Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hình như cái gì, Diệp Vi không thể diễn tả được, nhưng cô biết không ổn lắm, nghiêng mắt hỏi: “Anh lấy thân phận gì để gặp em trai em gái em?”

Câu hỏi này đúng ý Dương Chinh Minh.

Anh không chút do dự nói ra lời mà từ đêm đầu tiên đưa Diệp Vi đến cổng đại viện nhà máy cơ khí, anh đã luôn muốn hỏi: “Vy Vy, anh thích em, em có bằng lòng làm bạn gái anh không?”

Ban đầu, Dương Chinh Minh muốn hỏi Diệp Vi câu này vào Tết Dương lịch, nhưng sau khi biết lịch trình vòng tuyển chọn cuộc thi do Bảo Bối Tinh Cầu tổ chức, anh đã lùi thời gian lại nửa tháng.

Nhưng sau khi đã hẹn với cô, đặt nhà hàng, chuẩn bị hoa xong, hôm đó anh lại đột nhiên nhận được điện thoại của Diệp Vi, biết được công ty cô tạm thời có chuyện, cần cô quay về xử lý, và không chắc khi nào sẽ kết thúc, bữa ăn đó tự nhiên cũng chìm vào quên lãng.

Sau đó cô bận tối mặt tối mũi, muốn gặp cô một lần cũng khó, nói gì đến chuyện tỏ tình chính thức.

Vì vậy anh nghĩ hãy đợi thêm một chút, sau Tết, mùng tám chính là kỷ niệm hai năm họ quen nhau, đề nghị vào ngày đó có lẽ sẽ ý nghĩa hơn.

Nhưng kế hoạch thường không theo kịp sự thay đổi, chưa đến Tết, anh đã không nhịn được nữa.

So với việc Dương Chinh Minh hỏi cô có muốn cùng anh đón Tết không, khi nghe câu hỏi này, Diệp Vi tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.

Họ đã quen nhau gần hai năm, thời gian không hề ngắn, gần một năm qua cũng tiếp xúc rất nhiều, đã có sự hiểu biết nhất định về nhau.

Mặc dù khi mới nhìn thấy các bình luận, Diệp Vi đã nghĩ rằng nếu muốn yêu đương thì trước tiên phải xem bình luận, trên đó nói hợp thì yêu, không hợp thì thôi.

Nhưng cô và Dương Chinh Minh đã qua lại lâu như vậy, mà các bình luận cũng chưa từng xuất hiện những cuộc thảo luận liên quan đến đời sống tình cảm cá nhân của cô, có thể là đã có nhưng cô không nhìn thấy, hoặc là cô quá kín đáo, người trên bình luận không rõ tình trạng tình cảm của cô.

Vì đã không thể xem trước được, chi bằng thuận theo tự nhiên.

Nếu thuận theo tự nhiên, Diệp Vi thực sự thích Dương Chinh Minh, tuy anh chưa chiếm một vị trí quá quan trọng trong lòng cô, nhưng cô bằng lòng yêu đương với anh.

Anh đẹp trai mà, cũng không có thói hư tật xấu gì, lúc mới quen còn hút thuốc, giờ thì ngay cả t.h.u.ố.c lá cũng đã bỏ.

Yêu đương với anh, bất kể có thể đi đến cuối cùng hay không, chắc chắn không thiệt thòi.

Và cô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng từ sau lần đồng ý trước, chỉ là gần đây công việc quá bận rộn, không mấy để tâm đến tình cảm cá nhân.

Giờ anh đã đề nghị, cũng không cần kéo dài thêm nữa, Diệp Vi suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Được.”

Dương Chinh Minh lập tức vui mừng hớn hở, nói: “Ba mươi Tết anh sẽ đến sớm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Được…”

Diệp Vi còn chưa nói hết chữ “được”, đã phản ứng lại, lập tức vừa tức vừa buồn cười, rút tay khỏi tay anh, vỗ vào mu bàn tay anh một cái nói: “Yêu đương và cùng đón Tết chỉ được chọn một!”

“Thôi được, anh chọn yêu đương.”

Diệp Vi liếc anh: “Anh thất vọng sao?”

“Không có.” Dương Chinh Minh nặn ra một nụ cười, nhưng khóe môi còn chưa kịp cong lên đã không giữ được nữa, lông mày giãn ra, ghé sát vào Diệp Vi nói, “Anh rất vui!”

Anh nâng mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô ở cự ly gần, trịnh trọng nói: “Anh đã rất, rất, rất lâu rồi không vui như vậy.”

Diệp Vi chưa bao giờ nghĩ mình là người mặt dày, nhưng bị anh nhìn như vậy, cô vẫn có chút không chống đỡ nổi, ánh mắt bất giác đảo lung tung, cho đến khi giọng nói trầm khàn của anh lại vang lên: “Vy Vy, anh có thể hôn em không?”

Không đợi cô trả lời, môi anh đã đặt lên.

--- Chương 89 ---

Năm 1994, Nhà nước ban hành “Về việc làm sâu sắc thêm công cuộc…

Vào đúng ngày ba mươi Tết, Diệp Vi vẫn cùng Dương Chinh Minh ăn một bữa cơm.

Nhưng bữa cơm này là ăn vào buổi trưa, mà người dân Thượng Hải địa phương đều ăn cơm tất niên vào buổi tối, nên theo Diệp Vi, đây không nên tính là cơm tất niên.

Tuy nhiên, Dương Chinh Minh lại cho rằng đó là cơm tất niên, nơi anh sống thời thơ ấu có rất nhiều thanh niên trí thức, những người này đến từ khắp mọi miền, thời gian ăn cơm tất niên của mỗi người khác nhau, không chỉ có người ăn vào buổi trưa, mà còn có người nửa đêm dậy chuẩn bị, ăn xong trước khi trời sáng.

Theo anh, bất kỳ lúc nào trong ngày đó đều có thể là cơm tất niên.

Tất nhiên, khi trên bàn ăn chỉ có một mình anh thì không tính.

Bữa cơm được ăn tại nhà Dương Chinh Minh, ngôi nhà này là căn nhà mà mẹ anh để lại cho anh.

Bao nhiêu năm nay, anh vẫn không bán căn nhà đi, nhưng để sống thoải mái hơn, sau khi có tiền anh đã mua luôn căn bên cạnh, đập thông hai căn, sửa sang thành một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, cũng có bếp và nhà vệ sinh.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nhà bếp ít khi được dùng đến, Dương Chinh Minh rất ít khi nấu ăn ở nhà, một là công việc bận rộn, hai là anh không quá chú trọng ăn uống, so với việc nấu nướng, anh thà ra ngoài ăn qua loa một bữa.

Nhưng tài nấu nướng của anh không tệ, món tơ lươn xào giòn anh làm không thua gì ở nhà hàng bên ngoài, món canh yêm đốc tiên cũng thực sự rất tươi ngon, Diệp Vi đã ăn hết một bát cơm lớn.

Ăn uống no nê, Dương Chinh Minh dọn dẹp đơn giản, lấy khăn quàng cổ và áo khoác, cùng Diệp Vi đi dạo.