Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Giang Minh chưa từng gặp Dương Chinh Minh, nhưng lại biết Vương Hạo, nhíu mày nói: "Thì ra hai người bọn họ là chung một phe." Nói xong lại thấy không đúng lắm, "Theo lời cô nói thì hai người cũng chỉ là quen biết, ngay cả bạn bè cũng không tính, vậy sao cô giúp anh ta, mà anh ta còn động tay động chân vậy?"

Nghĩ đến các tiểu thuyết võ hiệp đều thích viết anh hùng cứu mỹ nhân, tuy vai trò của Diệp Vi và Dương Chinh Minh có đảo ngược, nhưng khó tránh khỏi việc anh ta sẽ nảy sinh ý đồ với Diệp Vi - người từ trên trời rơi xuống cứu mình.

Sau khi tính toán kỹ càng, Trương Giang Minh nghiến răng nói: "Thằng nhóc đó chắc chắn không có ý đồ gì tốt đẹp!"

Vừa dứt lời, Dương Chinh Minh từ đồn công an đi ra, đi thẳng đến trước mặt hai người.

Trương Giang Minh thấy vậy, vội vàng tiến lên một bước, ngẩng đầu nhìn Dương Chinh Minh, vẻ mặt cảnh giác hỏi: "Anh làm gì?"

"Dương Chinh Minh." Dương Chinh Minh đưa tay ra, tự giới thiệu.

Tuy bắt tay là hành động khá thường ngày, nhưng trong cuộc sống của người bình thường lại không mấy khi bắt tay, Trương Giang Minh bị hành động đột ngột của anh ta làm cho ngẩn người, cũng phản xạ đưa tay ra: "Trương Giang Minh."

Dương Chinh Minh lại nói: "Vừa rồi cảm ơn hai người đã cứu tôi."

"Không cần khách sáo, anh cảm ơn Vi Vi là được, nếu không phải cô ấy, tôi mới không cứu anh."

Dương Chinh Minh ừ một tiếng, nhìn Diệp Vi hỏi: "Có thể cho tôi nói mấy lời với cô Diệp không?"

Người ta bảo, không thể đánh người đang tươi cười, Trương Giang Minh bây giờ chính là như vậy, dù biết Dương Chinh Minh không có ý đồ tốt đẹp, nhưng đối mặt với sự lịch sự của anh ta cũng không nói được lời khó nghe nào, liền nghiêng đầu nhìn Diệp Vi.

Tuy trên đường đến đồn công an, Diệp Vi vì ngại ngùng mà không dám nhìn Dương Chinh Minh nhiều. Nhưng cô không phải cô gái nhỏ chưa trải sự đời, gần một tiếng đồng hồ trôi qua, cô đã bình tĩnh lại từ lâu.

Nghe Dương Chinh Minh nói vậy, liền mở lời: "Tôi và anh Dương nói chuyện một chút đi."

Trương Giang Minh tránh sang một bên, trừng mắt nhìn hai người.

Dương Chinh Minh không để tâm, tiến thêm một bước đến gần Diệp Vi, lần nữa bày tỏ lòng cảm ơn.

Tuy Diệp Vi đã có thể bình tĩnh đối mặt với Dương Chinh Minh, nhưng trong lòng khó tránh khỏi có chút không tự nhiên, cô không nghĩ ngợi gì mà học theo những nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp nói: "Chuyện nhỏ thôi mà, không đáng nhắc đến đâu."

Dương Chinh Minh khẽ cười một tiếng nói: "Đối với cô Diệp là chuyện nhỏ, nhưng đối với tôi lại là ân cứu mạng."

Diệp Vi không tiếp xúc nhiều với Dương Chinh Minh, nhưng cũng thấy anh cười vài lần, biết anh không phải người mặt lạnh, nhưng lúc này anh bị thương ở má phải, khóe môi đọng máu, cười lên... ừm, có một phong vị riêng.

Cũng không hề có vẻ chật vật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Vi nghiêng mắt, suy nghĩ lời lẽ.

Nhưng lại nghe Trương Giang Minh bên cạnh lẩm bẩm: "Ân cứu mạng thì sao chứ, chẳng lẽ định lấy thân báo đáp sao?"

Ở đây không có trạm xe buýt nghiêm ngặt, chỉ có một cột trụ dựng bên đường, trên đó dán các tuyến xe buýt đi qua. Vì không có ai khác ở điểm dừng, ba người liền đứng dưới biển báo, không ai đứng xa ai.

Tuy giọng Trương Giang Minh không lớn, nhưng Dương Chinh Minh chắc chắn có thể nghe thấy.

Má Diệp Vi lập tức nóng bừng, cô quay phắt lại tát một cái vào cánh tay anh ta, tức giận hỏi: "Anh nói linh tinh gì vậy!"

Trương Giang Minh lúc này mới nhận ra mình đã nói ra những lời bụng nghĩ, vội vàng nói theo lời Diệp Vi: "Vừa rồi đầu óc tôi bị chập rồi, nói lung tung đấy mà, ý tôi là dù anh ta có ý đồ gì, cô cũng không thể đồng ý..."

"Anh im miệng đi!" Diệp Vi ánh mắt sắc lẹm nhìn sang, khiến Trương Giang Minh lùi lại một bước, một tay kéo ngang miệng, ý bảo mình không nói nữa.

Diệp Vi vốn đã bình tĩnh, bị Trương Giang Minh làm cho rối loạn lại có chút không biết phải đối mặt với Dương Chinh Minh thế nào, cô cứng người không quay lại, ngẩng đầu nhìn biển báo tuyến đường lẩm bẩm: "Sao xe buýt vẫn chưa đến."

"Cô Diệp ở đâu?"

Thấy Diệp Vi quay đầu nhìn sang, Dương Chinh Minh lấy ra chiếc "đại ca đại" bị rơi vỡ chút ít trong cặp tài liệu nhưng vẫn dùng được, nói: "Tôi đã gọi taxi rồi, có thể tiện đường đưa hai người về."

Nghe anh dường như đã bỏ qua những lời lẽ bậy bạ vừa rồi của Trương Giang Minh, Diệp Vi cuối cùng cũng quay đầu lại, nhìn anh nói: "Không cần đâu, xe buýt sắp đến rồi."

"Chỗ này hẻo lánh, ít xe buýt, trời sắp tối rồi, hai người về sớm thì tốt hơn." Dương Chinh Minh vừa nói vừa chỉ tay vào chiếc taxi đang chạy tới từ cuối đường, "Xe đến rồi."

Taxi nhanh chóng chạy tới, tài xế thò đầu ra khỏi cửa sổ hỏi: "Có phải anh Dương Chinh Minh không?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Dương Chinh Minh đáp lời, đọc số điện thoại, rồi đi tới kéo cửa sau xe, nhìn Diệp Vi nói: "Cô Diệp, mời."

Dừng lại một lát, lại nói: "Cứ coi như là tôi đang cảm ơn cô."

Diệp Vi cuối cùng cũng có động tác, cúi người lên xe.

Dương Chinh Minh nhẹ nhàng đóng cửa xe, đi về phía bên kia của taxi.

Trương Giang Minh thấy vậy, vội vàng tăng tốc bước chân, giành trước Dương Chinh Minh kéo cửa sau xe, rồi cười với anh ta: "Tôi và Vi Vi đi cùng nhau, ngồi phía sau không sao chứ?"

Dương Chinh Minh hơi nghiêng đầu sang phải, đưa tay ra, giọng điệu bình tĩnh nói: "Mời."