Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngắt lời bà ta:
“Dì à, ba tôi đã bỏ tiền thuê đầu bếp rồi, dì không cần phải tự mình vào bếp đâu. Hơn nữa, những món dì nấu, tôi cũng không ăn quen.”
Khuôn mặt của Lâm Vãn Như cuối cùng cũng lộ rõ vẻ tức giận.
Ba tôi từ thư phòng đi ra, đúng lúc thấy cảnh này, cau mày lại:
“Niệm Niệm, sao con lại nói chuyện với dì Lâm như vậy?”
Tôi cũng không tranh cãi, nhún vai:
“Ba thích ăn thì ăn nhiều vào.”
Ba tôi tất nhiên phải bênh vực bạch nguyệt quang, liền gắp một miếng cá bỏ vào miệng.
Dưới ánh mắt đầy mong chờ của Lâm Vãn Như, ông ấy hơi do dự, cuối cùng cũng nói một cách uyển chuyển:
“Vãn Như, sau này chuyện nấu nướng cứ để cho đầu bếp lo đi.”
Lâm Vãn Như nhẫn nhục gật đầu, nhưng không dám cãi một lời.
Đồ ăn đặt nhanh chóng được giao tới, tôi mở máy chiếu lên vừa xem vừa ăn, ngon lành không chút khách sáo.
Bốn món một canh mà Lâm Vãn Như dày công chuẩn bị cứ thế bị bỏ mặc, không ai động đến.
5
Sáng hôm sau, tôi vừa xuống lầu đã thấy Lâm Vãn Như đang chỉ đạo người giúp việc:
“Đổi rèm cửa này sang màu be, sẽ hợp với ghế sofa hơn.”
“Bình hoa này quê quá, đổi cái nào trông cao cấp hơn đi.”
“Còn phòng làm việc của tiên sinh nữa, ông ấy thích gọn gàng, mấy món trang trí lộn xộn kia dẹp hết đi.”
Bà ta bày ra dáng vẻ nữ chủ nhân, mà những chỗ bị thay đổi, toàn là những thứ mẹ tôi thích nhất ngày trước.
Tôi cười lạnh một tiếng, bước tới:
“Bác Trương, bình hoa cứ để nguyên đó, đừng động vào.”
Bác Trương nhìn tôi đầy khó xử, lại quay sang nhìn Lâm Vãn Như.
Lâm Vãn Như bước lại gần, nhẹ nhàng nói với tôi:
“Niệm Niệm à, phong cách nhà mình cũ kỹ quá rồi, thay đổi một chút cũng giúp tâm trạng mọi người tốt hơn.”
“Tâm trạng tôi hiện đang rất tốt.”
Tôi mặc kệ lời bóng gió của bà ta, dựa người vào lan can cầu thang, lười biếng nói:
“Mấy thứ mẹ tôi chọn, tôi đã quen nhìn rồi. Nếu dì thấy không quen, thì có thể ra ngoài ở.”
“Cố Niệm!”
Tiếng của ba tôi vang lên từ phòng ăn, mang theo sự cảnh cáo.
Tôi quay lại nhìn ông, giơ hai tay tỏ vẻ vô tội:
“Ba à, mọi ngóc ngách trong căn nhà này đều do mẹ tự tay sắp xếp. Giờ mẹ vừa đi, ba mẹ con đã không chờ nổi mà muốn xóa sạch mọi dấu vết của bà ấy sao?”
Lâm Vãn Như bước tới, nắm lấy tay áo ba tôi, lắc nhẹ, giọng dịu dàng:
“Đình, anh đừng trách Niệm Niệm. Là em suy nghĩ không chu đáo. Em chỉ muốn làm cho ngôi nhà này ấm áp hơn một chút thôi…”
Nói rồi bà ta đỏ cả mắt, làm ra vẻ uất ức lắm.
Cố Đình lập tức đau lòng, vỗ nhẹ vai Lâm Vãn Như để an ủi, sau đó quay sang tôi nói:
“Niệm Niệm, dì Lâm của con cũng là có lòng tốt, sau này chuyện trong nhà để dì ấy làm chủ.”
Tôi cười: “Được thôi, vậy chuyện của tôi, cũng để dì ấy làm chủ nhé?”
Ba tôi theo phản xạ gật đầu.
Chờ chính câu đó.
Tôi lấy điện thoại, mở trang web bán hàng hiệu, chỉ vào chiếc túi phiên bản mới nhất:
“Dì Lâm, cái túi này, dì thấy tôi nên mua màu nào? Hay là mua luôn mỗi màu một cái?”
