Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì vậy, cho đến khi thủ tục hoàn tất, Diệp Vi nhận được giấy chứng nhận quyền sở hữu cổ phần của công nhân, tin tức cô ấy đặt mua hai triệu cổ phiếu công nhân mới dần dần lan truyền.

Nhà máy cơ khí cũng vì thế mà một lần nữa dậy sóng.

--- Chương 66 --- Tín Đức Điện Khí

"Hai triệu tệ?! Cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền thế..."

"Hai triệu tệ?! Cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền thế?"

"Lẽ nào làm ăn thật sự kiếm tiền đến vậy sao? Cô ấy mới đi chợ đêm bán hàng mấy tháng, đã kiếm được hơn một triệu rồi à?"

"Nghĩ gì thế! Bán hàng rong dù có kiếm tiền đến mấy cũng không thể mấy tháng kiếm được hơn một triệu đâu! Kìa cái ông kia còn mở tiệm sửa xe, cũng có thấy ai kiếm được nhiều tiền như vậy đâu!"

"Tôi nghe người ta nói, tiền của Diệp Vi đều là kiếm được nhờ phiếu đặt mua cổ phiếu..."

"Không thể nào! Cho dù một trăm phiếu đặt mua cổ phiếu mà Diệp Vi tích trữ được bán vào thời điểm giá cao nhất, cô ấy nhiều nhất cũng chỉ kiếm được một triệu, vậy thì ở giữa vẫn còn một triệu tiền chênh lệch nữa!"

"Ai nói với cô là năm ngoái Diệp Vi chỉ mua một trăm phiếu đặt mua cổ phiếu? Tôi nghe người ta nói, năm ngoái cô ấy ngoài những cái mua bằng tiền ứng trước từ nhà máy, còn bí mật bỏ tiền ra tích trữ không ít phiếu đặt mua cổ phiếu, cô đừng thấy cô ấy chỉ bỏ ra hai triệu, trong tay cô ấy không chừng còn có bao nhiêu tiền nữa!"

"Không thể nào chứ? Ông lão Diệp qua đời, nhà máy tuy có phát tiền trợ cấp tử tuất, nhưng em trai em gái Diệp Vi đều phải đi học, trong tay cô ấy có thể có bao nhiêu tiền tiết kiệm? Một phiếu đặt mua cổ phiếu đã ba mươi tệ, mấy trăm phiếu ít nhất cũng phải vạn tệ, lúc đó ai cũng không biết phiếu đặt mua cổ phiếu có thể kiếm tiền, cô ấy có thể có gan tích trữ nhiều đến vậy sao?"

"Việc cô không biết phiếu đặt mua cổ phiếu có thể kiếm tiền, không có nghĩa là cô ấy không nghĩ ra. Hơn nữa, nếu cô ấy không có gan lớn, thì không thể nào trong hoàn cảnh mọi người đều không lạc quan mà lại tìm nhà máy ứng lương để mua nhiều phiếu đặt mua cổ phiếu đến thế."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Đúng vậy, lúc đó tôi đã rất băn khoăn. Nếu cô ấy cảm thấy phiếu đặt mua cổ phiếu có thể kiếm tiền, thì bí mật đến điểm bán mua không phải được sao? Tại sao lại phải tìm nhà máy ứng lương để mọi người đều biết? Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó cô ấy đã tích trữ không ít, tiêu hết tiền tiết kiệm rồi, nên mới nghĩ đến chuyện ứng lương."

"Nếu mấy triệu tệ này của cô ấy thật sự là kiếm được nhờ phiếu đặt mua cổ phiếu, thì cô ấy cũng quá giỏi giấu giếm rồi, đã một năm rồi mà không hề để lộ một chút nào!"

"Đúng vậy, ông nhà tôi cũng nói nếu không phải vì đặt mua cổ phiếu do nhà máy phát hành, không chừng cô ấy còn giấu chuyện này bao lâu nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lời này vừa nói ra, mấy người đang tụm năm tụm ba buôn chuyện đều ăn ý im bặt, nhìn nhau, một lúc lâu sau mới có người lại mở miệng: "Trước đó Diệp Vi đã nói gì ấy nhỉ?"

Một người khác hồi tưởng nói: "Cô ấy nói cô ấy rất có lòng tin vào tương lai của nhà máy chúng ta, khuyên mọi người đều đặt mua một ít cổ phiếu."

Một người khác tiếp lời: "Nhưng vì cô ấy chỉ đặt mua hai ngàn cổ phiếu, nên mọi người đều nghĩ cô ấy đang lừa gạt, hoặc là mấy vị lãnh đạo nhà máy không cho phép những người trong tổ công tác chuẩn bị như họ nói lung tung."

Người thứ tư mở miệng: "Nhưng bây giờ, cô ấy đặt mua hai triệu cổ phiếu, chắc không phải bị lãnh đạo nhà máy ép buộc đâu nhỉ?"

"Chắc chắn không phải bị ép buộc," người đầu tiên không nghĩ ngợi gì nói: "Nếu tôi có hai triệu tệ, lãnh đạo nhà máy nói gì tôi cũng chẳng thèm nghe, cùng lắm là nghỉ việc, có tiền thì ai còn thèm cái công việc tồi tệ này chứ!"

Người thứ hai nói: "Vậy nên, cô ấy thật sự rất có lòng tin vào tương lai của nhà máy chúng ta sao?"

Người thứ ba nói: "Có lòng tin thì có ích gì, cô ấy có thể nhìn đúng phiếu đặt mua cổ phiếu, không có nghĩa là có thể nhìn đúng sự phát triển tương lai của nhà máy chúng ta. Dù sao thì tôi cũng không định mua cổ phiếu của nhà máy!"

Người thứ tư phụ họa: "Đúng vậy, Diệp Vi đầu tư nhiều tiền vào nhà máy như vậy, chắc chắn là bị hâm rồi. Thà rằng vứt tiền vào nhà máy, tôi thà lấy tiền đi nhập ít hàng, làm chút việc buôn bán nhỏ, không chừng còn kiếm được nhiều hơn."

Người đầu tiên trầm ngâm: "Các anh nói có lý."

Người thứ hai không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Đạt được sự đồng thuận, bốn người đều về nhà, sáng hôm sau, lại đồng loạt gặp nhau ở phòng tài chính.

Mấy ngày sau, những chuyện tương tự không chỉ xảy ra một lần. Có người sĩ diện, nghĩ mình vừa nói không đặt mua, sau đó lại chạm mặt người khác ở phòng tài chính, rất ngại ngùng, cúi đầu nhanh chóng đăng ký xong rồi đi.

Có người mặt dày không những không thấy ngại, mà còn cho rằng đối phương cố ý hại mình, mình là nạn nhân, đặc biệt ngang ngược cãi nhau với người khác.

Thế là mấy ngày nay, người ở phòng tài chính không ít lần xem kịch vui.

Đương nhiên, việc họ có thể ngồi xem kịch vui, chủ yếu là vì việc Diệp Vi đặt mua cổ phiếu đã qua tay phòng tài chính, nên họ đã sớm nghe được tin tức.

Vừa hay tin Diệp Vi chuẩn bị bỏ ra hai triệu để đặt mua cổ phiếu, mấy người đều rất kinh ngạc.