Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
--- Chương 659 ---
Bốn gã này trông nhiệt tình có vẻ không đáng tin cậy.
Nhưng Lâm Mặc lại có thể cảm nhận được một nét trầm trọng ẩn sâu trong ánh mắt của họ.
Dù sao thì những vụ án liên quan đến tà ác, những người như họ thực sự không có cách nào cả, hơn nữa còn phải đối mặt với những nạn nhân, và đôi mắt đau buồn của người nhà họ.
“Thôi được, các anh cứ nhìn mà học hỏi đi, tùy tiện thôi.”
Lâm Mặc xua tay, trên mặt cũng nở một nụ cười phóng khoáng.
Thấy vậy.
Cù Văn Hoa rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Lâm tiểu huynh đệ, cậu cũng đừng áp lực quá, chúng tôi cứ đi theo cậu quan sát thôi, cậu muốn làm gì cũng được.”
“Ừ.”
Lâm Mặc gật đầu.
Trong lòng anh chợt nảy ra một ý nghĩ, rằng việc để họ học cách đối phó với tà ác thực ra không cần thiết lắm.
Dù sao thì tà ác không phải là thứ chỉ cần nhìn thấy là có thể đối phó được.
Nhưng nếu sắp xếp cho họ dùng Hạch Hoàn...
“Sức...”
Lâm Mặc đột nhiên nhướng mày.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệt quỷ sir?
Chuyện này có thể làm được đấy chứ!
Phía Nam thành phố.
Trụ sở văn phòng khu phố.
Cù Văn Hoa cầm giấy tờ thương lượng vài câu, Lâm Mặc đã gặp được Bổn Bổn.
“Anh trai lớn.”
Bổn Bổn nhìn thấy Lâm Mặc, khuôn mặt có chút mơ màng lập tức nở nụ cười, nhào tới phía anh.
“Này, nhóc con này, đúng là không lạ người chút nào, vừa mở miệng đã gọi anh rồi.”
Lâm Mặc cười, ấn nhẹ đầu Bổn Bổn.
Bổn Bổn cũng không bận tâm đến hành động của Lâm Mặc, ngược lại còn ôm chặt lấy đùi anh.
Lúc này.
Cù Văn Hoa chỉ vào người phụ nữ bên cạnh.
“Đây là chủ nhiệm khu phố, chị của thằng bé này mất tích, sợ không ai chăm sóc nên đưa nó đến đây.”
Người phụ nữ đó mỉm cười với Lâm Mặc, trong lòng lại tò mò về hành động thân mật của Bổn Bổn.
Dù sao thì trước đây khi Bổn Bổn được đưa đến, nó rất ít nói, vẻ mặt lúc nào cũng tủi thân.
Nhưng khi người thanh niên này tới.
Thằng bé lại như biến thành người khác vậy.
Mà Lâm Mặc đương nhiên cũng nhận ra điều này.
Cơ thể anh toát ra dương khí mạnh mẽ, Bổn Bổn là đồng tử, cảm nhận rõ nhất, nên tự nhiên có sự thân thiết từ tận đáy lòng.
“Nhóc con, ở đây không ngoan à?” Lâm Mặc cố ý làm mặt nghiêm.
Bổn Bổn nghe vậy, trên mặt lập tức hiện lên vẻ lo lắng.
“Con sợ, con không biết họ, con nhớ chị, con không muốn ở đây.”
Lâm Mặc thở dài, ngồi xổm xuống ôm lấy Bổn Bổn, nhẹ giọng nói.
“Anh giúp con tìm chị được không?”
“Vâng!”
Bổn Bổn sáng mắt, vội vàng gật gật cái đầu nhỏ.
Nào ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lâm Mặc nhìn Bổn Bổn đang tựa vào mình, một tay đã chạm vào sau gáy thằng bé, năm ngón tay khẽ động.
Bổn Bổn lập tức mềm nhũn cả người, đổ vào lòng Lâm Mặc.
