Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn sự nghiệp của mẹ tôi thì ngày càng phát triển.
Mẹ tôi đầu tư vào một công ty công nghệ sắp phá sản, phát triển một ứng dụng có tên là “Chi Tâm”, chuyên cung cấp dịch vụ xoa dịu cảm xúc và đồng hành dành cho phụ nữ.
Người dùng có thể đặt lịch online, hẹn gặp các anh chàng của chúng tôi để trò chuyện, phân tích tình cảm, bói toán chiêm tinh, chơi game cùng, hoặc giám sát từ xa để bạn hoàn thành việc học/làm...
Vì dịch vụ toàn diện, lành mạnh, các anh chàng thì chất lượng cao và hệ thống quản lý nghiêm ngặt, nên ngay lập tức nhận được vô số đánh giá tích cực.
Chỉ sau ba tháng ra mắt, ứng dụng đã vượt mốc năm triệu người đăng ký, trở thành phần mềm xã hội tiềm năng nhất trong năm.
Chúng tôi còn tung ra bộ sản phẩm đồng thương hiệu “Chi Chi Sweetheart”, từ nến thơm, mặt nạ đến photocard và standee, món nào cũng cháy hàng.
Mẹ tôi còn mua lại một công ty điện ảnh nhỏ, chuẩn bị đầu tư sản xuất một loạt web drama lấy đề tài trưởng thành của phụ nữ, kịch bản dĩ nhiên do chính bà Thẩm Chi – người đã đọc hàng vạn tiểu thuyết tổng tài – đích thân chấp bút.
Mẹ tôi không còn là chú chim hoàng yến trong lồng son từng phụ thuộc vào Cố Đình nữa, mà là một nữ hoàng thực thụ.
Bà nhận lời phỏng vấn từ các tạp chí tài chính hàng đầu, tham dự đủ loại diễn đàn thương mại, đàm đạo vui vẻ với các ông lớn.
Mỗi lần xuất hiện trước công chúng, bà đều ăn mặc chỉn chu, trang điểm tinh tế, tự tin đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Bà từng vì tình yêu mà cam tâm để viên ngọc quý bị bụi phủ mờ, nhưng ngọc dù thế nào cũng vẫn là ngọc, chỉ cần lau sạch, là lại rực rỡ chói lòa.
Nói ra thấy hổ thẹn, số tiền tôi moi được từ ba, mẹ tôi giờ chẳng buồn nhìn tới nữa, để tôi tự tiêu chơi là được rồi.
17
Ba tôi thường xuyên nghe được từ các đối tác kinh doanh về thành tựu của mẹ tôi hiện nay.
Lúc đầu, ông không tin.
Cho đến khi trong một buổi tiệc từ thiện, ông tận mắt thấy mẹ tôi – với tư cách khách mời danh dự – được mời lên sân khấu chính trong ánh hào quang như sao vây quanh trăng sáng.
Bà Thẩm Chi mặc một chiếc váy dạ hội cao cấp, khí chất xuất chúng, đứng dưới ánh đèn sân khấu nói chuyện một cách tự tin, mạch lạc.
Ba tôi ngồi dưới khán đài, qua lớp lớp người phía trước, ngẩn ngơ nhìn bà.
Tôi ngồi bên cạnh ông, có thể nhìn thấy rõ ràng trong mắt ông là sự kinh ngạc, hối hận, và cả nỗi mất mát không thể che giấu.
Sau khi buổi tiệc kết thúc, ba tôi kéo tay tôi lại:
“Niệm Niệm, dẫn ba đi chào mẹ con một tiếng.”
Tôi nhướng mày:
“Ba, ba là Tổng giám đốc Cố mà, muốn chào ai chẳng cần con dẫn theo?”
Ông bị tôi chặn họng, trên mặt thoáng qua vẻ lúng túng: “Ba…”
“Ba, mẹ con bây giờ rất bận, bận kiếm tiền, bận vui vẻ. Trong lịch trình của mẹ, sớm đã không còn hạng mục nào tên là ‘ba’ rồi.”
Tôi mỉm cười, nhưng giọng điệu thì rất lạnh.
Sắc mặt ba tôi lập tức tối sầm lại.
Nhưng cuối cùng ông vẫn không từ bỏ.
Từ hôm đó, ông bắt đầu dùng đủ cách vụng về để cố gắng níu kéo mẹ tôi.
