Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cà Chua cũng không cấm ngôn quá lâu, mỗi người chỉ năm phút.
Bảo bước vào phòng livestream.
“Chào mừng anh Bảo, anh Bảo chơi xong rồi à? Chơi game với Cant có vui không?”
【Bảo: Xong rồi xong rồi, hai người bạn kia gà quá, không vui gì cả】
【Nghiêm Trang: Tôi xem anh Bảo chơi trên máy tính, anh Bảo chơi tốt lắm, chỉ là bị mấy người bạn bốc thăm kém cỏi kéo chân, giá mà là tôi thì hay rồi [Khóc]】
【Evan: Chơi gì vậy? Sao không rủ tôi?】
【Bảo: Trận đấu bạn bè của Cant, anh đâu phải fan của cậu ta thì chơi làm gì】
【Evan: Không sao, lần sau tôi đưa anh đi chơi】
【Bảo: …Có thời gian thì nhất định】
Sáu dấu chấm đầy ắp sự từ chối.
Du Ngư cũng nghĩ đến những pha xử lý của Evan, khẽ bật cười.
【Evan: Cười gì đấy?】
“Không có gì, Vương Tài gọi tôi, tôi nghe máy một chút.”
Vừa đúng lúc Vương Tài mời cô kết nối, cô khéo léo chuyển chủ đề.
Đầu tóc vàng hoe dựng ngược của Vương Tài xuất hiện ở nửa bên kia màn hình, dáng người anh ta hơi gầy, nhìn thế này anh ta càng giống một thiếu niên hư hỏng lớn tuổi hơn.
Vương Tài đè giọng: “Hi, Tiểu Ngư, lâu rồi không gặp.”
Du Ngư: “…Anh tìm tôi có việc gì à?”
Vương Tài dùng chất giọng trầm khàn trả lời cô: “Đương nhiên rồi, bây giờ cậu có rảnh không, muốn chơi một trận với cậu.”
Du Ngư nghe mà rợn cả người: “Anh có thể nói chuyện bình thường không?”
Vương Tài khôi phục giọng nói hơi sắc nhọn: “Được, hôm nay tôi đến là để đánh cậu đó, cậu có nhận không?”
Du Ngư mù mịt: “Đánh PK à? Bình thường cậu không phải toàn tìm Tiểu Quyên Quyên sao?”
Họ thật sự không có giao tình gì, chỉ là hai hôm trước có chơi một trận tiếp sức nên quen biết, mối quan hệ chưa đủ thân thiết đến mức này.
Vương Tài nhìn ra sự nghi hoặc của cô giải thích: “Ôi chao, thực ra là thế này, anh Minh Nguyệt nhà tôi là Các chủ của Chuyển Chu Các mà, đại ca nhà Tiểu Quyên Quyên cũng là người của Chuyển Chu Các, anh tôi đâu thể đánh người nhà được, anh Đa hôm nay không rảnh chơi, Phi Thường đang kỷ niệm tròn năm, cậu là lựa chọn thứ hai, anh tôi khó lắm mới online, tôi thật sự muốn ‘ăn’ một trận, sao nào có muốn chơi một trận không?”
Tóm lại ý của anh ta là đại ca khó lắm mới online, muốn ‘ăn’ một trận lớn.
【Bảo: Đánh với anh ta một trận đi】
Du Ngư vừa định từ chối, cô liếc thấy dòng bình luận trên màn hình, liền đổi lời: “Được thôi, vậy thì đánh một trận.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Bảo: Quản lý có ở trong phòng livestream không?]
[Cà Chua - Trợ lý của Ngư: Tiểu Ngọt có ở đó không?]
[Thất Sắc Tiểu Ngọt: 1]
[Bảo: Gửi số tài khoản vào nhóm đi, tôi chuyển khoản cho cậu.]
[Thất Sắc Tiểu Ngọt: Được ạ, anh Bảo.]