Lâm Vãn Như sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi tiếp tục hỏi bằng giọng đầy chân thành:
“Còn buổi tiệc từ thiện tuần sau, tôi định đấu giá sợi dây chuyền kim cương kia, dì giúp tôi tính xem nên ra giá bao nhiêu thì hợp?”
Tôi đưa điện thoại tới trước mặt bà ta, cười ngây thơ:
“Ba nói rồi, sau này mọi việc trong nhà đều để dì làm chủ. Vậy cả chi tiêu của tôi, chắc cũng do dì quản luôn chứ nhỉ?”
6
Sắc mặt của Lâm Vãn Như lập tức chuyển sang màu xanh mét.
Còn mặt của ông cha già tổng tài của tôi thì vô cùng “đặc sắc”, ông ấy muốn phát tác, nhưng tôi đã chặn đường lui của ông.
“Ba, chẳng lẽ ba muốn nuốt lời sao? Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy đó ạ.”
Tôi mỉm cười híp mắt nhìn ông.
Ba tôi hít sâu một hơi, rút từ ví ra một tấm thẻ đen, đưa cho tôi.
“Sau này mua đồ dùng cái này, hạn mức đủ để con đấu giá mười sợi dây chuyền kim cương.”
Tôi mãn nguyện nhận lấy thẻ đen, ngọt ngào nở nụ cười với ông:
“Cảm ơn ba, dì Lâm, dì thấy chưa, ba tôi vẫn thương tôi nhất.”
“Sau này dì cứ chuyên tâm chăm sóc ba tôi, chuyện của tôi thì không cần dì bận tâm đâu ạ.”
Tôi cầm thẻ đen, lắc lư trước mặt bà ta một cái rồi quay người bước lên lầu.
Sau lưng tôi là nụ cười méo mó vì tức đến biến dạng của Lâm Vãn Như.
Sảng khoái.
Từ hôm đó, tôi chính thức bắt đầu sự nghiệp phá của hoành tráng.
Hôm nay mua túi xách phiên bản giới hạn, mai đấu giá trang sức giá trị cao, ngày kia thì bao trọn khách sạn tổ chức tiệc tùng.
Hóa đơn như tuyết bay đến điện thoại của ba tôi, món nào cũng khởi điểm sáu con số.
Ba tôi gọi điện cho tôi mấy lần, giọng điệu từ cảnh cáo ban đầu, dần dần chuyển thành tê liệt:
“Cố Niệm, con nói thật đi, có phải đang muốn dùng cách này để trả thù ba không?”
“Ba, ba đang nói gì vậy ạ?” – tôi lập tức sụt sịt hai cái mũi.
“So với căn biệt thự ba mua cho dì Lâm, con tiêu mấy đồng này có đáng là gì đâu? Ba cũng biết mà, từ nhỏ đến lớn con chưa bao giờ rời mẹ, bây giờ mẹ vừa đi, đến chút quyền tiêu tiền con cũng không có sao?
“Quả nhiên, trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, đứa trẻ không có mẹ chẳng khác nào cọng cỏ…”
Ba tôi cuối cùng cũng thua trận trước màn ăn vạ của tôi:
“Thôi thôi thôi, công ty sau này là của con, cứ tiêu thoải mái đi, chỉ cần con biết chừng mực là được.”
Tôi lập tức giả giọng ngọt lịm:
“Cảm ơn ba yêu dấu!”
Cúp điện thoại xong, tôi quay sang cười nhẹ với chị nhân viên:
“Chào chị, gói hết mấy mẫu mới này lại giúp em, gửi đến…”
Tôi đọc địa chỉ căn hộ áp mái của mẹ tôi.
Thương hiệu túi này là mẹ tôi thích nhất đấy.
7
Hôm đó, khi tôi đang cà thẻ thì bất ngờ nhận được điện thoại của mẹ.
Tôi tưởng bà lại sắp khóc lóc kể lể nhớ tôi, liền ho khan chỉnh lại giọng, chuẩn bị cả bụng lời an ủi.
Kết quả, đầu dây bên kia vang lên tiếng nhạc đinh tai nhức óc cùng tiếng hò reo của một đám thanh niên.
“Alo? Niệm Niệm, bên mẹ tín hiệu không tốt! Con nghe thấy không?”
Tôi ngơ ngác: “Mẹ, mẹ đang ở đâu vậy?”
“Mẹ đang ở cửa hàng mới của mẹ nè!”
Giọng mẹ tôi hào hứng không tưởng.
“Cục cưng à, con đúng là thiên tài! Cảm giác nuôi cả đám tiểu thịt tươi thật sự quá tuyệt vời!”
Tôi: “???”