Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Chương 9: Sự thật trong bóng tối Minh quay cuồng trong cơn ác mộng, hơi thở gấp gáp. Những mảnh ký ức rời rạc ùa về: căn phòng tối, tiếng kéo lê xích sắt, và nụ cười ghê rợn của kẻ giấu mặt. Anh mở mắt, mồ hôi túa ra lạnh buốt. Trước mặt anh, tấm gương trên tường bất ngờ nứt toác, để lộ đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm. Tiếng cười khàn khàn vang vọng: – Mày tưởng chạy được sao, Minh? Mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Minh hét lớn, cầm cây đèn dầu ném thẳng vào gương. Kính vỡ tan, nhưng thay vì im lặng, cả căn nhà rùng rùng chuyển động. Tường chảy máu, những bóng đen trườn ra, quấn chặt lấy Minh. Trong tích tắc, anh nhận ra: đây không chỉ là một ngôi nhà ma ám. Chính linh hồn oan khuất mà gia đình anh từng gây ra trong quá khứ đã biến nơi này thành địa ngục. Kết thúc: Hồi kết của kẻ sống sót Khi ánh sáng bình minh ló rạng, người ta tìm thấy Minh ngồi bất động giữa căn nhà bỏ hoang. Anh ta cười như kẻ mất trí, lẩm bẩm không ngừng: – Tôi không phải thủ phạm… là họ, là họ mà… Người dân địa phương kể lại rằng, kể từ hôm đó, bất cứ ai đi ngang qua căn nhà đều nghe thấy tiếng thì thầm vọng ra từ bên trong, nhắc lại những lời Minh đã nói. Căn nhà vẫn bị bỏ hoang, nhưng đêm đến, ánh đèn dầu chập chờn lại xuất hiện trong cửa sổ vỡ nát – như thể Minh vẫn còn mắc kẹt bên trong, mãi mãi không thể thoát ra.