Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây bà ta có rất nhiều bất mãn với Nguyễn Điềm Điềm, đáng lẽ lúc này Nguyễn Điềm Điềm phải cười nhạo bà ta mới đúng, vậy mà con bé này không những không cười nhạo, lại còn muốn đưa bà ta đi bệnh viện?

Con bé này rốt cuộc có ý đồ gì vậy?

Nguyễn Điềm Điềm thấy bà ta vẫn cứ ngẩn người nhìn mình, đành bất đắc dĩ vẫy tay gọi taxi, rồi đỡ bà ta lên xe.

Đến bệnh viện rồi Nguyễn Điềm Điềm mới gọi điện cho anh.

Chẳng mấy chốc, Bạc Dực Hàn đã đến.

Sắc mặt anh lạnh lùng, khí lạnh bao trùm khắp người không tan.

--- 《Dỗ Dành Nhóc Mít Ướt Ngốc Nghếch Mềm Yếu》Chương 91 ---

Đợi một lúc ở ngoài phòng khám ngoại khoa, thì thấy Nguyễn Điềm Điềm đỡ Tần Vãn Tú đi ra.

“Anh ơi.”

“Dực Hàn…” Tần Vãn Tú nhìn thấy Bạc Dực Hàn đến, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

“Anh ơi, anh đưa mẹ anh về đi, em về công ty đây.” Nguyễn Điềm Điềm nghiêm túc nói.

Ngay khi cô định giao Tần Vãn Tú cho Bạc Dực Hàn, bất ngờ bị Tần Vãn Tú nắm lấy tay.

“Điềm Điềm, con đưa mẹ về đi.”

Nguyễn Điềm Điềm: ???

Ủa?

Dì này gọi mình là gì vậy?

Bạc Dực Hàn cũng nhận ra sự thay đổi của mẹ mình, anh lặng lẽ liếc nhìn hai người mẹ chồng nàng dâu.

“Được rồi, Điềm Điềm, em đưa mẹ về đi.”

Nguyễn Điềm Điềm không chú ý đến giọng điệu của anh, đành phải đồng ý.

Vốn dĩ cô là trợ lý, việc đưa mẹ anh về cũng xem như là việc trợ lý nên làm nhỉ?

Nguyễn Điềm Điềm đỡ Tần Vãn Tú lên xe, khi đưa bà về Bạc gia, vừa định rời đi thì bị Tần Vãn Tú kéo lại.

“Điềm Điềm à, chuyện hôm nay…”

【Tác giả nhỏ lảm nhảm: Các cục cưng ơi, thành tích của cuốn sách này tệ quá, huhuhu, nên tác giả định đẩy nhanh tiết tấu để kết thúc rồi, nhưng vốn dĩ đây là một truyện ngọt ngào, mọi người cứ yên tâm đọc nhé~!!!】

Chương 82 Cô Ấy Dường Như Đã Trở Thành Cục Cưng Của Cả Nhà

Nguyễn Điềm Điềm “a” một tiếng, tò mò nhìn Tần Vãn Tú.

Cô cũng không biết Tần Vãn Tú sẽ nói gì, cô đại khái cũng đoán được một chút.

Chắc là những lời cảm ơn đại loại vậy.

Dù sao thì bây giờ họ cũng đang đối xử với nhau như người lạ.

“Điềm Điềm à…” Tần Vãn Tú thật sự có chút khó xử, “Cảm ơn con vì chuyện hôm nay, tối nay con và Dực Hàn về ăn cơm nhé, mẹ lâu lắm rồi không vào bếp, mẹ sợ tự mình nấu ăn.”

Nguyễn Điềm Điềm ngơ ngác nhìn bà.

Sự đảo ngược này đến quá nhanh, cô nhất thời không thể phản ứng kịp.

Tần Vãn Tú tưởng rằng mình đã làm cô sợ, cẩn thận nhìn Nguyễn Điềm Điềm, “Mẹ nói thật đấy, con đừng nghi ngờ mẹ, mẹ thật sự muốn cùng con…”

Muốn cùng con sống hòa thuận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nguyễn Điềm Điềm vội vàng đồng ý, “Vâng, vâng ạ, dì.”

