Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng cái cách của con chồn vàng này thật sự khiến người ta hơi khó chịu.

Nếu có thể trực tiếp g.i.ế.c người, thì còn cần nhờ đến mấy con súc sinh này làm gì?

Xung quanh.

Từng con chồn vàng đã nhìn về phía Đại Chủy, rõ ràng là súc vật, nhưng lúc này từng luồng khí tức hung hãn lại nổi lên.

Thấy không khí có chút căng thẳng.

Vào thời khắc nguy cấp.

Lâm Mặc đứng ra, trầm giọng

--- Chương 429 ---

nói: "Tiên Gia xin đừng trách, bạn của tôi lỡ lời, mong thứ lỗi."

"Nhưng sở dĩ tại hạ phải tìm ngài giúp đỡ, chính là để cầu một cách có thể bảo toàn mạng người!"

Trong kiệu.

Con chồn vàng vốn dĩ đã sa sầm mặt xuống.

Nhưng nghe Lâm Mặc nói vậy, nó lại không tìm ra lỗi nào, chỉ có chút bất ngờ nhìn Lâm Mặc.

Dù sao.

Lời nói của Lâm Mặc, ít nhiều cũng mang thái độ cứng rắn.

Đồng nghĩa với việc nói thẳng nó đang nói nhảm.

"Hô hô hô, con trai, gan con cũng lớn đấy, nhưng con có vốn để mà gan lớn, dù sao cũng đã g.i.ế.c được một con thi tiên, bất kể con dùng thủ đoạn gì, dì cả đều quý con."

Con chồn vàng cười ha hả, móng vuốt vẫy vẫy sang hai bên.

Bọn chồn vàng xung quanh lập tức thu lại vẻ hung dữ.

Còn bốn người Thọt cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Thọt, thằng nhóc Lâm này đúng là có gan hơn tôi tưởng, dám nói chuyện với Hoàng Tiên như vậy, đúng là nghé con không sợ hổ." Mắt Mù buông tay đang vươn ra phía sau.

Thọt nghe vậy gật đầu, sau đó lại liếc Mắt Mù một cái.

Anh ta đã nói bao nhiêu lần rồi.

Tiểu Mặc bây giờ thật sự rất có bản lĩnh!

Còn Mắt Mù thì đầy vẻ cảnh giác.

Tuy miệng thì đủ điều bất mãn với Lâm Mặc, nhưng rõ ràng một khi đến tình cảnh nguy hiểm, vẫn dám ra tay bất cứ lúc nào.

Bên này.

Con chồn vàng xoa cằm tiếp tục nói: "Muốn bảo toàn mạng người, vậy thì có hai cách khác."

"Cách thứ nhất."

Con chồn vàng duỗi một móng vuốt về phía Lâm Mặc, cười một cách quỷ dị.

"Con tự mình gánh vác phần nhân quả này, nhân quả vỏn vẹn bốn trăm năm đối với con mà nói... À há, dì quên mất, con khác chúng ta, con người tuổi thọ ngắn, tu vi của con cũng còn kém xa, không gánh nổi đâu."

Lâm Mặc không nói gì, cách này anh tự mình cũng biết.

Nếu để anh gánh vác đoạn nhân quả này.

Hiện tại anh còn chưa làm được.

Nhưng tương lai thế nào, ai mà nói trước được.

"Vậy thì chỉ còn lại cách cuối cùng thôi."

Con chồn vàng cười tủm tỉm nhìn Lâm Mặc, ngoắc ngoắc ngón tay, vươn cổ về phía trước nhìn Lâm Mặc cũng không nói gì.

Nói thật.

Lâm Mặc bỗng nhiên bật cười.

Dáng vẻ và tư thế của con chồn vàng này, bỏ qua thân phận yêu tộc, nhìn kiểu gì cũng thấy thú vị.

Còn về cách cuối cùng.

"Tiên Gia, vừa nãy ngài nói tuổi thọ con người ngắn, tu vi không đủ, nên không gánh nổi, vậy nếu tôi không đoán sai, ý của ngài là các vị có thể gánh nổi?" Lâm Mặc cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Con chồn vàng nghe vậy lập tức cười, móng vuốt vỗ vỗ.

"Ôi, con trai, con đúng là thông minh đó."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Yêu tộc ta và loài người khác biệt lớn, tự nhiên nhân quả cũng vậy, dù sao Ngũ Tộc chúng ta cũng phát triển nhờ thế mà, chỉ là chúng ta có đạo đức nghề nghiệp, dù là làm Thần Shaman, hay làm Bảo Gia Tiên, thì nhân quả đều tự mình gánh vác, quen rồi."

Lâm Mặc nghe lời con chồn vàng nói, ánh mắt đã trở nên ngưng trọng.

Cách này của con chồn vàng.

Đương nhiên là tốt.

Nếu có thể mời bọn yêu tộc đó gánh vác nhân quả, vậy đối với Hà Nhã Văn mà nói,

chẳng khác nào được sống lại lần nữa.

Nhưng đối với Lâm Mặc mà nói.

Muốn những tên này gánh vác nhân quả, cái giá phải trả...

"Tiên Gia, không biết tại hạ cần phải trả bao nhiêu, mới có thể mời Ngũ Tộc giúp đỡ gánh vác đoạn nhân quả này?"

Lâm Mặc mở

miệng hỏi, tay thì chỉ chỉ vào chiếc túi trên mặt đất.

Ai ngờ con chồn vàng liếc nhìn chiếc túi, đột nhiên lắc đầu.

"Cái này, không đủ."

Lâm Mặc lập tức định quay người.

Đối với việc dùng những miếng thịt nát này làm cái giá phải trả, anh đã sớm chuẩn bị bảy tám túi rồi.

Cộng lại ước chừng có mấy trăm cân.

Dù sao những thứ này anh cũng không xót.

Dù sao thì trước đây những miếng thịt nát này, Thọt vác về gọi là núi thịt.

Đủ vài ngàn cân!

"Ôi, con trai, từ từ đã."

Con chồn vàng gọi Lâm Mặc lại, trên mặt lộ ra một nụ cười ranh mãnh rất giống người.

"À, dì nói thẳng với con luôn, những miếng thịt này, dì rất quý đấy, nhưng muốn thay thế nhân quả thì không đủ."

Thấy Lâm Mặc lộ vẻ nghi hoặc, con chồn vàng đứng dậy.

“Dì đích thân tới Yến Bắc, muốn chính là nhục thân thi tiên hoàn chỉnh của con!”

Nghe thấy lời này.

Lâm Mặc đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt dần trở nên ngưng trọng.

Nhục thân thi tiên.

Thứ này quý giá hay không thì không cần nói, nhưng điều Lâm Mặc quan tâm bây giờ là…

“Tiên gia, mạo muội hỏi một câu.”

Lâm Mặc cong môi cười, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

“Người làm sao biết tôi ở đây có nhục thân thi tiên?”

--- Chương 430 ---

“Hô hô hô…”

Hoàng Thử Lang lập tức che miệng cười.

Thế nhưng ánh mắt của Lâm Mặc đã càng lúc càng nguy hiểm.

Mấy mớ thịt nát này.

Trước đó anh đã cho Mão Nhị xem qua, Hoàng Tiên biết cũng không lạ.

Nhưng nhục thân thi tiên này, anh chưa từng cho bất cứ ai biết, hơn nữa còn giấu dưới chiếc nỏ máy, lại còn có nhang dương khí do chính mình chế tạo.

Không khách sáo mà nói.

Không ai có thể tìm thấy nhục thân thi tiên mà anh không hề hay biết.

Một bên.