Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một cái nhìn đã nhìn thấu được bản chất của lão Tống kia, với mấy lá bùa trên người cô ta, tùy tiện vài lá nổ tung cũng đủ kinh khủng rồi, còn có Bếp trưởng thần quan cũng đang chờ, con nhóc này, gan dạ lớn, lại còn thông minh nữa.”
Lâm Mặc nghe vậy cũng gật đầu đồng tình.
Màn thể hiện của Hà Nhã Văn lần này, quả thực mạnh hơn anh ngày trước.
“Miệng Rộng, nói bậy bạ gì đấy.”
Người què thì có vẻ không đồng tình, đưa tay khoác vai Lâm Mặc.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Con nhóc này có Bếp trưởng thần quan chờ sẵn, lại còn đoán được Tiểu Mặc cũng đang dõi theo cô ta, đương nhiên là không sợ chuyện gì, còn Tiểu Mặc ngày xưa thì chẳng dựa dẫm vào ai được cả, lại còn bị con nữ quỷ kia hút dương khí ngày ngày nữa chứ.”
Lâm Mặc nghe vậy không khỏi nhe răng cười, đây đều là những chuyện cũ của anh mà!
“Được rồi, xem cô ấy làm gì tiếp theo đã.”
Lâm Mặc thuận miệng nói, ánh mắt lướt qua phía xa.
“Tranh thủ trời chưa sáng, chúng ta còn phải đi một chuyến, tình hình ở Yến Bắc này... có gì đó hơi lạ rồi!”
“Đúng là có hơi lạ thật!”
Lâm Mặc nheo mắt, nhấn mạnh thêm một câu.
Người què và Miệng Rộng nghe vậy đều không trả lời, nhưng sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Phía trước.
Bên trong tầng ba.
Hà Nhã Văn hai tay đều nắm chặt hoàng phù, đôi mắt cảnh giác nhìn xung quanh.
“Muốn phá vỡ vùng quỷ này, chỉ cần tìm ra con quỷ hung ác nhất, ta có phù hộ thân, cứ đợi nó tấn công ta!”
Hà Nhã Văn trong lòng tính toán kế hoạch của mình.
Chỉ cần con quỷ hung ác nhất đó tấn công cô, kích hoạt phù văn, sức mạnh bùng nổ cho dù không làm nó bị thương, cũng đủ để tiêu hao sức lực của nó.
Dù sao, vùng quỷ này cũng là dựa vào âm lực của nó mà duy trì.
Chỉ cần vùng quỷ tan biến.
Theo lý mà nói, những gì mình làm cũng đã đủ rồi, Bếp trưởng thần quan cũng nên xuất hiện.
Nghĩ đến đây.
Hà Nhã Văn thậm chí còn có chút sốt ruột.
“Ra đây!”
Hà Nhã Văn nhìn quanh bốn phía mà gọi.
Lúc này, tầng ba.
Khắp nơi hoang tàn, tàn phá lỗ chỗ.
Thậm chí mùi khét lẹt khi hít thở cũng khiến người ta cảm thấy ngạt thở.
“Tôi là người của tiệm vàng mã Thành Tây, lần này đến đây là để tiễn ông đi đầu thai, mau ra đây!”
Hà Nhã Văn lại gọi thêm một câu, còn dang tay ra, làm ra vẻ không chút sợ hãi.
Nhưng theo thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Hà Nhã Văn dần dần có chút không chịu nổi nữa, hơi thở cũng trở nên loạn nhịp.
Vì môi trường tầng ba thực sự khiến người ta khó chịu, mùi khét nồng nặc đến ngạt thở, đập vào mắt chỉ toàn một màu đen cháy, không còn gì khác.
Âm lãnh và c.h.ế.t chóc.
“Ông, ông mau ra đây, chẳng lẽ ông sợ tôi sao?”
Hà Nhã Văn nắm c.h.ặ.t t.a.y hét lên.
