Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Nhã Văn nhìn chằm chằm nén hương trong tay Lão Tỷ, vừa định nói, thì thấy ngón tay trỏ của Lão Tỷ cong lên chỉ thẳng vào cô, đầu ngón tay suýt chút nữa quẹt vào cằm cô.
“Chị em à, tiếng kêu la thảm thiết của cô, người ta vừa nghe thấy hết đó nha!”
Nghe vậy, mặt Hà Nhã Văn đã hoàn toàn đen lại, tức đến mức đập mạnh một bàn tay xuống bàn.
“Cái đồ đàn bà thối tha, tôi dán miệng anh lại!”
Hà Nhã Văn nhảy dựng lên, túm lấy bùa trấn sát dán thẳng vào miệng Lão Tỷ.
“Ối!”
Lão Tỷ nghiêng người sang một bên, chạy ra mép cửa.
“Dán không trúng đâu, cái con nhóc ranh vắt mũi chưa sạch, ghen tuông là lôi bùa trấn sát ra, đúng là chẳng có tiền đồ gì.”
Nói xong Lão Tỷ xoay người bỏ đi. Nhưng trước khi đi, Lão Tỷ còn ngoảnh đầu liếc nhìn Hà Nhã Văn.
“À mà, người ta là đàn ông đích thực đấy nhé, sao lại gọi là đồ đàn bà thối tha chứ.”
Tại chỗ.
Hà Nhã Văn tức đến mức nắm chặt tay. Nhất là những lời mà Lão Tỷ vừa rồi kích đểu cô, một con quỷ còn có hương dẫn đường Lâm Mặc cho...
Còn đối với mình, cái tên khốn đó chỉ biết cười thầm.
“Lâm Mặc!!!”
Hà Nhã Văn nghiến răng ken két, tức giận chạy ra khỏi quầy.
Vừa hay ngoài cửa lại có mấy con quỷ nữa tới. Nhưng Hà Nhã Văn chỉ liếc mắt một cái, rồi chạy thẳng ra sân sau.
Rõ ràng nỗi sợ hãi và cảm giác khó chịu của cô đối với quỷ đã tan biến hết rồi!
--- Chương 576 ---
Hà Nhã Văn hằm hằm đi tới sân sau. Nhưng lật tung mấy căn phòng rồi, vẫn không tìm thấy dấu vết của Lâm Mặc.
Tức không chịu nổi, Hà Nhã Văn giậm chân thật mạnh, bất đắc dĩ lại đi ra sân trước.
Mà lúc này. Ngoài tường viện.
Lâm Mặc ngồi bên cạnh thần khảm, cánh tay trái vẫn bị dây buộc chặt. Bốn người Lão Què vây quanh.
“Con bé này.”
Lâm Mặc tựa vào Tháp Trấn Sát, khóe môi nở nụ cười ẩn hiện.
“Gan dạ đủ, cũng thông minh. Đêm đầu tiên làm được đến mức này là đủ rồi. Tiếp theo, phải nghĩ cách giúp cô bé đó lấy được Thiên Tử Ấn.”
Nói rồi Lâm Mặc nhìn Đại Chủy.
Đại Chủy sắc mặt trầm xuống, mở miệng nói: “Tìm vài con quỷ dẫn độ thử xem, một con không được thì mười con, chỉ cần có thể câu được Thiên Tử Ấn là được.”
Lâm Mặc gật đầu.
Lúc này, Lão Què không nhịn được cúi đầu nhìn cánh tay trái của Lâm Mặc.
“Tiểu Mặc, thứ này có phải là anh có từ khi trở về từ Đông Hải Thị không?”
“Thần Quan Què, ngài biết đây là gì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong lúc nói chuyện, Lâm Mặc kéo dây buộc xuống, lộ ra cánh tay đen kịt.
Lão Què trước tiên lắc đầu, sau đó lại gật đầu.
Vẫn là Đại Chủy ở một bên mở miệng nói.
