Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mù Quải nghe vậy liền không tin mà phẩy tay.
Đầu Bếp cũng lắp bắp nói: “Bớt, bớt khoác lác đi!”
Đại Miệng toe toét cười, không phản bác, chỉ há miệng về phía bọn họ.
Chỉ thấy trong miệng hắn.
--- Chương 683 ---
Một viên Quỷ hạch phát ra khí tức đáng sợ, đang nằm trên đầu lưỡi.
Không những thế, Đại Miệng còn khoe khoang giơ tay ra, trong tay hắn còn có tận bốn viên nữa.
“Cái này…”
Đầu Bếp sợ hãi lùi lại mấy bước.
Áp lực từ Quỷ hạch của tà ma cấp Trận, khiến hắn toàn thân run rẩy.
Mù Quải dù không nhìn thấy, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được khí tức đáng sợ, và…
“Mày, mày nói thật cho tao biết…” Mù Quải do dự mở lời.
Một câu nói bị ngắt quãng bảy tám lần.
Nhưng mọi người đều hiểu hắn muốn hỏi gì.
Vẫn là Thọt mở lời.
“Cấp Tướng, Tiểu Mặc đã giết!”
Thọt hít một hơi thật sâu, đứng dậy ấn vào vai Mù Quải, vỗ mạnh.
“Mày hẳn là cảm nhận được động tĩnh kinh hoàng vừa nãy, hai con, đều đã g.i.ế.c rồi, lại còn là một mình chống hai con!!!”
Mù Quải nghe vậy, há hốc mồm, lặng im hồi lâu.
Thọt cũng bị thương nặng, khi trở về điện thờ dưỡng thương, anh dặn dò.
39_“Đầu Bếp, mày thằng nhóc nhớ để ý, Tiểu Mặc vội vàng trở về là để đề phòng còn có tà ma khác, trước khi trời sáng, mày canh chừng cẩn thận.”
Đầu Bếp lập tức gật đầu, vác con d.a.o mổ lợn ngồi xổm trên tường viện.
Thọt thì quay đầu nhìn sâu vào Mù Quải, ý vị thâm trường gọi một tiếng.
“Bạn già!”
Mù Quải nghe vậy quay đầu nhìn Thọt.
“Thu lại tâm tư đi, đừng làm chuyện ngu xuẩn, ngày tháng vẫn có thể sống tốt, thậm chí nếu mày chịu học theo thằng Đại Miệng, nói không chừng thứ mày theo đuổi sớm muộn cũng có được, Tiểu Mặc, đáng tin tưởng.”
Mù Quải há miệng, quay đầu lại nghe thấy tiếng cười phấn khích không kiêng nể của Đại Miệng.
…
Một bên khác.
Hậu viện.
Lâm Mặc trở về liền nhìn thấy Hà Nhã Văn đang nằm sấp giữa lối đi, anh kéo cô vào trong nhà.
“Lâm, Lâm Mặc…”
Hà Nhã Văn rũ vai, tu vi của cô rất kém, nhưng cũng có thể nhìn thấy thiên tượng trời long đất lở từ xa.
Sự lo lắng và sợ hãi, khiến tâm thần cô hoảng loạn đến cực điểm.
Mãi mới đợi được Lâm Mặc trở về, vừa nhìn thấy anh đã bị thương.
Ánh mắt thứ hai…
“Ai!”
Hà Nhã Văn nhìn Lâm Mặc ném mình lên giường.
“Cuối, cuối cùng anh cũng khai thông rồi sao?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hà Nhã Văn đỏ bừng, đưa tay túm lấy cổ áo mình, có chút rục rịch.
“Mặc dù không đúng lúc, nhưng nếu anh muốn, em, em em em… em sẽ cho anh!!!”
Lâm Mặc sửng sốt một chút, không vui vẻ gì mà túm lấy chăn đắp lên vai Hà Nhã Văn, quay người bước ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Bớt nghĩ vớ vẩn đi, nằm yên đó, trời sáng rồi hẵng ra ngoài!”
