Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những đoạn hội thoại tiếp theo Du Ngư không thể hiểu được, họ đều dùng tiếng địa phương của thành phố H để nói chuyện, thỉnh thoảng cô mới nghe hiểu được vài từ gần giống tiếng phổ thông.

Ví dụ như những từ “người ngoại tỉnh”, “bạn gái”...

Cô tò mò nhìn Hà Dung, không biết bọn họ đang nói gì, Hà Dung chỉ cười.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Thấy nụ cười của Dì Diệp càng sâu, ánh mắt càng tràn đầy sự yêu thương.

“Tiếng phổ thông của tôi không tốt, Tiểu Ngư vào uống trà đi,” bà đưa tay ra, “Trưa nay muốn ăn gì?”

Bà dùng tiếng phổ thông không mấy thuần thục để mời.

Dì Diệp khi còn trẻ không được đi học, những gia đình như họ thì sẽ không được học hành, người làm thời xưa luôn mong muốn phục vụ chủ nhà thật tốt, chỉ cần chủ nhà hài lòng thì có thể làm việc cả đời, không cần lo lắng chuyện ăn ở, lại còn có tiền tích lũy, sau này có thể để con cháu mua đất.

Bà là thế hệ người làm cuối cùng như vậy, sau khi bà nội Hà Dung qua đời, bà vẫn luôn sống ở Từ Trang, tiện thể chăm sóc Từ Trang, thời hiện đại đã hoàn toàn không còn thịnh hành chế độ thuê mướn này nữa.

Du Ngư không hiểu cũng không dám gọi món, đi theo hướng bà chỉ dẫn, “Cháu cảm ơn Dì Diệp.”

Hà Dung rất tự nhiên gọi món, “Mì thịt cua, há cảo thịt cua, canh rau má, chả cá thủy tinh, chả thịt trân châu,” anh nghĩ nghĩ, “Thêm một phần hạt dẻ hoa quế và bánh thủy tinh.”

“Được, tôi sẽ bảo bên đó làm.” Dì Diệp hiền từ nói.

Tòa nhà chính chỉ có một tầng, tường ngoài phủ một lớp gạch men màu xanh nhạt hơi cũ, sàn nhà lát gạch hoa; mỗi cánh cửa ở lối vào đều có hai lớp, lớp ngoài là kiểu lá sách màu nâu đỏ, lớp trong là điêu khắc gỗ bạch quả và lưu ly màu sắc.

Bên trong nhà không có quá nhiều đồ dùng hiện đại, chỉ có một bộ sofa da, một bàn trà, và vài bộ tủ gỗ, cùng một vài chiếc đèn treo.

Ồ, các bạn nhỏ ơi, nếu thấy Thư viện 52shuku hay, hãy nhớ lưu địa chỉ trang web hoặc giới thiệu cho bạn bè nhé~ Làm ơn đó (>.<) Cổng dịch chuyển: Bảng xếp hạng | Hướng dẫn tìm sách | Giải trí, tiểu thuyết ngọt sủng

--- Hằng ngày của Nữ Streamer Quyến Rũ Mị HoặcHơi Mộc Mạc【Hoàn Thành + Ngoại Truyện】(166) ---

Trên bàn tr&agrave; đ&atilde; pha sẵn hồng tr&agrave;, còn c&oacute; vài món điểm tâm nhỏ và trái cây, như kẹo hoa quế, vải, bánh đậu xanh, và một đĩa nhỏ cánh hoa hồng.

Hai người ngồi xuống, Hà Dung dùng kẹp gắp hai cánh hoa hồng v&agrave;o tách tr&agrave;, sau đó rót hồng tr&agrave; v&agrave;o.

“Tiểu Phúc, em thử xem?”

Cô nếm một ngụm, hồng tr&agrave; v&agrave;o miệng đậm đà, ngọt thanh hậu vị, nếm kỹ còn c&oacute; một chút hương hoa hồng.

“Ngọn lắm.”

Hà Dung mỉm cười nh&igrave;n cô nâng tách tr&agrave; nhấp từng ngụm nhỏ.