Nhưng xung quanh vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.
Ngược lại, Hà Nhã Văn dần dần không thể kiên trì được nữa, thậm chí là tấm lưng thẳng tắp cũng khẽ cong xuống.
Bên ngoài sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Con nhóc này, sao đến lúc quan trọng thế này lại ngốc nghếch vậy?”
Miệng Rộng khẽ nhíu mày.
“Cứ trực tiếp ném Phù Trấn Sát ra là được chứ, đốt một lá cũng có thể ép lão Tống xuất hiện mà.”
Người què bên cạnh thì lại nhìn ra nguyên nhân, lẩm bẩm nói.
“Vẫn là sợ rồi, sợ dùng hết bùa, tay không sẽ không có gì bảo vệ.”
Nói rồi anh ta nhìn Lâm Mặc.
“Tiểu Mặc, âm khí của lão Tống đã dần dần xâm thực con nhóc này rồi, có quản không?”
Lâm Mặc khẽ nheo mắt, không hề sốt ruột như Miệng Rộng và Người què.
“Cứ xem đã.”
Lâm Mặc nhẹ giọng nói: “Hà Nhã Văn rất thông minh, dù bây giờ tâm trí có hỗn loạn, nhưng cô ấy chắc chắn sẽ tự mình điều chỉnh được thôi.”
Bên kia.
Toàn thân Hà Nhã Văn đã không thể kiểm soát mà bắt đầu run rẩy.
“Cái này, từ bao giờ?”
Hà Nhã Văn cúi đầu mới phát hiện, tay chân mình không tự chủ mà trở nên cứng đờ.
Tình huống này cô không hề lạ lẫm.
Khi Hà Thắng Hùng xuất hiện, cô cũng đã từng như vậy.
Đây là biểu hiện của âm khí nhập thể!
Nói cách khác.
--- Chương 603 ---
Con quỷ hung ác nhất trong tòa nhà này đã ra tay với cô, mà cô còn chưa kịp phản ứng đã trúng chiêu rồi.
Trong đầu Hà Nhã Văn suy nghĩ nhanh chóng dồn dập.
Tin tốt là tên đó đã ra tay với mình rồi, nghĩa là không còn xa nữa là lộ diện!
Nhưng tin xấu là.
Cường độ âm khí này vẫn chưa đủ để thúc đẩy Phù Trấn Sát, nhưng cơ thể của cô đã sắp không chịu nổi rồi!
“Làm sao đây, làm sao đây!”
Hà Nhã Văn nắm chặt tay, toàn thân đã càng lúc càng lạnh, hơi thở cũng càng lúc càng khó khăn.
Ngay lúc này.
“U u u!”
Tiếng kêu u ám truyền đến tai Hà Nhã Văn.
Hà Nhã Văn liếc mắt về phía sau, đồng tử lập tức mở to.
Chỉ thấy một khuôn mặt xanh xám, không biết từ lúc nào đã dán chặt sau vai cô, đôi mắt quỷ dữ tợn đang nhìn chằm chằm vào cô.
“Ông...”
Hà Nhã Văn sợ đến mức nghẹt thở.
“Người của tiệm vàng mã Thành Tây, Lâm Huyền Đạo đâu?”
Lão Tống lạnh lẽo hỏi.
“Cô có quan hệ gì với lão già đó, tiệm vàng mã đó bây giờ là cô tiếp quản sao?”
Hà Nhã Văn sợ đến mặt tái mét, toàn thân run rẩy không ngừng.
“Kẽo kẹt kẽo kẹt, đúng là một cô nhóc mơn mởn nước...”
Lão Tống nhìn chằm chằm Hà Nhã Văn.
Khóe mắt hắn cong lên một cách quỷ dị thành một đường cong, khóe miệng còn lộ ra vẻ mặt mà đàn ông ai cũng hiểu.
“Này, cô có biết tôi c.h.ế.t như thế nào không?”