Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xem ra Bồ Đề Kinh này, cũng không phải thứ tầm thường đâu nhỉ. Hơn nữa trái này, còn sẽ tiếp tục kết sao?”
Khóe môi Lâm Mặc cong lên nụ cười đầy hứng thú, trong mắt cũng mang theo sự thăm dò.
“Dù sao thì bây giờ cũng chẳng có việc gì. Đều là chờ chị Đỗ về, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi. Tôi lại muốn xem cây Bồ Đề này còn có thể kết ra trái thứ hai được nữa không.”
Nói là làm.
Lâm Mặc trực tiếp quán toàn bộ linh hồn lực vào cây Bồ Đề.
Trước đây khi anh ta đột phá và lĩnh ngộ, cây Bồ Đề như được nuôi dưỡng, nhưng lúc đó chỉ là một ít linh hồn lực phân tán.
Mà bây giờ. Cùng với việc Lâm Mặc đổ tất cả linh hồn lực vào cây Bồ Đề.
Trong khoảnh khắc. Ong! Thức hải của Lâm Mặc chấn động.
Mọi điều anh ta nghĩ, đều được hiện thực hóa. Tư duy, ký ức, linh quang nhảy nhót... Cho đến cả những ý tưởng bay bổng. Tất cả mọi thứ, đều hóa thành dưỡng chất của cây Bồ Đề.
...Một bên khác.
Khi Hà Nhã Văn tỉnh giấc, đã là buổi chiều rồi.
Thấy những đồ nội thất bày ở ngoài cửa. Hà Nhã Văn ngẩn người, rồi đi thẳng đến ngoài phòng của Lâm Mặc.
“Lâm Mặc.” Hà Nhã Văn vừa gọi, vừa đưa tay dụi mắt.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nhưng đợi mãi không thấy hồi âm.
“Đồ khốn.” Hà Nhã Văn vẫn còn ghi hận chuyện tối qua, nghiến răng rồi đưa tay đẩy cửa.
Trước tiên nhìn vào trong phòng. Căn phòng vốn bị cháy xém đã được trang hoàng lại rồi. Hơn nữa trong phòng còn bày đủ loại đồ nội thất, Lâm Mặc đang nằm trên giường ngủ say sưa.
“Vẫn còn ngủ nữa.”
Hà Nhã Văn hậm hực đi đến mép giường, đưa tay đẩy Lâm Mặc.
Thế nhưng, anh không hề có phản ứng.
Trên giường.
Lâm Mặc ngủ say, hơi thở đều đặn, giống như đang mơ một giấc mơ đẹp nào đó.
Hà Nhã Văn thấy đẩy mãi mà Lâm Mặc không tỉnh, tức tối trực tiếp trèo lên giường, ngồi ở cuối giường lại đá đá Lâm Mặc, vừa đá vừa nở nụ cười tinh quái.
Thế nhưng Lâm Mặc vẫn không phản ứng.
“Hửm?”
Hà Nhã Văn có chút nghi hoặc, thấy Lâm Mặc như vậy mà còn không tỉnh, cô đột nhiên đỏ mặt.
“Lâm Mặc, Lâm Mặc.”
Hà Nhã Văn khẽ gọi, dần dần càng lúc càng bạo dạn hơn, từ từ bò lại gần rồi nép vào lòng Lâm Mặc.
“Hì hì……”
Hà Nhã Văn úp đầu vào n.g.ự.c Lâm Mặc, miệng không tự chủ bật ra tiếng cười.
Đương nhiên, cô cũng sợ Lâm Mặc đột nhiên tỉnh dậy.
Cho nên vẫn đảo mắt nhìn chằm chằm gương mặt Lâm Mặc.
Nhưng đột nhiên.
Một cảm giác mơ màng khó tả xuất hiện trong đầu Hà Nhã Văn, lúc này trong mắt cô, khắp người Lâm Mặc như được bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo.
Không thể nói rõ, vô cùng huyền ảo.
“Lâm Mặc, anh thế này......”