Rồi anh lấy điện thoại ra bắt đầu chụp ảnh.

“Anh làm gì đấy?” Du Ngư ngước mắt ngạc nhiên nh&igrave;n anh.

Sao lại chụp ảnh nữa rồi.

“Anh thấy em bình thường ít đăng khoảnh khắc lắm, lát nữa anh chụp xong ảnh gửi cho em rồi em đăng lên khoảnh khắc đi.”

Du Ngư nghĩ ngợi, “Không đăng ho&agrave;n to&agrave;n là vì lười thôi.”

Suy nghĩ của Hà Dung bắt đầu trở nên linh hoạt, “Anh thấy các nữ streamer khác đều đăng mà, hôm nay anh làm nhiếp ảnh gia cho em cả ngày, kh&ocirc;ng biết c&oacute; được xuất hiện trong mục cảm ơn tr&ecirc;n khoảnh khắc của Tiểu Phúc kh&ocirc;ng nhỉ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh vừa n&oacute;i vừa lén lút liếc nh&igrave;n biểu cảm của Du Ngư.

“Nếu em nhớ…” Du Ngư cụp mắt tiếp tục nhấp tr&agrave; từng ngụm nhỏ, ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng để tâm.

Anh ta lập tức hưng phấn, “Yên tâm yên tâm, lát nữa anh sẽ nhắc em!”

Du Ngư khó hiểu nh&igrave;n anh ta một cái, c&oacute; gì mà phải nhắc, một cái khoảnh khắc quên đăng cũng đ&acirc;u quan trọng.

Hà Dung chụp cho cô vài tấm ảnh rồi bắt đầu giục cô.

“Anh thấy mấy tấm ảnh n&agrave;y đều ho&agrave;n hảo lắm, m&igrave;nh đăng một cái khoảnh khắc đi?”

“Không vội.” Cô từ tốn trả lời.

“Khoảnh khắc, khoảnh khắc chính là để chia sẻ tâm trạng hiện tại mà, đăng đi mà, đăng đi mà.”

Bị anh ta quấy rầy mãi kh&ocirc;ng còn cách nào, Du Ngư tùy tiện chọn hai tấm ảnh, kh&ocirc;ng kèm chú thích gì mà đăng lên.

“Đăng rồi.”

Hà Dung hăm hở làm mới khoảnh khắc, đập v&agrave;o mắt anh là tấm ảnh đầu tiên cô đang vuốt ve mèo con, ánh nắng chiếu xuống như thể to&agrave;n th&acirc;n cô phát ra một lớp ánh sáng, tấm thứ hai là ảnh vừa uống tr&agrave;.

Ảnh đều do anh chụp, vậy chắc chắn là đẹp rồi, nhưng còn lời cảm ơn thì sao???

Anh lướt màn hình điện thoại, làm mới đi làm mới lại vài lần.

Tên anh đ&acirc;u rồi???

“Không đúng.”

Du Ngư hỏi: “Chỗ nào kh&ocirc;ng đúng?”

Hà Dung nghiêm nghị nh&igrave;n lại: “Anh là nhiếp ảnh gia mà kh&ocirc;ng xứng đáng c&oacute; một cái tên cảm ơn sao?”

Du Ngư trầm ngâm, “Nhưng mà đ&atilde; đăng rồi.”

“Đăng lại nhé?” Hà Dung đề nghị.

Du Ngư từ chối: “Thôi bỏ đi.”

Rắc rối quá.

“Vậy anh c&oacute; thể đăng ảnh em lên khoảnh khắc của anh được kh&ocirc;ng?” Anh ta đổi điều kiện.

Du Ngư kh&ocirc;ng nghĩ ngợi gì, “Không được.”

Anh ta biết ngay mà!

Tiểu Phúc đáng ghét!

Đ&uacute;ng lúc n&agrave;y Dì Diệp vừa hay v&agrave;o gọi bọn họ đi ăn cơm.

Hà Dung đáp một tiếng, đứng dậy, còn Du Ngư thì muốn uống hết chén tr&agrave; trong tay.