Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì vậy, khu biệt thự tầm trung này được coi là một thử nghiệm, cũng là một cuộc thăm dò, nếu bán chạy, anh sẽ cân nhắc tiếp tục xây khu biệt thự cao cấp.
Kết quả rõ ràng, sau khi mở bán, khu này dù không quá cháy hàng nhưng doanh số rất ổn định, Dương Chinh Minh đã đưa kế hoạch xây biệt thự cao cấp vào lịch trình.
Nói đi thì cũng nói lại, vì không phải là cao cấp lắm, nên diện tích biệt thự trong khu không lớn lắm, cũng có hai loại.
Một loại là biệt thự liền kề, cơ bản gồm sáu căn nhà thấp tầng, chung tường hai bên, sân vườn ngăn cách bằng luống hoa.
Những biệt thự liền kề này, cơ bản chỉ có hai tầng trên mặt đất, diện tích từ hai trăm đến hai trăm năm mươi mét vuông.
Loại còn lại là biệt thự độc lập mà Dương Chinh Minh dùng làm nhà tân hôn, ba tầng trên mặt đất cộng lại hơn bốn trăm mét vuông, cộng thêm một tầng hầm, có thể dùng làm phòng trò chơi, phòng gym hoặc hầm rượu tùy ý.
Biệt thự độc lập còn có sân vườn phía trước và sau, trong đó sân sau có diện tích lớn hơn, có một hồ bơi nhỏ. Bên cạnh sân trước có một gara bán hầm, bên trong có hai chỗ đậu xe.
Mỗi tầng của biệt thự độc lập khoảng một trăm năm mươi mét vuông, nếu quy hoạch tốt tầng hai và ba, một tầng có thể làm bốn đến năm phòng. Nếu gia đình ít người, cũng có thể thông phòng để làm phòng thay đồ lớn.
Diệp Vi nhìn qua là thích ngay căn nhà này, nên sau khi từ chối việc Dương Chinh Minh tặng, cô liền đề nghị mua lại căn nhà.
Đừng nói lúc đó hai người đã định ngày cưới, cho dù chỉ là vị hôn phu, Dương Chinh Minh cũng không thể bán căn nhà với giá gốc cho Diệp Vi. Thấy cô kiên quyết trả tiền, anh đã giảm giá năm mươi phần trăm cho cô.
Diệp Vi đã từ chối Dương Chinh Minh một lần, không tiện phủ nhận đề nghị của anh nữa, cứ thế mua căn nhà bên cạnh nhà tân hôn.
Tuy nhiên, căn nhà vừa mua xong, vừa trang trí xong thì ngày cưới của hai người đã đến, sau này cô cũng không biết mình có còn chuyển vào ở không. Từ góc độ này mà xét, căn nhà này dường như mua hơi thừa thãi.
Nhưng không thể nói như vậy, không ai quy định kết hôn chỉ được ở nhà chồng.
Hai căn biệt thự liền kề, chỉ cần cô muốn, đừng nói chuyển về ở, việc đi lại giữa hai bên cũng không thành vấn đề.
Hơn nữa, nếu cô không ở, Diệp Binh và Diệp Phương cũng có thể ở.
Tuy Diệp Phương đã tốt nghiệp đại học, bay sang Mỹ trước khi năm học mới bắt đầu, lần này về dự đám cưới của chị cũng không ở được mấy ngày, nhưng nghỉ đông chắc chắn cô bé sẽ về, lúc đó có thể ở.
Diệp Binh thì khỏi phải nói, công ty của anh ở Hỗ Đông, chuyển đến ở sẽ tiện đi làm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng cửa hàng phụ kiện của anh làm ăn khá tốt, đến năm nay đã mở ba chi nhánh, tiền bạc rủng rỉnh hơn nhiều. Gần đây anh đang phân vân không biết nên tự lập công ty hay dùng tiền mua nhà.
Nếu mua nhà, anh có thể cũng sẽ không ở trong căn biệt thự này lâu.
Vì Diệp Binh và Diệp Phương phải giúp tiễn khách, nên lúc này chỉ có Diệp Vi và Dương Chinh Minh trở về.
Sau khi về đến nhà, Diệp Vi liền thay bộ váy cưới ra, và tẩy trang.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lớp trang điểm cô dâu rất đẹp, chỉ là phấn phủ hơi dày.
Thật lòng mà nói, Diệp Vi cảm thấy điều này không cần thiết lắm, vì nhìn vào gương, khuôn mặt được đánh lớp nền dày của cô và cánh tay không đánh nền không có mấy khác biệt về màu da.
Nhưng vì lớp trang điểm đẹp, nên dù cảm thấy thừa thãi, trước khi lễ cưới kết thúc, Diệp Vi không yêu cầu tẩy trang.
Mãi đến lúc này không có ai khác, lại cảm thấy lớp nền hơi bí da, cô mới lập tức tẩy trang.
Tẩy trang xong, Diệp Vi và Dương Chinh Minh nhìn nhau không nói nên lời.
Thời điểm này, đám cưới kiểu kết hợp Á-Âu thường sẽ kéo dài từ sáng sớm khi trời còn mờ sương, cho đến đêm khuya khi trăng sao đã rải đầy. Phần chính của buổi trưa thường diễn ra ở nhà gái, nhà trai ăn trưa qua loa, đến tối sẽ có các nghi thức như mời rượu, rồi đến náo động phòng, tám, chín giờ tối mà kết thúc đã là sớm.
Nhưng cha mẹ Diệp Vi đã qua đời, họ hàng hai bên không có mấy ai muốn mời, ngay cả hàng xóm khu nhà máy cơ khí cũng không mời nhiều, đếm ra chủ yếu vẫn là đồng nghiệp phòng tài vụ.
Ít người, nếu cố ý chuẩn bị vài bàn tiệc riêng thì thật không cần thiết.
Thêm vào đó, đám cưới của hai người vốn là một sự kết hợp hỗn loạn giữa Á và Âu, không cần thiết phải câu nệ vào quy tắc lúc này, nên tiệc rượu được tổ chức chung.
Thế là khoảng hai giờ chiều, đám cưới của họ đã kết thúc hoàn toàn.
Nếu là đám cưới thuần phương Tây, lúc này cô dâu chú rể nên thu xếp hành lý chuẩn bị đi hưởng tuần trăng mật.
Nhưng ở Trung Quốc thời điểm đó, nhiều người tổ chức đám cưới phương Tây, nhưng số người chịu chi tiền đi hưởng tuần trăng mật lại không nhiều.
Hơn nữa, có những gia đình nhiều quy tắc, sau đêm động phòng, đám cưới vẫn chưa kết thúc, ngày hôm sau phải mang trứng gà tặng người thân bạn bè, thậm chí là chuẩn bị dép, nên dù có muốn đi hưởng tuần trăng mật cũng phải chờ thêm.
Đám cưới của Diệp Vi và Dương Chinh Minh thì không có các nghi thức sau đó, nhưng cả hai đều bận rộn, mà tuần trăng mật không có mười ngày nửa tháng thì khó mà tận hưởng trọn vẹn.