Công hội thực ra có thể giúp các đại gia nạp tiền. Nếu đại gia không muốn tự nạp, hoặc cần nạp một số tiền lớn trong thời gian ngắn, họ có thể nhờ công hội nạp hộ. Công hội có mối quan hệ nội bộ với Miêu Nha, nên các khoản tiền lớn cũng có thể đến tài khoản rất nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Du Ngư cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc qua lời nói của anh.
“Có chuyện gì vậy, anh Bảo?”
[Bảo: Không sao, trận này tôi ra tay một mình, mọi người đừng tham gia.]
Một cảm giác như bão táp sắp ập đến.
[Evan: Được.]
[Rong: OK.]
[Thất Sắc Tiểu Ngọt: Số tiền này của anh Bảo phải đợi ba bốn phút ạ.]
Vương Tài thì đang giục cô: “Nói đánh thì chuẩn bị đi chứ, sao lại đứng im vậy.”
Thanh PK có thể kéo dài hai mươi phút. Tiểu Ngọt nói chỉ cần đợi vài phút, nghĩ vậy, cô bèn bật thanh PK lên.
[Minh Nguyệt Khi Nào Có tặng Cẩu Ca Bản đồ kho báu ×1] (5,000,000 Miêu tệ) ×2×3×4×5×6...×28×29×30...×47×48×49×50!
Vương Tài: “Trời ơi trời ơi, cảm ơn anh Minh Nguyệt của tôi 50 tấm bản đồ kho báu, người đàn ông đó quá ngầuuuu!!!”
[Bảo: Nạp xong chưa?]
[Thất Sắc Tiểu Ngọt: Sắp xong rồi ạ.]
Vương Tài thấy thanh PK của cô không nhúc nhích: “Thanh PK của cậu sao không động đậy vậy?”
[Thất Sắc Tiểu Ngọt: Xong rồi ạ, anh Bảo kiểm tra lại mục quản lý đi ạ.]
[Bảo tặng Tiểu Ngư Bản đồ kho báu ×1] (5,000,000 Miêu tệ) ×2×3...×23×23×35...×50×52×53×54...×70×71×72……
Chương 88: Phi Thường ghé thăm lại
Từng tấm bản đồ kho báu liên tiếp bung ra, vượt qua cả thanh PK của đối thủ mà không hề có ý định dừng lại.
Du Ngư: “Cảm ơn anh Bảo rất nhiều bản đồ kho báu…”
Vương Tài đối mặt với đại gia thì không còn vẻ kiêu ngạo như lúc nãy nữa, thận trọng hỏi: “Có tiếp không anh Minh Nguyệt?”
[Minh Nguyệt Khi Nào Có tặng Cẩu Ca Bản đồ kho báu] (5,000,000 Miêu tệ) ×1×2×3×4×5×6......
[Anh mày có thực lực thế nào còn cần mày nói nhiều sao?]
[Anh Minh Nguyệt chưa từng sợ.]
[Nghi ngờ anh Minh Nguyệt à?]
[Minh Nguyệt Khi Nào Có tặng Cẩu Ca Bản đồ kho báu] (5,000,000 Miêu tệ) ×71×72×73×74×75×76......
Vương Tài: “Cảm ơn anh Minh Nguyệt rất nhiều bản đồ kho báu!”
[Bảo tặng Tiểu Ngư Bản đồ kho báu ×1] (5,000,000 Miêu tệ) ×162×163×164...×221×222×223...×296×297×298×299×300......
Những tấm bản đồ kho báu mang theo một chút cảm xúc cứ thế được gửi đi liên tục.
Trên màn hình công khai hiển thị số lượng người dùng vào phòng livestream cũng đang tăng lên.
[Vậy cậu cầu xin tôi đi] đã vào phòng livestream.
[Chỉ Yêu An Ni] đã vào phòng livestream.
[Trăng Non Tây Nam] đã vào phòng livestream.