Tim Tần Vãn Tú như nghẹn lại.

Trước đây bà ta không thấy xưng hô này có gì, vậy mà bây giờ nghe cô gọi “dì”, bà ta lại cảm thấy rất khó chịu.

Thôi, đợi đến bữa tối vậy…

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Bây giờ không thể làm lỡ việc của người ta được.

“Mẹ đi trước đây.” Tần Vãn Tú lập tức mở cửa xe bước đi.

Nguyễn Điềm Điềm không để ý đến vẻ mặt u sầu của Tần Vãn Tú, cô quay về Tập đoàn Bạc Thị.

Cô vui vẻ về đến văn phòng, vừa nhìn đã thấy Bạc Dực Hàn đang ngồi trước máy tính, thong thả lật xem tài liệu, “Anh ơi, em đã đưa mẹ anh về nhà an toàn rồi ạ.”

Bạc Dực Hàn khẽ nhíu mày, “Là mẹ của chúng ta.”

Nguyễn Điềm Điềm: “…Cái này, cái này không tính đâu nhỉ?”

Chơi lớn vậy sao?

Hơn nữa, dì ấy căn bản không muốn thừa nhận cô đâu, căn bản không muốn nhận cô làm con dâu đâu mà.

Nguyễn Điềm Điềm gãi đầu, “Anh ơi, không có gì thì em ra ngoài trước nhé.”

Cô vừa quay người bước một bước, bụng đã kêu ùng ục.

Căn phòng vốn đã yên tĩnh, tiếng bụng đói kêu lên thật đột ngột, lại còn rất to.

Vành tai Nguyễn Điềm Điềm cũng ửng đỏ, cô ngượng ngùng quay đầu nhìn Bạc Dực Hàn.

Người đàn ông ngẩng đầu, dán mắt nhìn cô.

Nguyễn Điềm Điềm ngượng ngùng giải thích: “Buổi trưa em vốn định gọi một bát lẩu cay, nhưng sau đó thì thấy mẹ anh và bố anh cãi nhau, nên em vẫn chưa kịp ăn.”

Bạc Dực Hàn chợt đứng dậy.

Lòng Nguyễn Điềm Điềm khẽ động, cô không kìm được hỏi: “Anh ơi, em có thể xin nghỉ một tiếng để đi ăn cơm không?”

Bạc Dực Hàn khẽ hừ một tiếng, đứng dậy cầm áo khoác, bước ra ngoài.

Nguyễn Điềm Điềm không hiểu anh, tưởng anh có việc phải làm, liền xem như anh đã ngầm đồng ý cho mình nghỉ một tiếng.

Ai ngờ, Bạc Dực Hàn đang đi phía trước chợt dừng bước, “Còn ngây ra đó làm gì, đi theo đi, anh đưa em đi ăn lẩu cay.”

Nguyễn Điềm Điềm: ???

Cô… cô không nghe nhầm đấy chứ?

Cô theo bản năng liếc nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, không thấy nó mọc đằng Tây, sao hôm nay anh lại bất thường đến vậy?

“Sao vậy, xem ra em không đói lắm à?” Bạc Dực Hàn thấy cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, khẽ giục.

Lúc này Nguyễn Điềm Điềm mới hoàn toàn lấy lại tinh thần, xác nhận Bạc Dực Hàn thật sự có ý tốt, vội vàng đi theo.

Tối đó, hai vợ chồng trở về Bạc gia ăn cơm.

Một bàn đầy ắp những món ăn thịnh soạn.

Hơn nữa, chỉ cần nhìn một vài món ăn, đều là những món Bạc Dực Hàn thích ăn khi còn nhỏ, những món ăn gia đình quen thuộc, liền biết là do mẹ anh tự tay làm.

Nguyễn Điềm Điềm ở Bạc gia nhiều ngày như vậy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy những món ăn gần gũi, đời thường như vậy.

Mắt cô mở to, bất ngờ kêu khẽ: “Trời ơi, mấy món này nhìn ngon quá!”