Nói xong Lâm Mặc đã ra đến cửa, quay người đóng cửa lại, nhìn sang gốc cây hòe.
Lúc này chiếc nỏ giường, đã nóng hừng hực.
Khi cảm nhận được Âm khí cuồn cuộn, cục diện hỗn loạn khắp thành phố, nỏ giường cũng dường như không kiềm chế được, sát khí hừng hực như vật chất dâng lên.
“Tiền bối.”
Lâm Mặc lẩm bẩm một câu, không nói gì thêm, lặng lẽ ngồi xuống cửa.
Hai vị cấp Tướng.
Sau khi g.i.ế.c xong anh cũng tiêu hao khá nhiều.
Tất nhiên, tiêu hao là một mặt, có Quỷ hạch ở đó, anh hoàn toàn có thể hấp thụ để hồi phục.
Sở dĩ vội vã chạy về.
Chính là sợ hang ổ của mình bị san phẳng.
Dù sao Quỷ Thập Tam và Âm Chân Quân giống như biết anh sẽ đến vậy, điều này không thể không đề phòng.
Đặc biệt là…
Lâm Mặc liếc nhìn phía trước.
Tà Trấn thì ngoan ngoãn, mặt mày tái mét co ro ở góc tường.
Vũ khí hạt nhân vẫn cắm trên Quỷ hạch, không có bất kỳ thay đổi nào.
Lâm Mặc nhìn kỹ, khóe miệng nở một nụ cười chế giễu.
Quả nhiên.
Kẻ sống càng lâu, càng sợ chết!
Tà Trấn cũng cảm nhận được ánh mắt chế giễu của Lâm Mặc, hắn không khỏi ánh mắt hung ác.
Thứ trên Quỷ hạch đó, rất khó đối phó.
Gỗ đào ngàn năm, hơn nữa trên đó còn có một luồng uy nghi Đạo gia đáng sợ.
Nhưng đây không phải là lý do khiến hắn hoàn toàn bó tay.
Thứ thực sự khiến hắn không dám manh động chút nào, chính là chiếc nỏ giường kia.
“Mẹ nó, rõ ràng là thời kỳ mạt pháp, thằng súc sinh nhỏ này từ đâu mà có được cơ duyên như vậy, chiếc nỏ giường kia…”
Nhãn cầu Tà Trấn vừa động, lập tức Quỷ thể run rẩy dữ dội.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chết tiệt.
Chiếc nỏ giường này đúng là không thể nhìn dù chỉ một cái!
--- Chương 684 ---
“Tà môn thật!”
Tà Trấn bực tức chửi thầm một câu, tiếng chửi còn mang theo vị đắng chát nồng đậm.
Hắn bị thiên địa áp chế gần ba trăm năm.
Sao vừa thoát khỏi vây khốn, hoàn toàn không phải cảnh trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy như hắn tưởng tượng…
Đặc biệt là khi nghĩ đến Luân Hồi Mộ của mình.
Hắn tự xưng là Mộ Quỷ Vương, chiêu bài chính là tòa Luân Hồi Mộ đó, trong đó tự thành Quỷ vực, suốt mấy trăm năm qua hắn không biết đã bắt giữ bao nhiêu linh hồn người nhốt vào.
Thế mà Luân Hồi Mộ, thứ đã cùng hắn tạo nên danh tiếng lẫy lừng!
Làm sao có thể bị cái nỏ giường này dọa sợ mà vứt bỏ chủ nhân như ta chứ, ngay cả liên lạc cũng không thèm đáp lại!
Đúng vậy!
Chính là không đáp lại!
Tà Trấn có thể cảm nhận được, Luân Hồi Mộ chỉ cách một bức tường phía sau.
Nhưng mặc cho hắn kêu gọi thế nào, Luân Hồi Mộ vẫn không thèm để ý tới hắn.
Nếu có Luân Hồi Mộ hỗ trợ, thứ cắm vào quỷ hạch của hắn này, chỉ cần đi vào Luân Hồi Mộ.