Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Và ngay lúc này.

Rầm!

Một luồng khí lãng ập tới.

Chỉ thấy lão Tống vung tay, quỷ hỏa khắp trời hội tụ thành một luồng, hung hăng ập tới Bếp trưởng.

Bếp trưởng giơ tay c.h.é.m một nhát.

Chém ngọn quỷ hỏa thành hai nửa, nhưng một nửa ngọn lửa vẫn lao về phía Hà Nhã Văn.

Vụt!

Bếp trưởng xoay tay lại c.h.é.m thêm một nhát, sau đó đột ngột quay người, chắn trước Hà Nhã Văn.

Rầm rầm rầm!

Quỷ hỏa cuồng bạo đốt cháy trên người Bếp trưởng, nhưng ngay cả một sợi lông trên người anh ta cũng không cháy mất.

Và lúc này, lão Tống trên không trung, lại thúc đẩy ra vô số ngọn lửa dày đặc.

--- Chương 605 ---

“Thiêu c.h.ế.t các ngươi!”

“Các ngươi đều đáng chết, tất cả đều đáng chết!!”

“Tất cả đều c.h.ế.t hết cho ta!!!”

Lão Tống điên cuồng vung hai tay, từng cụm quỷ hỏa, từ bốn phương tám hướng ném về phía Bếp trưởng và Hà Nhã Văn.

“Khò khè...”

Bếp trưởng ngậm con d.a.o làm bếp trong miệng, một tay túm Hà Nhã Văn lên, che chắn phía sau lưng.

Hà Nhã Văn cũng nén đau, đưa tay ôm lấy cổ Bếp trưởng.

Trong tích tắc.

Đối mặt với vô số quỷ hỏa ập tới, Bếp trưởng trực tiếp dùng n.g.ự.c mình chắn lửa, bảo vệ Hà Nhã Văn phía sau.

“Ha ha ha ha, thì ra con quỷ ngươi cũng không mạnh lắm!”

Giọng điệu chế giễu của lão Tống truyền đến từ bốn phương tám hướng, lúc này thân hình hắn đã hoàn toàn biến mất, ẩn mình trong những ngọn lửa xung quanh.

“Ta không thiêu c.h.ế.t được ngươi, nhưng có thể thiêu c.h.ế.t con nhóc này, sau đó ta sẽ đến tiệm vàng mã, thấy một người là thiêu c.h.ế.t một người!”

“Tất cả đều đến bầu bạn với ta!”

“Ta muốn vô số người đến bầu bạn với ta!!!”

Bếp trưởng nghe lời lão Tống nói, đôi mắt đã nheo thành một đường, bàn tay đang nắm Hà Nhã Văn cũng lặng lẽ buông ra.

Hà Nhã Văn đương nhiên đoán được ý đồ của Bếp trưởng.

Điều cô có thể làm, chính là dùng hai tay mình ôm lấy cổ Bếp trưởng.

Và xung quanh.

Ngọn lửa càng lúc càng dày đặc, thậm chí từ từ hình thành một vòng lửa giam giữ Bếp trưởng và Hà Nhã Văn.

Thân hình của lão Tống ẩn hiện trong biển lửa.

“Chết đi, thiêu c.h.ế.t các ngươi!”

Thân hình của lão Tống đột nhiên xuất hiện, một luồng lửa trực tiếp bay về phía Bếp trưởng.

Cũng chính trong khoảnh khắc này.

Bếp trưởng động đậy.

Vụt!

Bếp trưởng một tay tóm lấy con d.a.o làm bếp đang ngậm trong miệng, một bước giậm xuống, bước chân tựa như mãnh ngưu dậm đất, xông thẳng ra mấy mét.

Một nhát dao!

Chém thẳng đôi biển lửa thành hai.

Lưỡi d.a.o còn sót lại thậm chí vẫn đang lan rộng, để lại một vết rãnh sâu trên mặt đất.

Nhưng sau khi vung nhát d.a.o này.

Sắc mặt Bếp trưởng vẫn căng thẳng, vì biển lửa vẫn còn đó.

Và phía sau.

