Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng hôm qua doanh số cao, nên dù giảm mạnh thì doanh số hôm nay cũng lên hai chữ số, tốt hơn nhiều so với dự đoán của Diệp Vi.
Tình hình đồ chơi cũng tương tự, bi ve thì bán khá chạy, nhưng đồ chơi giá trên một tệ đều giảm doanh số, thậm chí còn không bằng buổi sáng bán ở công viên.
Nhưng tối nay cô may mắn, gặp được khách sộp, hai món đồ chơi đắt nhất ở quầy của cô, đối phương mỗi thứ mua một cái. Người đó còn không trả giá, Diệp Vi nói bao nhiêu là bấy nhiêu, chỉ riêng hai món đồ chơi này, Diệp Vi đã kiếm được hai mươi lăm tệ.
Cuối cùng tính ra, lợi nhuận tối nay của cô khoảng hai trăm tệ, cộng với số tiền kiếm được ban ngày, tổng cộng một ngày cô kiếm được hai trăm ba bốn mươi tệ, cao hơn nhiều so với dự kiến.
……
Ngày hôm sau Diệp Binh đi nhà máy kem từ chức, Diệp Vi một mình ra công viên bán hàng. Ba người bày tỏ ý định mua hàng hôm qua, có hai người đến trả tiền.
Cộng thêm những phụ huynh khác nghe tin cũng đến mua, sáng hôm đó thu nhập của Diệp Vi quả nhiên tăng gấp đôi.
Bận rộn đến khoảng mười giờ thì dọn hàng về, Diệp Vi không như hôm qua mà ngả lưng ra ngủ ngay, cô cầm tiền đi ngân hàng, theo thông tin tài khoản trên hợp đồng để chuyển khoản.
Xong xuôi về đến nhà, Diệp Binh cũng đã về, cậu đã nghỉ việc và nhận được tiền lương tháng này. Cộng với tiền lương kiếm được hai ngày nay, số tiền tiết kiệm cá nhân của cậu đã vượt quá năm trăm tệ, sau khi về không tránh khỏi có chút kiêu ngạo, nói muốn mời Diệp Vi đi ăn.
Thấy dáng vẻ đắc ý của cậu, Diệp Vi thấy hơi buồn cười, nhưng không từ chối, nói: “Vậy chị muốn ăn món ngon.”
Diệp Binh không chút do dự: “Không thành vấn đề, nhà hàng nào chị thích cứ chọn!”
Diệp Vi nhìn đồng hồ, nghĩ Diệp Phương cũng sắp tan học, nói: “Vậy chúng ta đi đón Phương Phương trước, trưa nay ăn ở ngoài, em mời.”
Hai chị em đã quyết định, dọn dẹp một chút rồi ra khỏi nhà.
Sắp đến bữa ăn, hai bà nội trợ ở hai nhà phía bên kia cầu thang đang xào nấu ngoài hành lang, thấy họ sắp ra ngoài, Đinh Ái Lệ tò mò hỏi: “Sắp ăn cơm rồi, hai đứa định đi đâu thế?”
Diệp Vi trả lời: “Chúng cháu đi ăn ngoài.”
Đinh Ái Lệ sững sờ một chút rồi hỏi: “Đi nhà hàng à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Vâng.”
Nói xong hai chị em liền đi xuống lầu, nhưng Đinh Ái Lệ vẫn đứng đó nhìn theo một lúc lâu, cho đến khi Tôn Hồng ở bên cạnh nhắc nhở: “Chị không múc thức ăn ra mau là cháy mất!”
Đinh Ái Lệ cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng tắt bếp, nhưng không động đến món ăn trong nồi, chỉ trầm ngâm nói với Tôn Hồng: “Nghe người trong đại viện nói, Tiểu Diệp mấy ngày nay làm ăn rất phát đạt.”
Cùng ở một đại viện, chuyện Đinh Ái Lệ biết thì Tôn Hồng không đến nỗi chưa từng nghe qua. Bà ta đặt món ăn đã xào vào đĩa, lau tay vào tạp dề nói: “Tôi cũng nghe nói rồi, hình như chỉ riêng người trong đại viện chúng ta đã mua hơn ba mươi bộ quần áo, nhưng có người nói cô ấy làm khuyến mãi lớn, nhìn thì có vẻ buôn bán tốt, nhưng thực ra không kiếm được bao nhiêu tiền.”
Đinh Ái Lệ quay đầu liếc nhìn Tôn Hồng: “Chị tin lời đó à?”
Tôn Hồng không lên tiếng ngay, im lặng gần nửa phút mới nói: “Quần áo cô ấy bán, giá quả thực rất rẻ.”
Mặc dù trong khu gia thuộc nhà máy cơ khí không có nhiều người kinh doanh, nhưng cũng không chỉ có một mình Diệp Vi. Trong số đó, có người làm ăn khá tốt đã mua được nhà ở ngoài, nhưng phần lớn đi theo con đường lời ít bán nhiều, thu nhập có thể cao hơn đi làm một chút, nhưng cũng rất hạn chế.
Mà rẻ, thường có nghĩa là lợi nhuận mỏng.
Tôn Hồng nghĩ có lẽ việc kinh doanh của cô cũng theo hướng này, nhìn thì có vẻ rực rỡ, nhưng thực chất toàn là tiền mồ hôi nước mắt.
Đinh Ái Lệ lại không nghĩ như vậy, nói: “Hôm kia cô ấy ra ngoài bán hàng, chắc chị cũng thấy rồi, hàng chất nửa xe ba gác. Tối hai chị em họ về, chị không ra, nhưng tôi thấy, hàng hóa chỉ còn một nửa so với lúc họ đi.”
Quần áo dù lời ít bán nhiều thế nào, một bộ kiếm ba năm hào là có thể, bán một trăm bộ là ba năm mươi tệ. Họ là công nhân chính thức của nhà máy cơ khí, lương chia ra một ngày cũng chỉ hơn mười tệ một chút, Diệp Vi một đêm kiếm được đã bằng ba năm ngày lương của họ rồi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tôn Hồng thật sự không biết Diệp Vi một đêm bán được nhiều hàng như vậy, nhưng nghĩ đến riêng cư dân đại viện đã mua hơn ba mươi bộ quần áo, bà ta không còn thấy lạ nữa.
Bà ta nói: “Hôm qua cô ấy hình như bán không được nhiều.”
“Nhưng hôm qua không có khuyến mãi, hàng đều bán giá gốc, nếu hôm kia không lỗ, thì hôm qua cô ấy bán một bộ quần áo ít nhất cũng kiếm được mười tệ, một ngày bán ba năm bộ quần áo, thu nhập cũng không chênh lệch là bao.”
Đinh Ái Lệ nhìn xuống lầu, hai chị em Diệp Vi đã đi xa, nhưng bà ta vẫn nhìn về phía góc của tòa nhà phía trước, khẽ nói: “Hơn nữa chị nghĩ xem, trước đây Tiểu Diệp kiếm được nhiều tiền từ chứng nhận đăng ký mua cổ phiếu như vậy, cũng không mấy khi ra ngoài ăn hàng, vậy mà mới bán hàng được mấy ngày, đã tiêu tiền phóng túng như vậy rồi.”
Tôn Hồng nói: “Theo chị nói, số tiền cô ấy kiếm được trước đây cũng đủ để tiêu xài như thế, có liên quan gì đến việc bán hàng đâu?”