Khi mẹ qua đời, Lâm Kiến Sinh liền dẫn đứa con gái riêng mà hắn thương nhớ suốt mười mấy năm về nhà.
Về căn biệt thự rộng lớn mà mẹ tôi đã vất vả, dốc hết sức lực gây dựng nên, đến kiệt sức mà mất.
Hắn ôm lấy cô ta, ánh mắt đầy cưng chiều, giọng nói dịu dàng dỗ dành.
Khoe khoang cho cô ta thấy "người cha vĩ đại" sống cuộc sống "vĩ đại" thế nào.
Nhìn qua màn hình giám sát thấy hắn dắt con gái riêng vào phòng khách, tôi còn đau đớn hơn cả khoảnh khắc mẹ nhắm mắt.
Không ngờ trong mắt hắn, người vợ cùng hắn gắn bó hai mươi năm lại chẳng đáng là gì.
Và tôi — đứa con gái danh chính ngôn thuận — trong mắt hắn, cũng không bằng đứa con riêng mà hắn vẫn thương nhớ.
Tôi lặng lẽ đứng yên nhìn y tá tháo từng ống dẫn trên người mẹ.
Tháo mặt nạ dưỡng khí, tôi nhìn mẹ lần cuối.
Lau khô nước mắt, tôi khẽ nói: "Mẹ yên tâm đi, con sẽ không để hắn toại nguyện."
Khi tôi về nhà, Lâm Uyển đang đứng trong phòng khách.
Cô ta mặc chiếc áo phông trắng nhàu nát, đã ngả vàng, quần jeans, đôi giày vải hai mươi tệ.
Đứng trên tấm thảm Hermes đặt riêng, trị giá ba trăm năm mươi nghìn, nước mắt rưng rưng.
"Hu hu hu, ba ơi, sao giờ ba mới đón con về... Sao căn nhà to như này, cuộc sống tốt như này, đều chỉ dành cho chị? Con còn tưởng ba quên mất con rồi..."
Lâm Kiến Sinh ôm chầm lấy cô ta, giọng nói dịu dàng chưa từng có, an ủi:
"Đồ ngốc, sao ba có thể quên con? Là người đàn bà đó... bà ta không cho ba gặp con, ba vẫn luôn nhớ con mà."
Nói rồi, hai cha con ôm nhau khóc lóc, tình cảnh cảm động như thể cha con thất lạc nhiều năm mới đoàn tụ.
Không biết còn tưởng là phim truyền hình.
Mà người phụ nữ hắn gọi là "bà ta" vừa mới tắt thở không lâu.
"Biến ra ngoài."
Tôi đứng ở cửa, thay giày, lạnh lùng nói.
Lúc này Lâm Kiến Sinh mới nhận ra tôi đang đứng đó, con bé kia lập tức tỏ vẻ đáng thương, rúc vào sau lưng hắn, túm chặt vạt áo, nức nở.
Nhìn thấy tôi, Lâm Kiến Sinh có chút bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại dáng vẻ giả tạo, vờ quan tâm tiến đến.
"Diên Diên... sao giờ con mới về, mẹ con..."
"Đừng để tôi phải lặp lại lần nữa."
Tôi lạnh lùng ngắt lời, lặp lại câu nói.
Ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt gương mặt Lâm Uyển.
Dưới ánh nhìn của tôi, cô ta cứng đờ, không dám đối diện, càng không dám kêu Lâm Kiến Sinh.
Lúng túng nhặt ba lô, chuẩn bị rời đi.
Lâm Kiến Sinh vốn không dám lên tiếng.
Nhưng lúc đó, trợ lý Trần lỡ miệng.
"Giám đốc Lâm, xin chia buồn, Tổng Giám đốc Văn... không cứu được."
Khoảnh khắc đó, tôi thậm chí thấy được chút vui mừng thoáng qua trong mắt Lâm Kiến Sinh.
Lưng hắn lập tức thẳng lên, ánh mắt và giọng nói đổi hẳn.
"Ồ... vậy à, Diên Diên đừng buồn quá, nghỉ ngơi sớm đi."
Nói xong, hắn quay sang Lâm Uyển: "Đi, ba dẫn con xem phòng của con."
Sao tôi có thể để hắn và con bé đó ngang nhiên chiếm lấy căn nhà mẹ tôi dùng cả đời gầy dựng?
Tôi lao lên, túm lấy tóc Lâm Uyển, lôi ra ngoài.
Cô ta đau đớn hét lên, giọng the thé gọi: "Ba cứu con!"
Lâm Kiến Sinh hoảng hốt, lao tới kéo tay tôi.
May mà trợ lý Trần còn chút lương tâm, chạy tới giữ chặt Lâm Kiến Sinh, giúp tôi không bị thương.
