Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý do cũng đơn giản, nội địa mới cải cách mở cửa được hơn mười năm, trong khi Hồng Kông đã phát triển từ lâu. Cộng thêm mấy năm nay phim Hồng Kông thịnh hành, mọi người càng hiểu sâu hơn về Hồng Kông, biết nơi đó nhà cao tầng san sát, người bình thường cũng có thể kiếm hơn vạn tệ mỗi tháng.
So với mức lương trung bình hơn ba trăm tệ mỗi tháng ở Thượng Hải, đa số mọi người đều cho rằng Hồng Kông đâu đâu cũng là vàng, người Hồng Kông cũng đều là những người giàu có.
Đúng, bây giờ người giàu không hiếm, nói đâu xa, bản thân Diệp Vi cũng đã có mấy chục vạn tệ rồi.
Nhưng người giàu từ Hồng Kông đến thì lại hiếm thấy.
Mặc dù những năm gần đây có không ít thương nhân Hồng Kông đến đầu tư vào nội địa, nhưng phần lớn là đến Thâm Quyến vì gần hơn.
Ngay cả khi đến Thượng Hải, họ cũng ít khi đến khu công nghiệp, thường ở Hoàng Phố Tĩnh An để tiện đi lại, và đầu tư thường đi đến Hồ Đông, nơi đang được phát triển mạnh mẽ.
Vì vậy, đa số công nhân nhà máy cơ khí chưa từng gặp người Hồng Kông trong đời sống, đây là lần đầu tiên, trong lòng khó tránh khỏi có chút kích động.
Đến khi gặp mặt, mọi người không khỏi có chút thất vọng.
Thực ra người này trông cũng được, chỉ là hơi thấp, người cũng hơi gầy, mặc một bộ vest rộng thùng thình, đầu chải gọn gàng với dầu bóng loáng, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng, trông đúng là có chút "phim Hồng Kông".
Khi anh ta cất lời, giọng Hồng Kông lại càng nặng hơn, những gì anh ta nói mọi người đều không hiểu một câu nào, phải nhờ người bên cạnh phiên dịch.
Đúng vậy, người này không đến nhà máy cơ khí một mình, đã liên hệ trước với một thông dịch viên nói được tiếng Quảng Đông.
Với cái dáng vẻ này, trông quả thực khá đáng gờm.
Nhưng vì mọi người đã xem quá nhiều phim Hồng Kông, luôn nghĩ người Hồng Kông toàn trai xinh gái đẹp, hoặc ít nhất cũng phải có khí chất đặc biệt, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, mọi người lại thấy anh ta đâu cũng thiếu sót một chút.
Trông không giàu có như tưởng tượng, cũng không đẹp trai như trong phim, khí chất cũng không nhanh nhẹn, dứt khoát như mọi người hình dung.
Tuy nhiên, vì anh ta mang theo một chiếc máy quay phim, nên dù trong lòng thất vọng, mọi người vẫn cố gắng ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, trên mặt nở nụ cười tươi rói, hy vọng thể hiện được mặt tốt nhất của người Thượng Hải họ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng người khách đến từ Hồng Kông này rõ ràng không mấy để tâm đến những người không quan trọng, máy quay chưa bật, người khác chào hỏi anh ta cũng thờ ơ, được ông Lâm dẫn thẳng đến tòa nhà số 68.
Tuy là khách đến từ Hồng Kông, nhưng anh ta không phải đến để đầu tư, chỉ vì một tin tức không chắc chắn, lãnh đạo nhà máy cơ khí đương nhiên không thể ra mặt tiếp đón.
Ông Ngô thì muốn ra cổng đại viện để chờ, nhưng bị Ngô Hưng khuyên can.
Nếu người đến là chính Lâm Thục Kỳ, họ ra cổng chờ đợi thì khi tin đồn lan ra sẽ trở thành câu chuyện đẹp về tình cha con nhớ nhung con gái ruột. Nhưng người đến chỉ là một phóng viên, họ cứ đứng chờ đợi mỏi mắt thì mất giá quá.
Ngô Hưng tuy không có quan hệ ở Hồng Kông, nhưng kể từ khi biết Ngô Thu đổi tên đổi họ gả cho đại gia Hồng Kông, hắn ta đã không ngừng xem phim Hồng Kông, nên đại khái biết tờ báo mà ông Lâm liên hệ này không thể sánh bằng các tờ báo chính thống như "Nhật báo Thượng Hải".
Thậm chí nói là báo, thực chất nó thiên về tạp chí lá cải, không chính thống, và những phóng viên của loại báo này, nhiều người Hồng Kông gọi họ là "cẩu tử" (paparazzi).
Con chó con, cái tên nghe thật khó chịu!
Nếu không phải vì khoảng cách địa lý khiến thông tin không thông suốt, hắn không thể liên hệ được với các tờ báo chính thống, cũng không có tờ báo chính thống nào liên hệ với hắn, hắn cũng chẳng muốn bị cái đám "cẩu tử" này phỏng vấn.
Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng khi gặp người, Ngô Hưng vẫn tỏ ra rất nhiệt tình, cười vươn tay ra chào đối phương bằng câu tiếng Quảng Đông học được từ phim Hồng Kông: "Đường Tân Tang, lôi hǒu a!"
Phóng viên Đường nghe vậy, lộ ra vẻ mặt kỳ lạ nhìn sang thông dịch viên, thông dịch viên dùng tiếng Quảng Đông chuẩn lặp lại, và giới thiệu Ngô Hưng là ai, anh ta mới vươn tay ra bắt tay với Ngô Hưng.
Sau đó mấy người lên lầu, chưa kịp rẽ ở tầng hai thì ông Ngô đã vọt ra, giật lấy tay phóng viên Đường mà lắc lia lịa, đồng thời mặt đầy cảm kích nói: "Người tốt! Anh là người tốt!"
Ông ta lảm nhảm khiến phóng viên Đường giật mình, lại nhìn sang thông dịch viên.
Thông dịch viên chưa kịp mở lời, Ngô Hưng đã tiến lên kéo ông Ngô ra, và giải thích: "Xin lỗi, cha tôi biết được tin tức của em gái nên quá xúc động. Các anh không biết đâu, sau khi em gái mất tích, ông ấy luôn rất tự trách, năm nay thậm chí còn vì chuyện này mà ly hôn với mẹ tôi…"
Khi Ngô Hưng nói, thông dịch viên dùng tiếng Quảng Đông thuật lại cho phóng viên Đường nghe, người này nghe xong vẻ mặt trầm tư, đề nghị muốn quay một đoạn phim ông Ngô, nội dung thì cứ như vừa rồi.
Mấy người đồng ý, Ngô Hưng dẫn ông Ngô trở vào nhà, phóng viên Đường cùng thông dịch viên lùi về phía cầu thang, mở máy quay rồi lại bước lên.