Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu lão già này không tỉnh lại được, vậy chỉ cần các ngươi quay về, lão tổ tông của các ngươi sẽ biết ta là ai.”
Con Hoàng Bì Tử kia nghe vậy khó hiểu, đang định mở miệng, đột nhiên kêu thét một tiếng.
Chỉ thấy toàn thân nó rụng mất tám phần lông, làn da lộ ra đầy đốm nâu, trong nháy mắt đã già đi chỉ còn một tia sinh lực yếu ớt.
Nhìn những con Hoàng Bì Tử khác, cũng đều y hệt.
Trong phút chốc, trong rừng cây vang lên một loạt tiếng kêu thét của Hoàng Bì Tử.
Phía trước.
Cùng với việc Đỗ Tuyết Linh ôm Lâm Mặc biến mất.
Đám Hoàng Bì Tử này mới phản ứng kịp, vội vàng chạy lại trước mặt lão nhân.
Lão nhân không chết.
Ông ta mở mắt, mơ màng nhìn từng con Hoàng Bì Tử già đến rụng răng này, rất lâu sau mới lẩm bẩm.
“Hoàng Tiên...... Hoàng Tiên hồn trong cơ thể ta bị bóp c.h.ế.t rồi, lão Tiên sẽ rất khó chịu, đi đi đi, các tiểu tiên gia, trèo lên người ta, ta đưa các ngươi về!”
Lão nhân lập tức muốn đứng dậy.
Nhưng vừa nhúc nhích, miệng ông ta đã ‘ai da’ kêu lên.
Lúc này ông ta mới phát hiện ra hai chân mình đều đã gãy.
“Chân ngươi gãy rồi, chúng ta cõng ngươi về.”
Một đám Hoàng Bì Tử chíu chít kêu, còn trèo lên bên cạnh lão nhân.
Rất nhanh.
Cảnh tượng quái dị xuất hiện.
Chỉ thấy mười mấy con Hoàng Bì Tử nâng một lão nhân, con ôm chân, con đỡ lưng.
Còn về lão nhân, ông ta cũng không rảnh rỗi.
--- Chương 487 ---
Miệng ông ta không ngừng lẩm bẩm những khúc ca kỳ lạ.
Tiếng ca the thé kéo dài, nghe một cách khó hiểu khiến người ta rợn người.
Còn thân phận của ông ta, chính là một thầy mo thế hệ cũ ở phương Bắc, từ nhỏ đã cung phụng Hoàng gia lão Tiên.
Lần này lão Tiên xuất hành, chính là mượn thân xác ông ta.
Nhưng chưa đi được mấy bước.
“Khụ khụ khụ!”
Một đám Hoàng Bì Tử ‘phịch’ một tiếng ngã lăn ra đất.
“Tiểu Tiên nhi?”
Lão nhân mở mắt, nghi hoặc kêu một tiếng.
Còn đám Hoàng Bì Tử đang nằm rạp trên đất, từng con một kêu chíu chít, giọng the thé cuồng loạn.
Lão nhân có thể hiểu tiếng Hoàng Bì Tử.
“Già rồi, thật sự già rồi, sao các ngươi lại già đến nông nỗi này chứ.”
Lão nhân vội vàng dùng sức lăn sang một bên, hai tay dùng sức bò về phía trước.
“Về, phải về thôi, hồn của lão Tiên đã bị diệt một mảnh, không biết sẽ khó chịu đến mức nào, chúng ta đều phải về......”
Một bên khác.
Đỗ Tuyết Linh ôm Lâm Mặc trong lòng, ánh mắt đầy sự xót xa.
“Đám súc sinh Ngũ tộc này, ngu xuẩn tột cùng, chẳng giúp được gì cả, nhìn xem đã làm ngươi bị thương thành ra nông nỗi nào rồi?”
Đỗ Tuyết Linh nhẹ nhàng chạm vào vết thương của Lâm Mặc.
Đương nhiên, tuy nói vậy, nhưng ngoài xót xa ra, cô ta càng thêm kiên định.
