Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xa cách ngắn ngày tựa tân hôn, tắm rửa xong nhất định phải thân mật một chút chứ! Hai vợ chồng son tốt nhất là cố gắng một chút, bà có thể bế cháu rồi.
Nguyễn Điềm Điềm cũng gật đầu, phụ họa theo: "Đúng đúng đúng, mẹ nói đúng ạ."
Bạc Dực Hàn không nói gì, mà nắm lấy tay cô, kéo cô cùng lên lầu.
Nguyễn Điềm Điềm "ai" một tiếng, vội nói: "Anh anh, anh đi tắm anh kéo em làm gì?"
--- Chương 91 ---
Đại kết cục
Tần Vãn Tú nhìn con trai và con dâu đang náo nhiệt, lộ ra nụ cười mãn nguyện.
May quá.
Quả nhiên là xa cách ngắn ngày tựa tân hôn.
…
Nguyễn Điềm Điềm bị Bạc Dực Hàn giữ chặt vào cửa.
Cô đột nhiên cảm thấy hơi thở của anh phả vào đều nóng bỏng.
"Anh, anh không phải muốn đi tắm sao?"
"Ừm." Anh đáp khẽ.
Một chữ này, không phân biệt hỉ nộ.
Nguyễn Điềm Điềm càng thêm khó hiểu ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn anh, chăm chú vào gương mặt tuấn tú của anh.
Vừa nãy ở dưới lầu không dám nhìn kỹ, bây giờ mới phát hiện, anh có chút tiều tụy, xem ra ở nước ngoài ăn uống không ngon, ngủ cũng không yên, lại còn phải ngồi máy bay thay đổi múi giờ.
Thật đáng thương.
Dưới mắt anh có quầng thâm, cằm lấm tấm râu xanh.
--- Chương 101 ---
Mặc dù rất ngắn, vừa mới mọc ra.
Nguyễn Điềm Điềm như bị ma xui quỷ ám mà đưa tay chạm vào mặt anh, như muốn xác định sự thật của anh.
Bàn tay chạm vào mặt cô bị anh nắm chặt cổ tay.
Mặt anh dần dần ghé sát vào cô, khẽ hỏi: "Lâu như vậy không gặp tôi, có nhớ tôi không?"
Nguyễn Điềm Điềm vốn định nói hôm nay anh thật kỳ lạ, nhưng đột nhiên nghe thấy câu hỏi này, cả người cô không hiểu sao như bị điện giật, toàn thân cứng đờ.
Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.
Không biết là hơi thở của anh có điện, hay câu hỏi này có điện.
Đây không giống câu hỏi mà anh nên hỏi chút nào!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Sao không trả lời?" Anh khẽ hỏi.
Nguyễn Điềm Điềm có chút không dám nhìn thẳng vào mắt anh, lặng lẽ dời tầm mắt đi chỗ khác, dùng giọng nói yếu ớt đến mức không thể nhận ra thì thầm: "…Nhớ."
Trả lời xong một chữ đó, Nguyễn Điềm Điềm chỉ muốn tìm một tảng đậu phụ đ.â.m đầu vào.
Trả lời xong thế này, anh chắc chắn sẽ nghĩ cô có ý đồ gì đó với anh mất rồi…
Ôi trời, phải làm sao đây?
Khi bàn tay cô căng thẳng đến vã mồ hôi, anh buông cô ra, ôm cô ngồi xuống ghế sofa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nguyễn Điềm Điềm thật sự đứng ngồi không yên, vừa định đứng dậy đã bị Bạc Dực Hàn giữ chặt vai. “Điềm Điềm, anh có vài điều muốn nói với em.”
Nguyễn Điềm Điềm, vốn đang căng thẳng, lặng lẽ ngồi lại chỗ cũ.
Anh muốn nói gì với cô? Chẳng lẽ định nói thẳng với cô là muốn ly hôn, kết thúc hợp đồng trước thời hạn sao?