Ông mỗi ngày cho người gửi một bó hồng xanh tươi nhất đến công ty mẹ tôi, mẹ tôi lập tức chia lại cho các cô lễ tân ở sảnh.
Ông mua lại bộ trang sức mẹ tôi từng thích để tặng, mẹ tôi liền bảo trợ lý trả lời:
“Cảm ơn ông Cố, nhưng Tổng giám đốc Thẩm của chúng tôi hiện giờ không còn thích thương hiệu này nữa.”
Ông thậm chí còn đợi dưới tòa nhà công ty mẹ tôi, chờ vài tiếng đồng hồ chỉ để được nhìn bà một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng mẹ tôi hoặc là bận rộn điều hành sự nghiệp, hoặc là đang đi dự tiệc du thuyền với các trợ lý cao trên 1m85 có cơ bụng sáu múi, hoàn toàn không có thời gian gặp ông.
18
Cuộc truy vợ trong “lò thiêu” của ba tôi diễn ra rầm rộ, chẳng bao lâu đã trở thành trò cười của cả giới thượng lưu.
Mọi người đều nói, Tổng giám đốc Cố đúng là bị mỡ heo che mắt, bị quạ mổ mù mắt.
Hôm đó là lễ gõ chuông niêm yết của “Tập đoàn Chi Tâm”.
Mẹ tôi với tư cách Chủ tịch hội đồng quản trị, đứng ở trung tâm sàn giao dịch, rực rỡ chói lọi.
Tôi đứng bên cạnh bà, nhìn xuống dưới sân khấu với vô số ánh đèn flash, trong lòng trào dâng đủ cảm xúc.
Sau lễ gõ chuông, trong tiệc mừng, ba tôi xuất hiện.
Ông đi xuyên qua đám đông ồn ào, tiến thẳng đến chỗ mẹ tôi.
Ba tôi trông tiều tụy hơn hẳn trước đây, hai bên tóc mai thậm chí đã điểm bạc, từ một người đàn ông phong độ giờ đã dần bước vào hàng "ông chú xuống sắc".
“Chi Chi.”
Giọng ông cẩn trọng, dè dặt.
Mẹ tôi đang cười nói với mấy nhà đầu tư, nghe thấy liền quay đầu nhìn ông một cái, ánh mắt lịch sự nhưng xa cách.
“Ông Cố, có chuyện gì sao?”
Một tiếng “ông Cố” đó lập tức khiến vành mắt ba tôi đỏ lên.
Ông gần như cầu xin nhìn mẹ tôi:
“Chi Chi, anh biết anh sai rồi, trước đây là anh không biết trân trọng, là anh có mắt không tròng.
“Em… em cho anh một cơ hội nữa được không? Mình làm lại từ đầu nhé?”
Tôi đứng cạnh mẹ, vừa định mở miệng phản pháo.
Nhưng mẹ tôi chỉ nhàn nhạt cười.
Bà nâng ly champagne trong tay, cụng ly từ xa với ba tôi, giọng điệu bình tĩnh.
“Ông Cố, tôi nghĩ ông hiểu lầm rồi. Tôi chưa từng trách ông. Ngược lại, tôi còn phải cảm ơn ông.
“Chính vì sự phản bội năm xưa của ông, tôi mới nhận ra — thì ra rời xa ông, cuộc sống vẫn có thể tươi đẹp đến thế.”
“Còn chuyện làm lại từ đầu?”
Bà khẽ cười một tiếng.
“Xin lỗi, tôi là người đã đi thì không quay lại.”
Nói xong, bà không nhìn Cố Đình đang sững sờ tại chỗ nữa, quay sang nháy mắt với tôi:
“Đi nào, bảo bối, mẹ dẫn con đi gặp cậu cả nhà dì Trần.”
Tôi lầm bầm nhỏ: “Con mới năm nhất đại học thôi mà…”
“Nhưng mẹ gặp qua cậu ấy rồi, đẹp trai lắm.”
“Chuyện quan trọng không nên trì hoãn, mau đi mau đi.”
Chúng tôi vừa nói chuyện vừa rời khỏi đó, không ai quay đầu lại nhìn ba tôi lấy một lần.
Dù sao thì cuộc đời là vậy.
Phải bước tiếp. Ai lại quay đầu nhìn làm gì.
【Toàn văn hoàn】