Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Bắc giơ ngón tay chỉ vào tôi, nửa ngày không nói nên lời.

 

"Âu Lan! Anh đã nói với em là mẹ anh bị tai nạn xe hơi phải nằm viện rồi! Em làm con dâu kiểu này sao?"

 

"Thôi được rồi đừng nói mấy cái này nữa, Âu Lan, mau chuyển tiền qua đây đi, tiền thuốc men của mẹ còn chưa đóng!" Chị chồng thứ ba đưa tay về phía tôi.

 

Ô hô! Mặt mũi cũng to ghê nha!

 

"Tiền thuốc men á? Mẹ chị bị tai nạn xe hơi mà tôi phải chi tiền thuốc men? Mẹ chị đã sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi hay hầu hạ tôi ngày nào chưa? Mặt mũi đâu?" Tôi không chút do dự đáp trả!

 

Tiêu Bắc lại không vui, mặt anh ta vô cùng khó coi: "Âu Lan, em nói cái gì vậy? Em là con dâu nhà chúng ta, em bỏ tiền ra chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"

 

Tôi hừ lạnh: "Con dâu? Thân phận con dâu nhà các người thì có gì mà ghê gớm lắm sao?"

 

Tôi chỉ vào chị chồng cả và chị chồng thứ ba: "Từng người từng người các chị, hai người là con gái cưng của bà ấy.”

 

"Một người là con trai cưng, thân phận này chẳng phải cao quý và có giá trị hơn cái thân phận con dâu của tôi sao? Còn khách sáo với tôi làm gì chứ?

 

"Bây giờ các người về đây, quần của mẹ chị tè dầm đã thay chưa? Bố mẹ chị đã ăn gì chưa? Còn mặt mũi mà về à?"

 

Chị chồng cả tức đến run cả người: "Mày, mày nói cái gì vậy! Mày là con dâu nhà chúng tao! Chúng tao cưới mày về là để hầu hạ gia đình chúng tao, mày còn không mau đi ngay đến bệnh viện!"

 

Nói xong liền định vươn tay kéo tôi.

 

"Chát!"

 

"Hầu hạ cái quần!" Tôi một tay táng cho chị chồng cả một cái bạt tai nảy đom đóm.

 

"Cái thứ gì thế, lừa dối tôi rằng căn nhà cưới là nhà tân hôn các người dành cho tôi và em trai các người, khiến gia đình tôi phải bỏ ra hơn ba mươi vạn tệ tiền sửa sang, mặt mũi chị to lắm đúng không? Có phải cảm thấy rất tự hào không? Hả?"

 

Chị chồng cả ngây người ra: "Sao mày biết?"

 

Sao tôi biết ư?

 

Ha, dĩ nhiên là hai lão già đáng ghét đó nói chuyện trong nhà hai hôm trước thì tôi nghe được chứ sao.

 

Nếu không thì đến giờ tôi vẫn bị lừa trong chăn!

 

Nói xong tôi lại vươn tay chỉ về phía chị chồng thứ ba: "Còn chị nữa! Trước khi kết hôn để em trai chị ký giấy nợ mười tám vạn tám, muốn tôi sau khi kết hôn kiếm tiền cho chị tiêu xài, cái đồ con mẹ nhà chị tính toán đến mức bàn tính còn bay cả vào mặt tôi rồi!"

 

Chị chồng thứ ba bị tôi vạch trần chuyện này, ánh mắt lấp lánh trốn tránh không dám nói lời nào.

 

Ngay cả Tiêu Bắc cũng cúi đầu như con chim cút.

 

Tôi chỉ vào ba người họ nói: "Tôi nói cho các người biết, tiền sửa sang nhà cửa tốt nhất là trả lại cho tôi không thiếu một xu, nếu không tôi nhất định sẽ đi kiện các người!"

 

Chị chồng cả không vui: "Trả cái gì mà trả? Ai thấy mày bỏ tiền ra sửa sang cho tao? Mày đưa bằng chứng ra xem nào?

 

"Nếu mày không đưa ra được bằng chứng thì đó là mày tự nguyện sửa sang cho tao! Mày đi kiện tao cũng vô ích!"

