Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn đồ chơi và quần áo trẻ em trên gian hàng của cô, anh lại nói: “Thật ra tôi thấy cô không nên làm cái nhà phao bơm hơi này. Quần áo cô bán chất lượng tốt hơn gian hàng bên trong, nếu chịu hạ giá, chắc chắn bán chạy. Giờ thế này, không chừng cả hai bên đều hỏng việc, bận tới bận lui thành công cốc.”
Lời anh bán hàng nói tuy không dễ nghe, nhưng anh có lòng tốt, Diệp Vi không hề khó chịu, chỉ cười nói: “Em cứ thử cả hai, biết đâu đường nào cũng thành công.”
Anh bán hàng nghe xong lắc đầu, cảm thán: “Mấy đứa trẻ các cô đúng là…!”
Qua sáu rưỡi, cuối cùng cũng có mấy đứa trẻ kéo phụ huynh đến.
Nhưng sắc mặt của phụ huynh không tốt lắm, sau khi nhìn thấy chữ trên bảng đen liền bới móc nói: “Chỉ là cái nhà phao bơm hơi tồi tàn này thôi mà, chơi một lát đã năm hào? Với số tiền này tôi có thể đưa con đến Công viên giải trí Cẩm Giang chơi rồi!”
“Mặc dù vé vào Công viên giải trí Cẩm Giang chỉ năm hào, nhưng vào bên trong chơi một trò đã phải trả tiền một lần nữa, chơi hết tất cả ít nhất phải mười mấy tệ, hơn nữa chị đưa con đi chơi, chắc chắn không thể chỉ mua vé cho một mình con bé, cộng thêm tiền ăn, tiền vé xe, đi một chuyến ba bốn mươi tệ là hết.
Diệp Vi không hề bực bội, giọng điệu bình tĩnh phân tích: “Chị đưa con đến chơi nhà phao bơm hơi của em thì khác. Giá vé năm hào, trước khi chợ đêm đóng cửa, con bé muốn chơi bao lâu cũng được, không có bất kỳ chi phí phát sinh nào, chị cũng không cần trả tiền vé xe, tiền ăn. Năm hào tiêu hết nửa buổi tối, chị còn thấy không đáng sao?”
Nghe Diệp Vi phân tích, sắc mặt của phụ huynh dần dịu lại: “Cô nói chuyện cũng hay đấy chứ.”
“Làm ăn mà, đây là kỹ năng cơ bản thôi ạ.”
Diệp Vi cười nói: “Chị và con gái là khách hàng đầu tiên của ngày hôm nay, mua vé sẽ được tặng thêm một món đồ chơi nhồi bông nhỏ nữa đó.”
Tuy Diệp Vi tặng món đồ chơi nhồi bông nhỏ nhất, nhưng giá bán cũng là năm hào, phụ huynh tính toán trong lòng, coi như được dùng miễn phí hôm nay, dứt khoát móc tiền mua vé.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sau khi hai mẹ con này mua vé, lần lượt lại có thêm mấy đứa trẻ kéo phụ huynh đến.
Những người được con kéo đến, về cơ bản đều rất thương con, cũng không quá bận tâm đến năm hào tiền vé, chưa đầy mười phút, Diệp Vi đã bán được tám tấm vé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tuy tổng cộng chỉ có bốn tệ, nhưng đây là ngày đầu tiên, đêm cũng chỉ mới bắt đầu, cá nhân cô thấy doanh thu không tồi.
Huống hồ trong nhà phao bơm hơi có nhiều trẻ con hơn, chúng sẽ chơi vui hơn, tiếng reo hò phấn khích, tiếng cười lớn hòa vào nhau, tạo thành quảng cáo hiệu quả nhất.
Trong nửa giờ tiếp theo, trung bình mỗi phút Diệp Vi đều bán được một tấm vé, đến bảy giờ rưỡi, riêng doanh thu từ vé vào cổng của cô đã vượt quá ba mươi tệ.
Vì nhà phao bơm hơi có sức chứa giới hạn, sau đó Diệp Vi bắt đầu kiểm soát tốc độ bán vé, về cơ bản chỉ khi một đứa trẻ đi ra, cô mới bán một tấm vé.
Những phụ huynh dẫn con đến, nhưng mãi không mua được vé, ý kiến ngày càng lớn, nói bên trong đâu phải không có chỗ, tại sao cô lại không chịu bán vé.
Diệp Vi không vì thế mà lùi bước, chỉ lặp lại: “Nhà phao bơm hơi là đồ bơm hơi, có giới hạn chịu tải, kiểm soát tốc độ bán vé là vì sự an toàn của các cháu nhỏ, xin mọi người kiên nhẫn chờ đợi.”
“Vậy cô có thể giới hạn thời gian chứ, những đứa đã vào lâu rồi có thể cho chúng nó ra đi chứ!”
“Xin lỗi, em đã hứa trước là không giới hạn thời gian.” Diệp Vi chỉ vào bảng đen nói, “Làm ăn quan trọng nhất là giữ lời hứa, em không muốn vì kiếm thêm tiền mà ảnh hưởng đến quyền lợi của các cháu nhỏ và phụ huynh đến trước.”
Lời nói này nhận được sự đồng tình của các phụ huynh đã mua vé, họ bỏ tiền mua vé, con cái chơi vui vẻ, tại sao phải để con cái họ nhường chỗ.
Nghĩ lại việc Diệp Vi vì sự an toàn của các cháu nhỏ, tiền đến tay cũng không chịu kiếm thêm, quả thực là một người kinh doanh có lương tâm, họ đều tới tấp giúp nói đỡ.
Đa số các phụ huynh chưa mua được vé cũng thấy lời Diệp Vi nói có lý, những người có thời gian thì đều sẵn lòng đợi. Còn những người tính cách nóng vội hơn, Diệp Vi nói với họ rằng ngày mai vẫn năm giờ rưỡi bày bán, họ có thể đến sớm hơn. Nghe xong, họ bàn bạc với con cái một chút, đa số đều dẫn con đi.
Tuy có không ít người đã bỏ đi, nhưng số người ở lại còn đông hơn, hàng người xếp quanh nhà phao bơm hơi gần hết một vòng, lại thu hút thêm nhiều người khác đến.
Vì người ngày càng đông, những phụ huynh đang xếp hàng phải giữ chỗ không dám di chuyển, còn các phụ huynh đã mua vé đưa con lên nhà phao bơm hơi thì không có nhiều e ngại như vậy, tuy không dám đi xa, nhưng đã bắt đầu dạo quanh mấy gian hàng bên cạnh. Mấy gian hàng bán đồ ăn vặt cũng đông khách hơn hẳn.
Nhưng việc kinh doanh tốt nhất vẫn là quầy hàng của Diệp Vi, vì nhóm khách hàng của cô ấy hoàn toàn trùng khớp. Những bậc phụ huynh đó có thể không mấy hứng thú với đồ chơi, nhưng khi nhìn thấy quần áo trẻ em treo ở đó, bất cứ ai có con cũng sẽ không kiềm chế được mà bước đến xem vài lượt.