Một bên.
Cù Văn Hoa nhận ra cảnh này, ba người còn lại cũng thắt chặt lòng, nhưng sau khi nhìn nhau, họ liền chắn trước mặt Lâm Mặc, che đi tầm nhìn của người phụ nữ.
Một người còn đi tới tìm chuyện để nói, dẫn người phụ nữ ra ngoài.
Đợi người đi khỏi.
Cù Văn Hoa ngồi xổm xuống, hạ giọng nói: “Lâm tiểu huynh đệ, cậu làm gì vậy...”
Lâm Mặc ấn đầu Bổn Bổn.
“Tìm chị của nó, chị của nó có thể liên quan đến dấu vết của một gã nào đó, tôi đang tìm hắn, đương nhiên, tốt nhất là không liên lụy đến...”
Cù Văn Hoa nghe thấy “tìm người” vừa định nói, nhưng ngay lập tức nhận ra sắc mặt của Lâm Mặc, trầm trọng đến mức khiến anh ta cũng cảm thấy tim đập thình thịch, liền theo bản năng hỏi.
“Kẻ đó là ai vậy?”
Lâm Mặc khẽ nheo mắt, lẩm bẩm.
“Một gã tự xưng là thần!”
--- Chương 660 ---
“Thần?”
Cù Văn Hoa đứng bật dậy.
Cái gọi là thần này, anh ta có chút không thể hiểu được.
Nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lâm Mặc.
Là một người bình thường, trong lòng anh ta không khỏi bắt đầu nổi lên sự hoảng loạn.
Đó là nỗi sợ hãi khi đối mặt với những điều chưa biết, là nỗi sợ vượt quá tầm hiểu biết của anh ta.
Lâm Mặc cũng không nói thêm, anh ấn đầu Bổn Bổn, linh hồn lặng lẽ tiếp xúc với Bổn Bổn.
Đương nhiên, anh cũng sợ làm tổn thương thằng bé.
Chỉ là linh hồn khẽ chạm vào, từ đó thu được một vài ký ức đơn giản, mơ hồ.
Rất nhanh.
Anh tìm thấy một vài hình ảnh rời rạc.
Đó là một cô gái.
Khoảng hơn hai mươi tuổi, ngoại hình bình thường.
Sau khi ghi nhớ dung mạo này.
Lâm Mặc buông tay Bổn Bổn, đỡ thằng bé nằm xuống đất, trong tay thì giật một sợi tóc của Bổn Bổn.
“Thôi được rồi, chuyện tiếp theo các anh không tham gia được đâu, tôi đi trước một bước đây.”
Lâm Mặc mỉm cười với mấy người, đi đến cạnh cửa sổ rồi nhảy thẳng ra ngoài.
“Ấy!”
Mấy người Cù Văn Hoa chợt phản ứng lại.
Đến bên cửa sổ, nhưng bóng dáng Lâm Mặc đã biến mất từ lâu.
“Đúng là cao thủ có bản lĩnh mà.”
Cù Văn Hoa cảm thán một câu, ba người còn lại cũng đầy vẻ kinh ngạc.
“Cậu ấy tìm được dấu vết rồi sao, ừm, có bản lĩnh này, đến chỗ chúng ta làm việc thì tốt biết mấy, Đội trưởng Cù, nếu không được thì chúng ta đến tận nhà mời cậu ấy đi.”
Cù Văn Hoa nghe vậy vội vàng xua tay.
“Không được không được, Lâm tiểu huynh đệ này có lai lịch không tầm thường, tôi không muốn gặp lại mấy giấy tờ đỏ đó nữa đâu, nếu không phải vì cái đó, tôi đã sớm đi cướp người rồi.”
Mấy người nghe vậy cũng tặc lưỡi.
Rõ ràng bọn họ đều nghĩ đến Lương Phi.
Một bên khác.
Lâm Mặc trở về tiệm vàng mã, giơ tay túm lấy một nắm âm liệu.