Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Vi để tiện lợi, sau khi lắp điện thoại bàn ở nhà liền mua một cuốn danh bạ về, mỗi lần đi cơ quan đơn vị giải quyết công việc đều gọi điện hỏi trước để tiết kiệm thời gian.

Sau khi điện thoại kết nối, Diệp Vi nhớ đến câu hỏi của Diệp Phương, liền hỏi trước nếu cô muốn đi Thâm Quyến, là phải bay đến Dương Thành quá cảnh, hay có thể mua vé máy bay bay thẳng đến Thâm Quyến.

Người ở đầu dây bên kia nghe xong, nói cô có thể mang theo các loại giấy tờ bao gồm cả giấy thông hành biên giới đến sân bay để mua vé máy bay bay thẳng, nhưng vì số chuyến bay giữa hai địa điểm khá ít, cô cũng có thể chọn quá cảnh ở Dương Thành.

Nghe câu trả lời này, Diệp Vi trong lòng có chút nghi ngờ.

Vì giữa hai nơi có chuyến bay thẳng, tại sao khi trở về từ Thâm Quyến, Vương Hạo chỉ nói có thể bay từ Thượng Hải đến Dương Thành, mà không nhắc đến việc bay thẳng?

Hơn nữa, nếu có thể bay thẳng đến Thâm Quyến, vậy thì khi về cũng phải có chuyến bay thẳng chứ, sao họ lại gặp nhau ở ga xe lửa?

À đúng rồi, Vương Hạo đã nói, đi xe lửa để tiết kiệm tiền.

Còn về câu trả lời cho câu hỏi trước đó, có lẽ vì lúc đó họ đang trên chuyến xe lửa từ Dương Thành về Thượng Hải, anh ta theo thói quen dùng hai thành phố này để ví dụ?

Có được câu trả lời có thể lấp l.i.ế.m qua loa, Diệp Vi không nghĩ nhiều nữa, hỏi ngày ba mươi mốt có những chuyến bay nào, cần mang theo những tài liệu gì để đặt vé, giá vé máy bay bay thẳng, v.v.

Ghi lại tất cả câu trả lời, Diệp Vi cúp điện thoại.

Thật trùng hợp, điện thoại vừa cúp máy, chỉ vài giây sau lại reo, Diệp Vi nhấc điện thoại, nghe thấy giọng nói từ ống nghe: “Alo?”

Là Dương Chinh Minh.

Giọng người qua sóng điện thoại khó tránh khỏi bị biến dạng, Diệp Vi trước đây chưa từng nói chuyện điện thoại với Dương Chinh Minh, trước đó cô cũng không nghĩ mình có thể trực tiếp nhận ra giọng anh ấy.

Đứng hình một lát, Diệp Vi trả lời: “Chào anh, tôi là Diệp Vi.”

“Dương Chinh Minh.” Giọng ở đầu dây bên kia báo tên.

“Tôi nghe ra rồi.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Giọng ở đầu dây bên kia như có ý cười: “Tôi cũng vậy.”

Khóe môi Diệp Vi bất giác cong lên, hỏi: “Anh Dương gọi cho tôi là có chuyện gì?”

“Trước khi về tôi đã nói mời cô đi ăn, lúc đó cô nói khi nào rảnh thì nói,” Dương Chinh Minh nói, “Hôm nay tôi gọi điện thoại này là muốn hỏi mấy ngày gần đây cô có thời gian không?”

“Chắc là không có nhiều.”

Diệp Vi nói thật, mấy ngày tới cô thực sự khá bận, ban ngày phải đi làm, còn phải tranh thủ đi mua vé máy bay, đến tối lại phải bày sạp.

Đương nhiên, nếu cố gắng sắp xếp, cô cũng không đến nỗi không thể sắp xếp được một bữa ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô cũng có thể thừa nhận, cô có chút thiện cảm với Dương Chinh Minh, nếu không bận, có lẽ cô sẽ sẵn lòng cùng anh ấy ăn một bữa, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.

Anh ấy chưa đủ quan trọng đến mức cô sẵn lòng vắt kiệt thời gian từ lịch trình bận rộn của mình, chỉ để ăn một bữa với anh ấy.

“Ưm…”

Giọng trầm ngâm vang lên từ đầu dây bên kia, vài giây sau, Dương Chinh Minh hỏi: “Vậy cô Diệp hai ngày nữa sẽ đi Thâm Quyến sao?”

“…Sẽ đi.”

“Không biết tôi có thể đồng hành cùng cô Diệp không?”

Diệp Vi mơ hồ hiểu ra tại sao Dương Chinh Minh lại gọi điện vào lúc này, nếu anh ấy vừa về Thượng Hải đã gọi điện này, cô có thể dùng lý do thời gian không cố định để lấp l.i.ế.m cho qua.

Mà hôm nay đã là ngày hai mươi tám rồi, những người mua phiếu đổi, ngày mùng một tháng chín nhất định phải đi Thâm Quyến để đổi phiếu bốc thăm, trong ba ngày tới, cô nhất định sẽ khởi hành đi Thâm Quyến.

Còn về việc Dương Chinh Minh làm sao biết cô đã mua phiếu đổi, thì phải hỏi Trương Giang Minh rồi.

Trên chuyến xe lửa về, Trương Giang Minh và Vương Hạo nói chuyện rất hăng say, tuy vẫn giữ được chút lý trí, nhưng Vương Hạo đã lăn lộn xã hội bao nhiêu năm, muốn moi lời từ một kẻ ngốc nghếch vừa tốt nghiệp cấp ba rồi vào nhà máy cơ khí như anh ta, đó chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

Vương Hạo đã biết, Dương Chinh Minh há có thể không biết?

Cuộc điện thoại này của anh ta, e rằng lấy danh nghĩa mời ăn, thực ra là có ý muốn cùng đi Thâm Quyến.

Đương nhiên, nếu cô ấy có thể đồng ý ăn cùng thì càng tốt.

Dù sao thì hai mục đích, nếu thành công một cái, cuộc điện thoại này cũng đáng giá rồi.

Diệp Vi chưa từng yêu đương, nhưng điều này không ngăn cản cô tự nhiên giỏi giang trong chuyện này, cô nghiêng đầu cũng phát ra tiếng đang suy nghĩ qua điện thoại, vài giây sau mới nói: “Cái này à, để xem sao, nếu có duyên thì kiểu gì cũng có cơ hội gặp nhau thôi, anh Dương nói phải không?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nhẹ: “Được, vậy tôi có thể biết cô Diệp định ngày nào khởi hành không?”

“Ưm…”

Diệp Vi còn chưa kịp mở miệng, Dương Chinh Minh đã nói: “Xét thấy tôi đã tự giác không hỏi về phương tiện đi lại, cô Diệp làm ơn thương xót tôi một chút được không?”

Trước đây Diệp Vi chỉ thấy Dương Chinh Minh đẹp trai, hôm nay là lần đầu tiên cô phát hiện giọng anh ấy rất hay.

Trầm ấm, nồng hậu, dễ nghe, lại có vài phần cố ý tỏ vẻ đáng thương, nghe thật tội nghiệp.

Thế nhưng cô lại xiêu lòng, nói: “Ngày ba mươi mốt.”

Vẻ tội nghiệp biến mất, giọng nói ở đầu dây bên kia lại nhuốm ý cười: “Cảm ơn cô Diệp.”