài trông coi sân thôi, mấy ngày nay đều ở đây, này, ngài về rồi, ngài xem chúng tôi có thể đi được không, ngoài ra…”

Một ông lão run rẩy mở lời, chỉ riêng việc nói chuyện thôi cổ họng đã run lên bần bật.

“Ngoài ra lão đại của chúng tôi dạo này có việc, muốn bàn bạc với ngài một chút, cái sân này…”

Không đợi mấy tên này nói xong, Lâm Mặc đã nghe ra điều bất thường.

--- Chương 415 ---

Canh giữ sân?

Đám người có âm mệnh này lại tốt bụng đến thế sao?

Mà cho dù có canh gác thì cứ canh gác thôi, dù sao mình cũng không có ở đó, có cần phải chuyên môn đến nói chuyện với mình vài câu không?

“Này, các cậu giúp tôi trông sân, trông sân gì chứ, đừng có nói những chuyện khác, tôi mẹ nó đang không vui, không có thời gian đôi co với các cậu.”

Lâm Mặc nhíu mày nói.

Mấy người nghe vậy há miệng, nhìn nhau.

Lâm Mặc thấy vậy cũng lười nói thêm, cầm điện thoại lên vừa định gọi cho Mão Nhị.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đột nhiên.

Ánh mắt anh rơi vào góc tường.