Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà việc mất việc, trong thời đại này là một chủ đề nhạy cảm, người đưa ra đều rất dễ bị mắng chửi. Hồ Tân Vinh lúc này giả ngu, nói trắng ra là không muốn làm người xấu, dù chỉ là nhắc khẽ một câu riêng tư.

Nhưng ông ta là người phụ trách hiện tại của Nhà máy May số Ba, còn không muốn làm người xấu, dựa vào đâu mà trông cậy Diệp Vi đến làm người xấu này?

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cô ấy muốn máy móc thiết bị của Nhà máy May số Ba, bởi vì máy móc của nhà máy đó chưa dùng được mấy năm, mà giá lại rẻ đi rất nhiều. Nếu có thể đàm phán thành công hợp tác, sẽ giúp cô ấy tiết kiệm một khoản tiền lớn.

Nhưng chuyện này không gấp gặn đến vậy, với tình hình của Nhà máy May số Ba, nhiều nhất là nửa năm, không, có khi ba tháng, nó sẽ phải bán nhà, bán đất, bán thiết bị.

Đến lúc đó, chỉ cần số tiền cô ấy đưa ra hợp lý, chắc chắn sẽ mua được những máy móc thiết bị này.

Còn nhà máy may, lúc đó không chỉ một phần nhân viên bị mất việc, mà là tất cả mọi người, dù sao nhà máy cũng sắp phá sản rồi.

Nhưng nếu nhà máy may bây giờ có thể bán đi một phần máy móc, khoản tiền thu về không chỉ giúp họ vượt qua khó khăn trước mắt, mà còn có thể cho họ thời gian chỉnh đốn lại, làm lại từ đầu.

Còn về việc bộ phận nhân viên không có máy móc để sản xuất sẽ được sắp xếp thế nào, thực ra cũng có cách giải quyết.

Không muốn làm người xấu thì cứ đến tổng công ty mà khóc, kiểu gì cũng phải xin được một số vị trí sắp xếp. Thực sự không còn cách nào thì thương lượng với công nhân viên trả lương theo một tỷ lệ phần trăm nhất định, đợi nhà máy vượt qua rồi tính tiếp.

Thậm chí, Hồ Tân Vinh còn có thể nhân cơ hội hợp tác đàm phán với Diệp Vi, để nhà máy quần áo trẻ em tiếp nhận một bộ phận nhân viên.

Nhưng Hồ Tân Vinh chẳng làm gì cả, ông ta chỉ muốn làm người tốt.

Trước khi gặp Hồ Tân Vinh, Diệp Vi còn nghĩ ông ta bị đá đến để dọn dẹp mớ hỗn độn, có thể là vì quan hệ của ông ta không đủ cứng. Nhưng giờ nói chuyện đến đây, cô ấy đã chắc chắn, người này có thể làm giám đốc, quan hệ đã rất cứng rồi, bởi vì ông ta thực sự chẳng có năng lực gì.

Mà một người như ông ta, cho dù làm theo ý cô ấy đưa ra, tương lai phát triển của Nhà máy May số Ba vẫn sẽ rất mịt mờ.

Mặc dù tương lai phát triển tốt hay xấu của Nhà máy May số Ba không có liên quan gì đến Diệp Vi, nhưng ngay lúc này, cô ấy thực sự không còn hứng thú nói chuyện với Hồ Tân Vinh nữa.

Kết quả rõ ràng, ông ta không có dũng khí đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Vi cười cười nói: "Tôi không có ý gì, nếu giám đốc Hồ không muốn bán máy móc, vậy thì thôi, chúng ta tiếp tục nói về lô quần áo trẻ em đó."

Hồ Tân Vinh ngây người ra, mặc dù lô quần áo trẻ em giả đó là mục đích chuyến đi này của ông ta, nhưng nghe Diệp Vi nói vậy, trong lòng ông ta có chút trống rỗng, luôn cảm thấy mình đã bỏ lỡ điều gì đó.

Diệp Vi mặc kệ ông ta nghĩ gì trong lòng, nói trước: "Tôi vừa nói rồi, cho dù tiếp nhận lô quần áo trẻ em đó, tôi cũng sẽ không để nó chảy vào thị trường. Thậm chí sau khi nhận hàng tôi còn cần tìm người xử lý các họa tiết và nhãn hiệu trên quần áo trẻ em, vậy nên lô hàng này tôi có thể thu, nhưng không thể thu mua theo giá thị trường."

Hồ Tân Vinh tuy vẫn muốn nói chuyện về máy móc, nhưng thấy Diệp Vi không có ý đó, bèn nuốt những lời định nói vào rồi hỏi: "Cô có thể trả giá bao nhiêu."

Diệp Vi đưa ra một con số, Hồ Tân Vinh vừa nghe xong suýt chút nữa đã nhảy dựng lên: "Không được, cái này quá thấp rồi, chúng tôi sẽ lỗ không ít tiền."

"Báo giá của tôi, là số tiền tôi sẽ phải chịu lỗ."

Hồ Tân Vinh trực giác mách bảo không thể tính như vậy, bởi vì theo cách mà Diệp Vi vừa nói, 'Hành Tinh Bảo Bối' có khi còn có thể lên trang nhất của nhiều tờ báo. Mà muốn mua nửa trang quảng cáo trên những tờ báo đó, số tiền này không đủ đâu.

Huống hồ quyên góp không chỉ có lợi cho danh tiếng, mà còn có thể khấu trừ thuế, cô ấy đây không chỉ là một mũi tên trúng hai đích.

Nghe xong suy nghĩ của Hồ Tân Vinh, Diệp Vi không hề cảm thấy chột dạ, chỉ cười nhạt hỏi: "Vậy giám đốc Hồ là muốn đại diện nhà máy may đem lô quần áo trẻ em này đi quyên góp sao? Hay là từ bỏ việc 'rửa trắng', trực tiếp bán lô quần áo trẻ em này cho người khác?"

Hồ Tân Vinh bị hỏi khó, ông ta thì muốn chọn cái trước, nhưng làm như vậy tuy có thể 'rửa trắng', song lại không nhận được một xu nào, công nhân viên trong nhà máy chắc chắn sẽ có ý kiến.

Phương án thứ hai thì càng khỏi phải nói, đây là đang cắt đứt đường sống của nhà máy may, trừ khi ông ta chắc chắn có thể được điều về tổng công ty may mặc, nếu không ông ta không thể làm như vậy.

So đi tính lại, Hồ Tân Vinh không thể không thừa nhận, vẫn là đề nghị ban đầu của Diệp Vi tốt hơn.

Hồ Tân Vinh suy nghĩ hồi lâu, nghiến răng nói: "Được, tôi đồng ý bán lô quần áo trẻ em này cho 'Hành Tinh Bảo Bối' với giá cô đã nói."

"Được."

Diệp Vi không lề mề với ông ta, nói: "Lát nữa tôi sẽ cho người liên hệ với tòa soạn báo, ngày mai chúng ta ký hợp đồng, và tổ chức họp báo công khai, phía ông không có vấn đề gì chứ?"