--- Chương 579 ---
Hà Nhã Văn vừa nói được một nửa, mí mắt đã càng lúc càng nặng trĩu, đầu nghiêng một cái rồi ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng.
Hà Nhã Văn thấy mình xuất hiện trong một căn phòng trắng toát.
“Đây là?”
Hà Nhã Văn ngẩn người một lát, đột nhiên cứng đờ tại chỗ, toàn thân run rẩy, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng đặc sắc.
Lúc này.
Một giọng nói trầm ấm vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Văn Văn, há miệng......”
Hà Nhã Văn nghe thấy giọng nói quen thuộc, gương mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng.
Quay đầu nhìn lại.
Lâm Mặc đang đứng bên giường, một chân giẫm lên giường, trần truồng chống nạnh vẫy tay với cô.
“Đây, đây......”
Hà Nhã Văn vô thức lùi lại một bước.
Cô nhớ ra rồi, rõ ràng đây là giấc mơ trước đây của cô.
Mà mọi thứ trong mơ đều là do cô tự tưởng tượng ra.
Bao gồm cả Lâm Mặc đang bày ra tư thế ngại ngùng, với giọng điệu đầy xâm lược này.
“Mơ, đây đều là mơ, là giả!”
Hà Nhã Văn vỗ bốp bốp vào mặt mình, nhưng dưới chân lại không nỡ rời đi.
Dù sao thì......
Đây là giấc mơ do chính cô tạo ra, đại diện cho những suy nghĩ của chính cô mà.
Vậy thì......
“Há miệng hay không há miệng đây!”
Mặt Hà Nhã Văn đỏ đến mức nhỏ máu, nhìn Lâm Mặc do chính mình tưởng tượng ra, cuối cùng từng bước e thẹn đi tới.
Đồng thời.
Trong phòng.
Ý thức của Lâm Mặc vẫn đang nuôi dưỡng cây bồ đề, vô số cảnh tượng trong thức hải không ngừng biến hóa.
“Hửm?”
Lâm Mặc đột nhiên cau mày, anh cảm nhận được một luồng linh hồn lực khác.
“Hà Nhã Văn?”
Lâm Mặc lập tức phản ứng lại.
Chắc chắn là cô bé này đến tìm mình rồi, hơn nữa linh hồn lực của anh bùng phát, có lẽ đã thu hút linh hồn của cô bé đến đây.
Để đề phòng vạn nhất.
Lâm Mặc tách ra một tia linh hồn lực, trực tiếp xua đuổi linh hồn của Hà Nhã Văn đi.
“Ong!”
Một tiếng ong vang lên.
Ngực Lâm Mặc khẽ chấn động, ngay sau đó ý thức bắt đầu cuồn cuộn trong thức hải.
Và trên n.g.ự.c Lâm Mặc.
Hà Nhã Văn mặt đỏ hồng, nhắm mắt, đang há đôi môi anh đào nhỏ nhắn......
Đột nhiên.
“A!”
Hà Nhã Văn giật mình bật dậy.
Một tay cô như đẩy thứ gì đó ra, tay kia bịt miệng.
Nhìn xung quanh.
“Mơ, là mơ!”
Hà Nhã Văn giật mình tỉnh dậy, lập tức ngượng ngùng co ro lại thành một cục.
Mãi một lúc sau mới hoàn hồn.
“Sao mình lại mơ một giấc mơ đáng xấu hổ như vậy chứ, không, đây không phải là suy nghĩ của mình, đều là tên khốn này!”
Hà Nhã Văn giơ tay nhéo Lâm Mặc một cái, sau đó đột nhiên nhận ra điều gì, quay người nhảy xuống giường, ôm m.ô.n.g không quay đầu lại mà chạy ra ngoài.
Đợi đến khi Hà Nhã Văn ra ngoài lần nữa.
Cô đẩy cửa phòng tắm, trong tay giấu chiếc quần lót hoạt hình đã thay ra.
“Kẻ xấu.”