Hà Nhã Văn khi Bếp trưởng bộc phát xông lên, đã vì kiệt sức mà ngã xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vẫn chưa đợi cô bò dậy, thân thể khô quắt của lão Tống đã ngưng tụ ra trước mắt cô.

“Kẽo kẹt kẽo kẹt, tiểu nha đầu...”

Lão Tống dường như từ đầu đến cuối mục tiêu đều là Hà Nhã Văn, bao gồm cả những lời nói trước đó, cũng là để chọc tức Bếp trưởng.

“Đến bầu bạn với ta đi!!”

Lão Tống đột ngột vươn tay bóp cổ Hà Nhã Văn.

Mà Hà Nhã Văn khi lão Tống vươn tay ra, đã tuyệt vọng nhắm mắt lại, giọng nói mang theo

khóc nức nở.

“Đồ khốn, dám bắt nạt tôi, sau này không còn cơ hội bắt nạt nữa đâu!”

Nói xong Hà Nhã Văn trực tiếp ngoẹo đầu sang một bên.

Nhưng giây tiếp theo.

Một giọng nói mang theo ý cười truyền đến tai cô.

“Bắt nạt thuận tay thế này, không còn để bắt nạt nữa sao được?”

Hà Nhã Văn nghe câu này toàn thân cứng đờ, cũng không mở mắt ra.

Cho đến khi cô cảm thấy một bàn tay ôm lấy cô.

Chậm rãi mở mắt nhìn.

Đập vào mắt chính là dáng vẻ cười tủm tỉm của Lâm Mặc.

“Đồ khốn!”

Hà Nhã Văn xé lòng gào lên một tiếng, cả người không biết lấy sức lực từ đâu ra, vùng vẫy bám lấy Lâm Mặc, cố sống cố c.h.ế.t chui vào lòng anh.

“Ấy ấy ấy, tiểu cô nương, từ từ thôi.”

Lâm Mặc cười lớn ha ha.

Để mặc Hà Nhã Văn trút bỏ những cảm xúc dồn nén sau khi thoát chết.

Hà Nhã Văn vật lộn một hồi, mới ngoan ngoãn nằm rạp trong lòng Lâm Mặc, hai tay ôm chặt lấy cổ anh.

Lúc này cô mới phát hiện phía sau lưng Lâm Mặc, còn đứng hai pho tượng khổng lồ.

“Người què thần quan, Miệng Rộng thần quan.”

Hà Nhã Văn đáng thương ngẩng đầu lên, ngay sau đó lại nghĩ đến điều gì đó.

Quay đầu nhìn xung quanh.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Tiểu nha đầu, ở đây này.”

Miệng Rộng đột nhiên giơ tay mỉm cười với Hà Nhã Văn.

Hà Nhã Văn thuận thế nhìn sang, mới phát hiện trong tay Miệng Rộng rõ ràng đang nắm một nửa thân thể quen thuộc.

Chính là lão Tống.

Còn về nửa còn lại...

Hà Nhã Văn nhìn cái miệng của Miệng Rộng đang mỉm cười mà không ngừng nhai nuốt, đột nhiên phản ứng lại.

“Miệng Rộng thần quan, hóa ra là ăn quỷ sao...”

--- Chương 606 ---

“Không sao rồi.”

Lâm Mặc vỗ vỗ má Hà Nhã Văn, ngẩng đầu nhìn Miệng Rộng.

Miệng Rộng lập tức hiểu ý, dùng sức nhai nhai miệng, ngay sau đó ném nửa thân còn lại của lão Tống vào miệng.

Nhấm nháp gần một phút, theo tiếng hắn nuốt xuống.

“Khạc!”

Âm khí tan ra.

Một ông lão khô quắt như quả bóng bị hắn nhổ ra, lăn bảy tám vòng trên mặt đất.

Trên người hắn mặc một chiếc áo ba lỗ kiểu cũ, trên đầu không còn mấy sợi tóc, mặt đầy đồi mồi.

Đây chính là dáng vẻ của lão Tống trước khi chết.

“Các, các ngươi...”

Lão Tống khó nhọc đứng dậy, lúc này toàn thân hắn đã không còn quỷ khí, chính là bị Miệng Rộng nuốt chửng.

Một bên.