Lâm Kiến Sinh bị giữ lại, chỉ có thể trợn mắt nhìn tôi kéo Lâm Uyển cùng đống đồ đạc vứt hết ra ngoài.
Lâm Uyển ngã sóng soài trước cửa, đồ trong vali rơi vãi đầy đất.
Trong đó có một chiếc váy tôi rất quen, chính là chiếc biến mất khỏi tủ quần áo của tôi năm ngoái, chưa từng mặc lần nào.
Tôi thấy ghê tởm, nghiến răng bảo cô giúp việc: "Dì, mang thảm đi giặt ngay, không sạch thì bắt nó đền!"
Cô giúp việc sợ hãi, cúi đầu chạy vào thu dọn.
Tôi chỉ vào Lâm Uyển đang nằm trên đất, từng chữ: "Còn dám bước vào cửa nhà tôi, dám làm bẩn nhà tôi, tôi xé nát mồm cô!"
Lâm Kiến Sinh tức đến chửi bới om sòm, văng hết những lời nhục mạ cay độc nhất dành cho phụ nữ.
Trợ lý Trần đứng bên nhắc nhở: "Giám đốc Lâm, Tổng Giám đốc Văn vừa mất, ông làm vậy không thích hợp."
Lâm Kiến Sinh liếc trợ lý Trần, nhớ ra di sản của mẹ tôi còn chưa phân chia.
Nghĩ đến tiền, hắn đành nuốt giận.
Hắn xô trợ lý Trần ra, trừng mắt nhìn tôi: "Coi tao không ra gì à? Tao xem mày hung hăng được bao lâu!"
Nói rồi, hắn thương xót đỡ con gái, khập khiễng bước xuống bậc thang.
Vừa đi vừa cố tình nói lớn cho tôi nghe: "Uyển Uyển ngoan, đợi chia xong di sản, tao lập tức đuổi nó đi! Không ai dám bắt nạt con nữa!"
Lâm Uyển ngoài mặt ngoan ngoãn gật đầu, mắt đỏ hoe, nhưng ánh mắt lại đắc ý, lén quay đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên đầy khiêu khích.
Nhưng, đây gọi là thắng lợi sao?
Cô ta tưởng ai cũng như mẹ con cô ta, thèm khát thứ rác rưởi như Lâm Kiến Sinh?
Đúng vậy, trong mắt tôi, hắn chỉ là rác.
Ngoài ăn chơi, bài bạc, gái gú, hắn chẳng làm được tích sự gì, còn lấy tiền của mẹ để nuôi bồ.
Mẹ bận rộn công việc, suốt ngày đi công tác, không có thời gian để ý.
Mẹ sợ ly hôn đột ngột sẽ khiến tôi khi đó còn nhỏ phải lớn lên thiếu thốn tình cảm, nên bà luôn nhẫn nhịn.
Nhưng tôi thấy hết.
Thấy hắn dẫn đàn bà vào xe sang, biệt thự mẹ mua.
Sau này hắn càng quá đáng, đòi mua nhà, đòi cho con riêng đi học ở thành phố.
Đáng tiếc, mẹ không cho tiền.
Họ vì chuyện đó cãi vã không biết bao lần.
Từ khi tôi có ký ức, mỗi lần họ cãi nhau đều vì Lâm Uyển và mẹ cô ta.
Có lần, hắn còn đánh mẹ.
Năm đó tôi mới ba tuổi, mẹ còn chưa gây dựng được sự nghiệp.
Gương mặt dữ tợn lúc hắn đánh mẹ trở thành ác mộng suốt tuổi thơ tôi.
Vì vậy, tôi chưa bao giờ có tình cảm với hắn, chỉ có căm hận.
Cũng từ lần đó, mẹ quyết tâm mở rộng sự nghiệp.
Bà một mình rong ruổi ở Quảng Châu, Thâm Quyến, chịu những gian khổ mà đàn ông chưa chắc chịu nổi.
Từ hai bàn tay trắng, bà dựng nên sự nghiệp, công ty niêm yết, tài sản hàng trăm triệu.
Lúc đó, Lâm Kiến Sinh mới "ngoan", không dám trái ý mẹ.
Nhưng tôi biết, trong lòng hắn vẫn luôn nhớ con riêng.
Mỗi năm sinh nhật Lâm Uyển, hắn đều lén đi.
Mỗi lần như vậy, tủ đồ tôi lại mất một món — có khi là quần áo, phụ kiện, thậm chí cả đồ chơi.
Vì hắn không dám dùng thẻ tín dụng, sợ mẹ phát hiện.
Nên hắn trộm đồ của tôi.
Giờ thì hắn dám trộm ngay trong nhà, trước mặt tôi.