 

Tôi cười lạnh, quay đầu nhìn chị chồng thứ ba.

 

Chị chồng thứ ba ánh mắt lảng tránh một chút: "Giấy nợ là Tiêu Bắc ký, các người là vợ chồng thì phải cùng nhau trả tiền!"

 

Nói xong cũng hừ một tiếng rồi chạy mất.

 

Chị chồng cả cũng không nán lại lâu, sau khi buông một tràng lời lẽ độc địa liền đuổi theo chị chồng thứ ba.

 

Tiêu Bắc lúc này cũng trở nên hùng hồn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Âu Lan, chúng ta kết hôn rồi thì là người một nhà.”

 

"Mặc dù giấy nợ là anh ký, nhưng bất kể là ai mượn tiền, thì đó đều là khoản nợ chung vợ chồng đúng không? Em không thừa nhận cũng vô ích thôi!”

 

"Thôi thôi đừng nói mấy chuyện này nữa, mẹ anh bây giờ còn chưa có ai chăm sóc, em bây giờ thu dọn đồ đạc đi cùng anh, đến thay cho bố anh về!”

 

"À đúng rồi, bố mẹ em cũng thật là không biết điều, sao lại chặn hết WeChat của chúng ta vậy? Em bảo họ mau đến đi, nếu không lát nữa mẹ anh sẽ lại tức giận!"

 

Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.

 

Giấy nợ đã ký thì nên là vợ chồng cùng gánh đúng không?

 

Tốt lắm.

 

Xem ra, đây là đã tính toán rành mạch rõ ràng trước khi kết hôn rồi.

 

Nếu gặp phải cô gái nhát gan hoặc mềm lòng, e rằng chỉ có thể nuốt cục tức này vào bụng.

 

Nhưng mà tính kế tôi ư?

 

Bọn họ e là đã đá trúng tấm sắt rồi!

 

"Âu Lan? Ngây ra làm gì vậy? Mau dọn đồ đi chứ! Em..."

 

Không đợi anh ta nói hết, tôi liền nhìn thấy cây sào phơi đồ ở ban công.

 

Tôi im lặng đi tới.

 

"Em làm gì vậy? Này, Âu Lan anh nói cho em biết, em..."

 

Tôi vớ lấy cây sào phơi đồ lao về phía Tiêu Bắc, Tiêu Bắc hoảng hốt mở cửa chạy ra ngoài.

 

Đồ hèn!

 

Tôi hừ lạnh một tiếng, vứt cây sào phơi đồ trong tay xuống.

 

Tôi dĩ nhiên sẽ không chủ động đánh người, đến lúc đó người bị đưa đến đồn cảnh sát vẫn là tôi.

 

Tôi cũng không muốn đi theo kiểu ghi âm, quay video rồi thu thập bằng chứng để kiện cáo rườm rà.

 

Như vậy không chỉ tốn thời gian, mà ngay cả khi thắng kiện, bọn họ cùng lắm cũng chỉ trả lại những thứ vốn thuộc về nhà chúng tôi mà thôi, đối với họ căn bản không phải là thiệt hại đáng kể.

 

Cái tôi muốn.

 

Là lấy răng trả răng.

 

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho một người bạn đại học.

 

Bây giờ tìm việc khó khăn, nghe nói cậu ấy sau khi tốt nghiệp thì vào một công ty tài chính nào đó.

 

Sau này tôi nghe bạn học nói qua một chút, đó là một công ty cho vay.

 

Người bạn đó vừa nghe nói có nghiệp vụ liền hẹn tôi thời gian, gặp mặt ở quán cà phê.

 

Tôi và người bạn này quan hệ cũng khá tốt, nên cũng không giấu cậu ấy, kể hết chuyện của tôi cho cậu ấy nghe.

 

Người bạn đó nghe xong vô cùng phẫn nộ, nhanh chóng thông qua cấp trên phê duyệt cho tôi hạn mức cao nhất, năm mươi tám vạn tệ.

 

Sau đó lại giới thiệu cho tôi vài nền tảng có lãi suất thấp nhưng hạn mức rất cao, tôi không hề do dự, trực tiếp vay hết tất cả các nền tảng này.