Cô nghĩ vẩn vơ, cho đến khi bàn tay nhỏ bị anh kéo lại.
Cô bị hành động này thu hút sự chú ý.
Cô rụt rè hỏi: “Anh, anh đang…”
Vừa hỏi xong, cô đã thấy anh lấy ra một hộp nhẫn từ trong túi áo.
Cô theo bản năng dùng bàn tay trái không bị anh nắm chạm vào chiếc nhẫn trên cổ.
Anh định lấy lại chiếc nhẫn này sao?
Đang nghĩ ngợi, ai ngờ anh lại mở hộp ra, “Điềm Điềm, anh thích em.”
Nguyễn Điềm Điềm, người nãy giờ đang thần hồn bay bổng, đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt ngỡ ngàng, suýt nữa tưởng mình nghe nhầm, ngơ ngác há miệng nhìn anh.
“Anh, em??”
Lắp bắp, không biết nói câu gì.
Nguyễn Điềm Điềm nói lắp không thể diễn tả được tâm trạng của mình.
Hồi hộp, rung động, vui sướng, và có chút mơ màng, cô muốn véo má mình xem có phải đang ảo giác không.
Bạc Dực Hàn nói: “Nếu em không thích anh và từ chối anh, anh cũng không trách em.”
Đây là lần anh đi công tác mấy tháng nay, anh vốn đã nghĩ vô số kịch bản tỏ tình, nhưng cuối cùng lại chọn cách đơn giản này, có lẽ cũng là cách tốt nhất.
Nguyễn Điềm Điềm thấy anh định thu lại hộp nhẫn, theo bản năng giật lấy. “Ai, ai nói em muốn từ chối anh, em, em cũng vậy.”
Cuối cùng cô trả lời rất nhỏ.
Hai má cô ửng hồng, dưới ánh đèn chiếu vào càng thêm đáng yêu.
Người đàn ông khẽ cong môi, hài lòng với vẻ ngượng ngùng của cô.
…
Một tuần sau.
Gia đình Nguyễn Điềm Điềm đích thân đến nhà họ Bạc, hai bên gia đình dự định tổ chức một đám cưới cho cặp vợ chồng trẻ.
Đương nhiên, ý tưởng này là do Bạc Dực Hàn đưa ra.
Mẹ và bố của Nguyễn Điềm Điềm dẫn theo năm người cậu cùng đến, ý là muốn áp đảo về số lượng, ít nhất là không thể thua về khí thế.
Tần Vãn Tú và Bạc lão gia không hề phản bác bất kỳ yêu cầu nào của họ, đều cười hì hì đồng ý, chỉ thiếu điều là nói, muốn cả thế giới cũng có thể dâng lên.
Nguyễn Điềm Điềm thấy bố mẹ và chị gái mình đưa ra những yêu cầu càng lúc càng quá đáng, vội vàng lên tiếng ngăn lại.
“Được rồi, được rồi, chúng con đã đăng ký kết hôn rồi, bố mẹ và chị đừng có ức h.i.ế.p anh ấy nữa.”
“Con bé này, tay trong lại ra ngoài rồi à?”
Mọi người đều vui vẻ, nhà họ Bạc cũng hiếm hoi có một lần náo nhiệt như vậy.
Đám cưới được tổ chức rất hoành tráng.
Đúng ngày cưới, bộ phim mới do Nguyễn Điềm Điềm đóng chính cũng vừa ra mắt.
Nguyễn Điềm Điềm không biết, vai nữ thứ trong bộ phim mới của cô đã nổi đình nổi đám.
Cô hoàn thành tất cả các nghi thức cưới hỏi, náo nhiệt đến tối muộn, những người phá phách phòng tân hôn cũng chẳng còn mấy, bố mẹ Nguyễn Điềm Điềm bị năm người cậu kéo về nhà Nguyễn rồi.