“Chịu chút thiệt thòi cũng tốt, nếu không tiểu tử thối nhà ngươi thật sự sẽ kiêu ngạo mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Đặc biệt là bây giờ ngươi đã dính vào quá nhiều thứ rồi, nếu cứ để ngươi thuận lợi tiếp, sơ ý một chút, e rằng sẽ xảy ra chuyện.”
Trong lúc nói chuyện.
Đỗ Tuyết Linh nhìn chằm chằm vào Thiên Nguyên Bảo Ngọc trên cổ Lâm Mặc.
Đạo môn Thất Giới.
Mặc dù cô ta không hiểu biết nhiều về nó, cũng không quá để tâm.
Nhưng đối với Lâm Mặc mà nói.
Đây cũng là một sự tồn tại rất dễ khiến anh chịu thiệt lớn nếu không cẩn thận.
Điều mà Đỗ Tuyết Linh thực sự quan tâm, chính là tia thần tính trong não Lâm Mặc.
Đừng thấy bây giờ nó chỉ là một mầm mống.
Nhưng ở một khía cạnh nào đó, nó lại quyết định tương lai của Lâm Mặc.
Ngoài hai thứ này ra.
Trong cơ thể Lâm Mặc hiện giờ lại có thêm công pháp của Phật môn, một môn công pháp, chẳng phải cũng là một loại nhân quả sao.
Còn có cái thân xác Thi Tiên kia nữa.
Thi Tiên.
Trước đây Đỗ Tuyết Linh chưa từng giải thích chi tiết cho Lâm Mặc về sự tồn tại của Thi Tiên.
Và lý do cô ta không nói, chính là......
Âm Bát Tướng!
Một loại tồn tại kinh khủng mà khi xuất hiện, ngay cả thần quỷ cũng phải kinh hãi!
“Một tồn tại như vậy, lại cứ thế bị tiêu diệt trong tay Lâm Mặc sao?”
Đỗ Tuyết Linh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt dường như nhìn xuyên qua bầu trời đêm đen kịt, sau đó tiếp tục nhìn lên trên.
“Rõ ràng là thời mạt pháp, là ngươi vẫn còn sức mạnh dư thừa, hay nói cách khác, ngay cả ngươi cũng bắt đầu mượn tay người khác......”
Đỗ Tuyết Linh lẩm bẩm thành tiếng, nói được nửa câu lại nhìn về phía Lâm Mặc.
“Ngươi cái tên tiểu gia hỏa này, ta bây giờ chỉ hận không thể nhốt ngươi lại, giấu ngươi thật kỹ, ngươi đó, toàn thân đều là phiền phức!”
Đỗ Tuyết Linh nở nụ cười khổ, ôm Lâm Mặc đi vào hậu viện.
Và ngay khi cô rời đi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trên màn đêm.
Những tầng mây trôi dạt theo gió.
Ẩn hiện giữa không trung, một đôi mắt khổng lồ thoáng lóe lên rồi vụt tắt.
Hậu viện.
Đỗ Tuyết Linh vừa ôm Lâm Mặc trở về, đột nhiên nhận ra điều gì đó, vội vàng đưa tay vò mái tóc cho rối bù lên.
“Khụ khụ…”
Lâm Mặc từ từ mở mắt, trong đôi mắt vẫn còn sự không cam tâm trước cái c.h.ế.t cận kề.
Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ đây là đâu.
“Em yêu.”
Đỗ Tuyết Linh bổ nhào tới “chụt” một tiếng, “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, đều tại chị yếu kém, suýt nữa không đánh lại lũ súc sinh kia, hu hu hu…”
Lâm Mặc trợn tròn mắt nhìn Đỗ Tuyết Linh tóc tai bù xù.
Vừa định mở miệng.
“Phụt!”
Một ngụm m.á.u phun ra.
Ngụm m.á.u này vừa phun xong, anh cũng như tỉnh táo lại, khó nhọc hỏi.
“Ngũ… Ngũ tộc…”
Đỗ Tuyết Linh ôm Lâm Mặc, cố tình đáp lại một cách khó khăn.