Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù cô ấy không có thiện cảm gì với Lý Cúc Bình, nhưng cũng khá khinh thường sự vô tình vô nghĩa của Ngô Hưng, bĩu môi nói, “Trước đây không quen biết những người lộn xộn không có nghĩa là bây giờ anh ta không thể quen biết, Tiểu Diệp, cháu ở cạnh nhà họ Ngô, có phát hiện ra điều gì bất thường không?”

“Cháu quả thật không để ý mấy.” Diệp Vi lắc đầu, “Nên bây giờ chỉ biết những người giao du với Ngô Hưng đều tiêu xài nhiều, nhưng không thể xác định tiền của họ đã đi đâu?”

Lâm Lệ Phương thở dài gật đầu: “Chuyện này quả thật khó hỏi, miệng họ khá kín, lại biết phối hợp với nhau, cho dù vợ họ có ý kiến thì cuối cùng cũng có thể lấp l.i.ế.m cho qua.”

Diệp Vi cười nói: “Dì Lâm, chú Trương, hai người đã rất giỏi rồi, có được những thông tin này đã là đủ, phần sau cứ để đồng chí công an điều tra, cũng tránh đánh động làm kinh động rắn.”

“Được, cháu định khi nào đi báo án?”

Diệp Vi nói: “Sáng nay cháu sẽ cùng Giang Minh đi trường lái đăng ký trước, nếu khi về không có ai theo dõi thì có thể đi.”

“Vậy hai đứa đi đường cẩn thận.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Diệp Vi đáp lời, bỏ cuốn sổ ghi chép nhiều thông tin vào túi, rồi cùng Trương Giang Minh ra ngoài.

--- Chương 50 --- Báo án Những năm gần đây trấn áp mạnh tay, biết được Thượng Hải xuất hiện sòng bạc ngầm…

Những năm gần đây diễn ra chiến dịch trấn áp tội phạm mạnh tay, khi biết ở Thượng Hải xuất hiện sòng bạc ngầm, hơn nữa sòng bạc còn có chân rết cố ý dụ dỗ đánh bạc, đồng chí công an phụ trách tiếp nhận đơn báo án của họ đã rất coi trọng, sau khi hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc liền lập tức báo cáo cấp trên.

Thế là rất nhanh, người phụ trách vụ báo án lần này của họ đã trở thành đội trưởng đội điều tra hình sự.

Người đó họ Ngụy, tuổi đã ngoài bốn mươi, có hơn hai mươi năm kinh nghiệm phá án, những câu hỏi đưa ra sắc bén và toàn diện hơn so với đồng chí công an trước đó.

Biết Diệp Vi đã phát hiện ra chuyện này mấy ngày trước, nhưng vì lo lắng bị lộ thân phận nên cố ý trì hoãn mấy ngày mới đến báo án. Hơn nữa mấy ngày này cô cũng không nhàn rỗi, đã nhờ người hỏi thăm được thêm nhiều thông tin.

Đội trưởng Ngụy nhìn Diệp Vi với vẻ mặt dần dần thêm phần tán thưởng, rồi nghe cô nói có thể trọng điểm điều tra hai anh em Ngô Hưng và Ngô Long, không sơ suất bỏ qua chi tiết nào, nói: “Ngô Hưng chúng tôi chắc chắn sẽ điều tra trọng điểm, nhưng Ngô Long… dựa theo thông tin cô cung cấp trước đó, người này dường như chưa từng xuất hiện, điều tra cậu ta ư? Vì sao?”

Không chỉ đội trưởng Ngụy nghi hoặc, các dòng đạn mạc cũng rất tò mò:

【Đúng vậy, Ngô Long chẳng phải đã chuyển ra khỏi nhà máy cơ khí từ lâu rồi sao? Anh ta không liên quan gì đến chuyện này chứ?】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

【Hơn nữa hai anh em này sớm đã cãi nhau rồi, không thể nào người mà Ngô Hưng tiếp xúc ở sòng bạc là do Ngô Long giới thiệu chứ?】

【Các bạn đừng nói thế chứ, chuyện này nói không chừng thật sự có liên quan đến Ngô Long đấy】

【Có liên quan đến Ngô Long ư? Quan hệ gì? Sao tôi không tra được gì cả?】

【Mấy bạn phía trước đừng giấu nữa, nói nhanh đi! Sốt ruột quá!】

【Các bạn định vị thời gian, rồi tìm kiếm từ khóa, chắc có thể tra ra những bài báo thập niên chín mươi được trích dẫn sau khi mạng lưới internet phát triển, tuy bài báo không ghi tên cụ thể, nhưng có viết về việc hai anh em vì tranh chấp, người em họ Ngô cố ý trả thù, phái người dụ dỗ anh trai đánh bạc, tôi thấy tình huống này khá giống hai anh em nhà họ Ngô】

【Mẹ ơi! Theo ý của dòng đạn mạc phía trước, Ngô Hưng còn không phải là người trung gian, anh ta cũng đánh bạc ư?】

【Không phải, nữ chính cho đến khi nghe Lâm Lệ Phương kể mới biết Ngô Hưng có tham gia vào chuyện này, sao cô ấy lại đột nhiên nghi ngờ đến Ngô Long? Có hack rồi à?】

Trong chuyện này, các dòng đạn mạc quả thật đã oan cho Diệp Vi rồi.

Việc cô đề nghị trọng điểm điều tra Ngô Long, thực ra có liên quan đến câu nói của bố Trương.

Mặc dù suy nghĩ của Lâm Lệ Phương cũng không sai, một người vô tình vô nghĩa như Ngô Hưng, chuyện gì cũng có thể làm ra, nhưng đồng thời anh ta vẫn là một kẻ giả nhân giả nghĩa, rất coi trọng thể diện.

Nếu không phải Lý Cúc Bình thiên vị đến mức cực độ, bày rõ thái độ không định chia phòng cho Ngô Hưng, thì dù anh ta có oán hận Lý Cúc Bình đã khiến anh ta mất mấy vạn tệ, chắc chắn cũng sẽ không trực tiếp đuổi bà ra khỏi nhà.

Chỉ cần không đuổi Lý Cúc Bình đi, anh ta ở nhà có cãi vã gây sự thế nào thì mọi người cũng sẽ nghĩ lỗi là của Lý Cúc Bình, chứ không phải anh ta.

Thế nhưng sau khi Lý Cúc Bình bị đuổi đi, ban đầu mọi người còn vì thù oán trước đó mà nói giúp anh ta, lâu dần, những người có con cái khó tránh khỏi trong lòng cảm thấy anh ta bạc bẽo.

Ngô Hưng hiển nhiên cũng nhận ra điều này, không chỉ bên ngoài tươi cười tiếp đón mọi người, mà ở nhà còn hiếu thuận với ông cụ Ngô hơn, hòng dùng hành động thực tế để nói cho mọi người biết, anh ta không phải bất hiếu, mà là Lý Cúc Bình quá thiên vị.

Một người sĩ diện như vậy, không thể tùy tiện làm hạ tuyến cho sòng bạc, bởi vì một khi để người ta biết chuyện anh ta làm, danh tiếng của anh ta sẽ hoàn toàn tiêu tan.