Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù qua một việc rất nhỏ nhặt này, biết rằng mình còn thiếu sót về kiến thức, nhưng Diệp Vi trong lòng không có quá nhiều thất bại. Bởi vì cô còn rất trẻ, cô có thể thông qua kinh nghiệm và thời gian, để từ từ bù đắp những thiếu sót của mình về mặt này.
Còn về việc mở rộng kiến thức, hãy bắt đầu từ việc đi máy bay –
Tháng sau đến Thâm Quyến, cô cũng phải đi máy bay!
Tuy ba nam đồng chí cùng khoang đều rất giữ vệ sinh, nhưng các khoang đều thông nhau, ngày đầu lên xe còn đỡ, đến ngày thứ hai nhiệt độ tăng lên, mùi trong toa xe thì khỏi phải nói.
Trước khi thời tiết trở lạnh, cô thật sự không muốn ngồi chuyến xe lửa ba mươi sáu tiếng này lần thứ ba nữa!
--- Chương 42 --- Chia tiền [Vậy nên tình hình hiện tại là, nữ chính đồng ý,......
Xe lửa đến ga vào rạng sáng, thời gian quá muộn, xe buýt đã ngừng chạy từ lâu, ra ngoài cũng không thấy xe chở khách, nên mấy người đành tá túc một đêm tại nhà nghỉ gần ga.
Sáng hôm sau ngủ dậy tự nhiên, bốn người cùng nhau ăn một bữa sáng đơn giản.
Dương Chinh Minh và bạn anh ta giúp Diệp Vi chuyển hàng lên thùng xe lôi máy chờ ở vệ đường, mấy người hoàn toàn chia tay.
Trước khi chia tay, Vương Hạo lại đề cập đến chuyện ăn cơm cùng nhau, vì hai ngày nay ở bên nhau khá vui vẻ, cộng thêm hai người vừa giúp đỡ, Diệp Vi ngại “qua cầu rút ván”, nên đã viết số điện thoại cho họ, nói có thời gian thì xem.
Khi có mặt Dương Chinh Minh và bạn anh ta, Trương Giang Minh không nói gì, nhưng xe lôi vừa đi xa, anh ta liền nói: “Cô cho họ số điện thoại làm gì? Lỡ sau này họ cứ cách vài hôm lại gọi điện thoại quấy rầy cô thì sao?”
Diệp Vi nói: “Họ sẽ không làm vậy đâu.”
“Sao mà không? Dù sao tôi thấy cái tên họ Dương kia chẳng có ý tốt gì đâu,” Trương Giang Minh lẩm bẩm nói, “Cái tên họ Vương cũng chẳng phải loại tốt lành gì.”
Diệp Vi ngạc nhiên: “Trên xe lửa anh với Vương Hạo chẳng phải nói chuyện rất hợp sao? Sao vừa xuống xe đã đổi sắc mặt vậy?”
“Nói chuyện hợp gì chứ?” Nghĩ đến cảnh nói cười trên xe lửa, Trương Giang Minh chỉ phủ nhận một câu, rồi tự tìm cớ cho mình, “Tôi là khách sáo với anh ta vài câu thôi, biết người biết mặt khó biết lòng, cô cẩn thận một chút chắc chắn không sai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thực ra anh ta cũng không phải thật sự không ưa Dương Chinh Minh, tuy không muốn thừa nhận, nhưng người này dáng người quả thực cao, trông có chút thư sinh, nhưng điều đó cũng có thể gián tiếp chứng minh anh ta đẹp trai.
Nghe Vương Hạo nói trên xe, Dương Chinh Minh còn là sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng, thành tích xuất sắc trong thời gian học, sau khi tốt nghiệp được phân công vào cục quy hoạch.
Làm được hai năm, thực sự không chịu nổi cuộc sống buồn tẻ chỉ biết pha trà đọc báo ở cục quy hoạch, mới tạm nghỉ việc để kinh doanh. Ban đầu là đầu cơ trái phiếu kho bạc, sau này chuyển sang kinh doanh chứng nhận đăng ký mua cổ phiếu, còn mở một công ty bất động sản, bây giờ đã là một ông chủ lớn rồi.
Điều kiện này đặt vào thị trường hôn nhân, chắc chắn là đối tượng mà ai cũng tranh giành.
Nhưng cũng chính vì điều kiện của Dương Chinh Minh tốt, nên anh ta mới nhìn mọi người xung quanh không thuận mắt.
Anh ta tuy không quen biết mấy ông chủ, nhưng chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy, hơn nữa đều là đàn ông, ai mà chẳng hiểu ai chứ!
Những kẻ mặt mũi méo mó, có tiền rồi còn bao bồ nhí thứ ba thứ tư, Dương Chinh Minh đẹp trai, điều kiện lại tốt, tuổi cũng không còn trẻ, hơn họ những bốn tuổi! Bên cạnh làm sao mà không có phụ nữ được?
Mặc dù Vương Hạo trong lời nói cứ bảo anh ta độc thân, nhưng đàn ông che đậy cho nhau còn ít sao?
Cho nên trước khi tìm hiểu rõ tình hình của hai người, Trương Giang Minh cảm thấy Diệp Vi tốt nhất nên giữ khoảng cách với Dương Chinh Minh.
Trương Giang Minh tuy không nói rõ, nhưng Diệp Vi đại khái có thể đoán được suy nghĩ của anh ta, chỉ là hiện tại cô thực sự không có ý định nghĩ đến những chuyện này, nên không nói nhiều, chỉ vươn tay vỗ vỗ mấy túi hàng xếp chồng lên nhau trong thùng xe nói: “Bây giờ tôi không có suy nghĩ nào khác, chỉ muốn mau chóng bán hết mấy thứ hàng này đi.”
Nói đến hàng hóa, sự chú ý của Trương Giang Minh lập tức bị chuyển hướng, nói: “Có cần tôi giúp cô bày sạp hàng không?”
“Không cần, một mình tôi làm được,” Diệp Vi nói, “Anh không phải muốn học bằng lái xe ô tô sao? Sau khi đăng ký chắc cũng bận rộn lên đấy.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vốn dĩ sau lần nói chuyện hôm đó, Trương Giang Minh định giống Diệp Vi, từ từ rồi tính, trước tiên học bằng lái xe máy, nếu lái xe lôi máy chở hàng kiếm được tiền, anh ta sẽ thi bằng lái xe ô tô.
Nhưng hôm đó cứu Dương Chinh Minh, trên đường anh ta bắt taxi đưa hai người về nhà nghỉ, Trương Giang Minh đã trò chuyện rất nhiều với tài xế, biết được đối phương trong tình huống bình thường một tháng có thể kiếm được ba đến năm nghìn tệ, suy nghĩ liền thay đổi.
Mặc dù muốn lái taxi cần đầu tư không ít, trong các mẫu xe phổ biến, loại Fiat và Xiali tương đối rẻ cũng cần bảy, tám vạn tệ một chiếc, nếu mua Santana, thì không dưới mười tám, mười chín vạn tệ.
Ngoài việc mua xe, còn phải bỏ thêm tiền mua quyền kinh doanh taxi, ít nhất cũng phải mấy vạn tệ nữa.