Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước vào phòng 201, Diệp Vi đã đặt chậu xuống, đứng trước tủ đựng đồ rót hai cốc nước nóng, bưng đến bàn ăn, đưa một cốc cho Thang Tiểu Phương nói: “Sau này cô có dự định gì?”
“Cảm ơn.”
Thang Tiểu Phương ngẩng đầu nhận cốc nước, ôm trong lòng bàn tay cúi đầu xuống, gần một phút sau mới nói: “Tôi định đi hỏi các nhà máy tư nhân xem có chỗ nào tuyển công không, nhưng tình cảnh của tôi thế này, không biết có nhà máy nào chịu nhận tôi không.”
Diệp Vi hiểu ý cô, khuyên nhủ: “Cô và Ngô Hưng là hai cá thể độc lập, cô không cần phải vì những chuyện anh ta làm mà nghĩ mình có lỗi.”
“Tôi thấy mình không sai thì có ích gì? Cô cũng thấy đấy, họ đều nghĩ tôi sai, cơ quan tôi làm trước đây cũng đã đuổi việc tôi rồi.” Thang Tiểu Phương nói đoạn mắt đỏ hoe, “Gần đây tôi luôn nghĩ, nếu tôi ngày đó nghe lời cô, về nhà ly hôn với anh ta ngay, có lẽ sẽ không đến nông nỗi này?”
“Lúc đó ai mà ngờ Ngô Hưng lại biến thành như vậy.” Dù Diệp Vi vẫn luôn cảm thấy Ngô Hưng không phải người tốt, nhưng cô cũng thực sự không ngờ vài tháng sau Ngô Hưng lại trở thành kẻ g.i.ế.c người.
Diệp Vi không nói nhiều lời an ủi Thang Tiểu Phương, chỉ hỏi: “Cô có nghĩ đến việc đi tìm việc ở các khu khác không? Khu công nghiệp này không lớn, cô ở lại đây khó tránh khỏi bị Ngô Hưng liên lụy mà bị xa lánh, nhưng Thượng Hải rất rộng, đến các khu khác, chỉ cần cô không nói ra, ai cũng sẽ không biết chồng cũ của cô là ai, chỉ cần cô chịu khó làm, luôn có thể an cư lập nghiệp.”
Thang Tiểu Phương hơi động lòng, nhưng lại có chút chần chừ: “Nếu đi làm ở khu khác, chúng ta có phải thuê nhà không?”
Diệp Vi hỏi ngược lại: “Cô nghĩ hai mẹ con cô có thể ở mãi trong khu gia thuộc sao?”
Thang Tiểu Phương im lặng.
Tất nhiên họ không thể ở mãi trong khu gia thuộc, bây giờ không ai quản họ là vì lãnh đạo nhà máy không có dư năng lượng.
Mặc dù trong chiến dịch truy quét tội phạm lần này, những người bị bắt ở nhà máy cơ khí, ngoài Ngô Hưng ra, những người khác đều chỉ tham gia đánh bạc, chưa đến mức phạm tội, nhưng số người bị bắt lên đến hai chữ số cũng quá nhiều rồi.
Hơn nữa, trong số những người bị bắt lần này có một người giữ chức vụ ở phòng hậu cần, phụ trách kho hàng. Sau khi nợ nần vì cờ bạc, anh ta đã cấu kết với người ngoài bán phá giá rất nhiều thiết bị cũ kỹ tồn kho, thậm chí cả hàng hóa tồn kho.
Anh ta làm rất kín đáo, trước đây trong nhà máy hầu như không ai biết chuyện này, mãi đến khi bị bắt anh ta mới lỡ lời trong quá trình thẩm vấn, sự việc mới bị phanh phui.
Cộng thêm vấn đề nhà máy cơ khí nợ lương bị làm lớn chuyện…
Các sự kiện dồn dập bùng nổ, lãnh đạo cấp trên mới biết nhà máy cơ khí lại có nhiều vấn đề đến vậy, thế là thành lập tổ điều tra vào nhà máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tổ điều tra vào cuộc, đối với những công nhân bình thường như họ không có ảnh hưởng lớn, nhưng những người trong ban lãnh đạo nhà máy thì khốn khổ.
Đặc biệt là giám đốc nhà máy, ông ta mấy tháng trước đã tung tin sẽ nghỉ hưu, nhưng không biết là ông ta không nỡ vị trí dưới trướng, mãi không quyết tâm được, hay là lãnh đạo cấp trên không đồng ý, mấy tháng rồi cũng không nghỉ được.
Giờ đây, người của tổ điều tra vừa đến, việc ông ta có thể nghỉ hưu bình thường hay không cũng thành vấn đề.
Phó giám đốc, tổng giám đốc và những người khác cũng không dễ chịu gì. Trước đây giám đốc nói muốn nghỉ hưu, mấy vị phó giám đốc tranh giành gay gắt, giờ đây ai nấy đều ủ rũ, sợ bị tóm được sai phạm.
Hai căn phòng của nhà họ Ngô liên quan đến những người nhạy cảm, việc giải quyết quyền sở hữu trở nên khó khăn đối với lãnh đạo nhà máy. Trước khi tổ điều tra rời đi và mọi chuyện lắng xuống, không ai muốn động vào củ khoai nóng bỏng tay này.
Cũng vì vậy, bất kể những bà lão kia gây rối thế nào, hai mẹ con Thang Tiểu Phương vẫn có thể yên ổn sống ở đây.
Nhưng người của tổ điều tra rồi sẽ rời đi, và nhà máy sớm muộn cũng sẽ thu hồi hai căn phòng của nhà họ Ngô.
Trong sự im lặng của Thang Tiểu Phương, Diệp Vi đứng dậy vào phòng, khi đi ra, trên tay cầm năm tờ một trăm tệ, đưa cho Thang Tiểu Phương nói: “Số tiền này không nhiều, nhưng hy vọng có thể giúp hai mẹ con cô vượt qua giai đoạn này.”
Thang Tiểu Phương không nhận tiền, chỉ ngẩng đầu không thể tin được nói: “Cô…”
Diệp Vi trực tiếp nhét tiền vào tay cô: “Trước khi những người đó có hành động quá khích hơn, vì bản thân cô, cũng vì sự an toàn của Vân Vân, hãy dọn đi sớm đi.”
Mỗi ngày đều bị người ta chặn cửa mắng chửi, trong lòng cô làm sao có thể không cảm thấy gì? Làm sao có thể không một chút sợ hãi?
Việc còn ở lại đây, nói cho cùng đều là vì không có tiền.
Không có tiền, cô ấy ngay cả sống sót còn khó khăn, huống chi là dọn khỏi nơi ở duy nhất hiện tại. Khi những người kia đến nhà, cô ấy chỉ có thể dùng bàn ghế chặn cửa, rồi dùng tay bịt tai con gái, sau đó hết lần này đến lần khác tự nhủ, đừng nghe, đừng nghe.
Nắm chặt tiền, Thang Tiểu Phương lấy tay che mặt khóc òa lên, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Cảm ơn, cảm ơn cô…”
Cảm ơn cô đã chịu giúp tôi, cảm ơn cô vào lúc này, vẫn còn nguyện ý dành cho tôi một chút thiện ý.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
…