Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhóm người Gù Tiểu Tiền này toàn sống về đêm, buổi sáng muốn tìm anh ta thì tuyệt đối không tìm được, phải sau năm giờ chiều mới tìm thấy.

Mấy người vừa nói vừa cười bước vào trung tâm thương mại, nhiệt độ tối ở thành phố S không quá cao, đi lâu như vậy cũng hơi nóng.

Điều hòa trong trung tâm thương mại chạy hết công suất, luồng khí mát lạnh ập đến khiến mấy người lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Trung tâm thương mại sầm uất nằm ở trung tâm thành phố khác với các trung tâm thương mại bình thường ở chỗ, vừa bước vào là có thể nhìn thấy ngay một dãy cửa hàng đồ hiệu xa xỉ.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Toàn bộ trung tâm thương mại được trang trí theo phong cách sang trọng nhưng kín đáo.

Đèn LED chủ yếu là màu trắng sáng hoặc vàng ấm, chiếu rọi trên nền gạch men trắng tạo nên một cảm giác xa hoa khó tả.

Ban ngày ở đây đã đông người, buổi tối còn đông hơn, nhưng vì không gian rộng rãi nên không có cảm giác chật chội.

Gù Tiểu Tiền thong thả đi về phía thang cuốn, dẫn họ lên tầng hai.

Du Ngư cũng giới thiệu cho khán giả trong phòng livestream về trung tâm thương mại sang trọng bậc nhất thành phố S, nơi cô trước đây cũng chỉ đến một lần.

[Dung Mạo Phi Phàm: Tiểu Ngư cô bình thường có đến đây mua sắm không?]

[Tiểu Tiền đi trung tâm thương mại như về nhà ấy, bình thường chắc tiêu không ít đâu nhỉ]

[Lần trước Thầy Tiền chính là ở đây chạy trốn đó]

[Không phải là đến tiệm LV đó chứ, tiệm LV đó có một cô nhân viên bán hàng là fan của Tiểu Tiền đấy]

[Tiểu Tiền không ít lần diễn ở đây đâu]

Thang máy từ từ đi lên, cô nhìn bình luận, "Bình thường tôi không đến đây mua sắm đâu, đồ ở đây nổi tiếng là đắt."

Những người có khả năng tiêu dùng ở đây cơ bản mỗi người đều có một chiếc túi hiệu xa xỉ, trong tủ quần áo của cô thì không có chiếc nào, cô cũng không mấy hứng thú với thứ này.

Nhớ lại hồi cô vừa tốt nghiệp đi làm, số tiền lương ít ỏi đó đừng nói là mua túi, có thể sống sót ở đây cô đã tạ ơn trời đất rồi.

"Thầy Tiền có bạn là nhân viên bán hàng ở đây sao?"

Vì hai người đứng cạnh nhau, Gù Tiểu Tiền và Ninh Ninh đứng phía trước, nghe vậy anh ta quay đầu lại, "Đúng vậy, ở đây có một cô nhân viên bán hàng của Louis là fan của tôi, tôi có WeChat của cô ấy, chúng ta đến cửa hàng của cô ấy ngồi một lát đi."

Gù Tiểu Tiền dẫn họ đi thẳng đến cửa hàng chuyên biệt của Louis.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thay vào các thành phố khác thì cửa hàng đồ hiệu không nói là vắng vẻ thì cũng tuyệt đối không có nhiều người như vậy. Quả đúng là thành phố S là một đô thị lớn, nhìn vào là thấy mấy tủ kính đều có không ít người vây quanh.

Gù Tiểu Tiền lấy một chiếc điện thoại khác ra gọi một cuộc gọi thoại, rất nhanh đầu dây bên kia đã bắt máy.

"Alo, đúng rồi chúng tôi đến rồi, ừm... được, chúng tôi đợi cô ở cửa."

Anh ta cúp điện thoại, nhìn sang bên này, "Đã nói xong rồi, lát nữa cô ấy sẽ ra đón chúng ta vào."

[Tiểu Ba của Anh 88: Hahaha Thầy Tiền vừa đến thành phố S là đã đến gặp Tiểu Trình, đúng là check-in địa điểm nổi tiếng!]

[Sao không trực tiếp vào luôn?]

[Vào thẳng luôn không phải tốt hơn sao, mở cửa kinh doanh mà]

[Lại là Tiểu Trình, lại gặp Tiểu Trình rồi]

"Sao không vào thẳng luôn à, tôi cũng không biết nữa, cái này phải hỏi Thầy Tiền."

Ninh Ninh đứng bên cạnh nghe thấy, xích lại gần giải thích cho cô ấy, "Nhân viên bán hàng với nhân viên bán hàng cũng không giống nhau, Tiểu Trình là fan của Tiểu Tiền, nếu cô ấy phục vụ chúng ta thì, ừm, sẽ tiện hơn."

Cô ấy nói được nửa câu thì dừng, Du Ngư gật đầu, cũng không hỏi thêm, chọn mấy bình luận khác để tương tác.

Rất nhanh, từ trong cửa hàng bước ra một nữ nhân viên bán hàng mặc đồ đen, cô ấy vừa thấy Gù Tiểu Tiền đã cười không ngớt, "Thầy Tiền, đã lâu không gặp!"

"Tiểu Trình lâu rồi không gặp, tôi dẫn mấy người bạn vào ngồi một lát được không, tôi đảm bảo sẽ không quay đến các khách hàng khác của cô đâu."

Tiểu Trình thấy anh ta rất vui vẻ, liên tục đáp: "Được được."

Gù Tiểu Tiền và cô ấy hàn huyên vài câu đơn giản, Tiểu Trình liền dẫn họ vào tìm một chỗ ngồi, còn đưa cho mỗi người một chai nước.

Vào trong cũng không thể để họ ngồi không, cô ấy lấy mấy chiếc túi từ bên trong ra, đặt lên bàn rồi nửa ngồi nửa quỳ giải thích cho họ.

"Mẫu này là túi da 3-trong-1, làm từ da bò thật." Rồi lại chỉ vào mẫu bên cạnh, "Mẫu này là túi họa tiết monogram 3-trong-1, bên trong đều có hai ngăn đựng thẻ, các bạn có thể xem có thích cái nào không, nếu có thích những mẫu hiếm hơn thì cũng có thể đặt chỗ tôi."

"Có thể thử đeo không?" Du Ngư đột nhiên lên tiếng.

Tiểu Trình mỉm cười ý nhị, "Được chứ, tất cả đều có thể thử đeo. Trừ một số loại da quý hiếm cần đeo găng tay, những mẫu này có thể cầm trực tiếp. Cô có thể cầm lên xem thử."

Cô ấy nhấc một chiếc túi đeo chéo nhỏ tinh xảo trên bàn lên, "Cà Chua, cô thử xem."