“Thằng nhóc Lâm Mặc, khí tức trên người cậu chúng ta từng gặp qua một lần rồi. Cụ thể là gì thì chúng ta cũng không nói rõ được, nhưng nó không tốt, vô cùng không tốt!”
Lâm Mặc khẽ nhíu mày. Nhìn sang sắc mặt của Lão Đầu Bếp và Lão Mù cũng không tốt. Vậy thì tự nhiên, anh ta đã biết đáp án.
“Các ngài từng thấy trên người Hỏa Tế sao?”
“Ừm.” Lão Què và Đại Chủy gật đầu, định nói gì đó, nhưng lại như không biết mở lời ra sao.
Thấy vậy. Lòng Lâm Mặc chùng xuống.
Có thể khiến cho cả những Dạ Du Thần tỉ mỉ lẫn những Dạ Du Thần xề xòa đều im lặng, vậy thì vấn đề trên cánh tay mình, rõ ràng là có chút phiền phức rồi.
“Tiểu Mặc.”
Lão Què cúi đầu, nghiêm túc nhìn Lâm Mặc.
“Tình trạng cánh tay của cậu, Đỗ Tuyết Linh chắc chắn biết. Nếu cô ấy mà cũng không rõ, vậy thì chúng ta sẽ đi một chuyến Thần Hỏa Lâm!”
“Đúng vậy!” Đại Chủy cũng tiếp lời.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Đi tìm con yêu bà đó, cô ta có thể giải quyết được thứ này, chắc chắn biết cách!!!”
Lâm Mặc khẽ gật đầu.
Anh ta thực ra cũng đang đợi Đỗ Tuyết Linh trở về, để xem rốt cuộc cánh tay này của mình là bị làm sao. Nó không đau không ngứa, chỉ có điều dương khí quán nhập vào đó liền như đá chìm đáy biển, hoàn toàn biến mất vậy.
“Phù...”
Lâm Mặc vươn vai một cái.
“Được rồi, mọi người đừng lo lắng quá, xe đến trước núi ắt có đường. Đừng nghĩ mấy chuyện tốn nơ-ron thần kinh nữa.”
Lão Què và Đại Chủy thấy Lâm Mặc thư thái như vậy, cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có chút hổ thẹn.
Dù sao thì, cùng với việc thực lực của Lâm Mặc ngày càng mạnh, những gì họ có thể giúp đỡ lại ngày càng ít, nhiều lúc còn bất lực.
Lúc này. Lâm Mặc xua tay cười nói: “Cô bé này, vị nào trong các anh chịu khó một chút?”
Lão Què và Đại Chủy đều ngớ người. Ngay sau đó đồng loạt nhìn về phía Lão Mù và Lão Đầu Bếp, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lão Đầu Bếp.
“Thần Quan Đầu Bếp, ngài giúp đỡ cô bé này nhiều một chút, không vấn đề gì chứ?”
Lão Đầu Bếp ngơ ngác ngẩng đầu, theo bản năng nói: “Không không không không...”
“Được rồi được rồi, nhìn Lão Đầu Bếp vui vẻ kìa.” Đại Chủy xua tay, “Vậy quyết định thế nhé, sẽ do ngài toàn quyền phụ trách hỗ trợ cô bé này.”
Lâm Mặc thì thẳng lưng, mỉm cười với Lão Đầu Bếp.
“Thần Quan Đầu Bếp, ngài chịu khó một chút, đợi cô bé này có thể lấy được Thiên Tử Ấn, đến lúc đó mọi người đều được thảnh thơi rồi.”
Lão Đầu Bếp thấy Lâm Mặc nói chuyện khách khí, cúi đầu lộ ra nụ cười chất phác, dùng sức gật đầu.
Lâm Mặc lại nhìn Lão Mù một cái.
Vị Dạ Du Thần này, trải qua mấy ngày chung sống, đối phương có chút khó gần, nhưng thích nghi thêm chút là được thôi.
Thoáng cái. Gần sáng.