Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng cơ thể anh đâu có vấn đề gì, một cuộc điện thoại kết thúc, dù trước đó có hứng thú đến mấy cũng trở nên "phật hệ" (hờ hững), chỉ là có chút không cam tâm: "Sáng mai anh bay ra thủ đô."
Vòng sơ khảo được chia thành năm khu vực thi đấu theo vị trí địa lý: Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung. Dương Chinh Minh phụ trách khu vực phía Bắc, và địa điểm thi đấu vẫn là thủ đô.
Mặc dù anh đã về được vài ngày, nhưng Máy tính Minh Thác dù chưa đến mức nổi đình nổi đám chỉ sau một đêm, thì cũng không còn cách đó là bao, mấy ngày nay anh vẫn luôn bận rộn.
Anh bận, Diệp Vi cũng bận.
Vì vậy, mấy ngày nay, hai người về đến nhà cơ bản đã tám, chín giờ tối, sau khi tắm rửa xong, lên giường ôm nhau trò chuyện một lúc đã là tốt lắm rồi, thực sự không có thời gian làm chuyện khác.
Dù sao sáng sớm hôm sau, hai người lại phải tiếp tục công việc.
Hôm nay hai người khó khăn lắm mới về sớm một chút, mà ngày mai anh lại phải đi công tác, tự nhiên có chút rạo rực.
Ai ngờ mỗi lần vừa hôn vài cái, điện thoại lại reo.
Nghĩ đến chuyện cả tối cứ khi nóng khi lạnh, Dương Chinh Minh chợt lật người ngồi dậy, vươn tay cầm chiếc điện thoại đặt ở đầu giường, chuẩn bị tháo pin.
Diệp Vi ban đầu còn thấy lạ, đến khi nhìn thấy hành động của anh thì không nhịn được mà khúc khích cười.
Cười xong, cô lại giữ tay anh nói: "Bây giờ là thời kỳ quan trọng, điện thoại của anh cứ bật đi, đừng để lỡ việc."
Mặc dù những cuộc điện thoại Dương Chinh Minh nhận được bây giờ đều là của các nhà phân phối gọi đến muốn tăng số lượng hàng nhập, không quá quan trọng.
Và trong điều kiện bình thường, ngoài các nhà phân phối, buổi tối khuya sẽ không có ai khác gọi cho anh, vì vậy về lý thuyết, anh tháo pin ra cũng không sao.
Nhưng cái gì cũng sợ chữ ngờ, nếu anh vừa tháo pin xong, sau đó công ty có chuyện, gọi điện cho anh lại không ai nhấc máy thì sao?
Chính vì nhân viên không dám đắc tội anh, không dám làm phiền giấc ngủ của anh, nên những người gọi điện vào đêm khuya hay thậm chí rạng sáng, thường đều có chuyện quan trọng. Bỏ lỡ không thể nói là chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của công ty, nhưng khó tránh khỏi xảy ra vấn đề lớn.
Giống như Diệp Vi, buổi tối đi ngủ cô ấy cũng chưa bao giờ tắt điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vỗ vỗ tay Dương Chinh Minh, Diệp Vi nói tiếp: "Thôi được rồi, đợi anh bận xong chắc cũng đến Tết rồi, chúng ta đã hẹn đi du lịch mà, không cần phải vội vàng gì trong đêm nay."
Nghe cô nhắc đến kế hoạch du lịch, vẻ mặt căng thẳng của Dương Chinh Minh dịu xuống, anh đặt điện thoại về lại tủ đầu giường, vòng tay ôm vai Diệp Vi, kéo chăn lên nói: "Ngủ thôi!"
Sáng hôm sau thức dậy, hai người cùng nhau ăn bữa sáng.
Sau đó mỗi người một xe, một người đến công ty, một người trực tiếp ra sân bay.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thời gian giữa vòng sơ loại và vòng sơ khảo lần này không dài, tính cả chỉ khoảng một tuần. Vì vậy, khi vòng sơ khảo diễn ra, độ nóng không những không giảm mà còn tăng lên theo mức độ thảo luận, số người đến xem thi đấu cũng đông hơn.
Vòng sơ khảo khu vực phía Bắc được tổ chức tại một trung tâm thể thao ở thủ đô.
Trong số nhiều sân vận động ở thủ đô, trung tâm thể thao tổ chức vòng sơ khảo này không lớn lắm, diện tích xây dựng chỉ hơn một vạn mét vuông, chỉ có thể chứa hơn ba nghìn khán giả.
Nhưng theo ước tính của nhân viên hai công ty Minh Thác và Vân Đoan, hơn ba nghìn chỗ ngồi này có vẻ hơi nhiều, họ nghĩ rằng ngày hôm đó có thể có một nghìn khán giả đến đã là nhiều lắm rồi.
Suy cho cùng, vòng sơ khảo được tổ chức bên trong Vành đai 3, cạnh đó là phố thương mại, số lượng khán giả qua lại trong ngày cũng chỉ khoảng một hai nghìn lượt người.
Trung tâm thể thao tổ chức cuộc thi lần này thì nằm ở Vành đai 4, giao thông không thuận tiện bằng.
Hơn nữa, do hạn chế về công nghệ, màn hình hiển thị tình hình trận đấu không lớn lắm. Ở các địa điểm thi đấu trước đó nhỏ như vậy, khán giả ở hàng ghế sau cũng không nhìn rõ được tình hình.
Chưa kể lần này không chỉ địa điểm lớn hơn, mà khán đài còn cách xa một chút. Ngay cả khi ban tổ chức chuẩn bị thêm vài màn hình, những người ở hàng ghế sau có lẽ cũng không cảm thấy được tham gia.
Nếu không phải vòng sơ loại đã tạo ra tiếng vang khá lớn, các cơ quan liên quan lo lắng có thể xảy ra nguy hiểm, thì họ chắc chắn sẽ không đổi địa điểm từ Vành đai 3 sang Vành đai 4.
Dù sao mục đích của họ khi tổ chức cuộc thi là quảng bá game và máy tính, chắc chắn càng nhiều khán giả càng tốt. Nếu chỉ có các tuyển thủ tự mua vui, số tiền đầu tư của họ chắc chắn sẽ đổ sông đổ biển.
Để thu hút thêm nhiều người, vòng sơ khảo cũng giống như vòng sơ loại, khán giả không cần mua vé, chỉ cần kiểm tra xác nhận không mang theo vật nguy hiểm là có thể vào.
Có lẽ vì không có giới hạn, nên số người đến ngày hôm đó đặc biệt đông. Không lâu sau khi trận đấu bắt đầu, khán đài đã gần như chật kín.
Nhân viên ban tổ chức cũng sớm cầm loa thông báo, nói rằng khán giả tại hiện trường quá đông, yêu cầu mọi người đừng tiếp tục xếp hàng nữa kẻo mất thời gian. Nhưng nhân viên không hô thì không sao, vừa hô lên, một số người đến hóng hớt lại càng không chịu đi.