Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được được được, không sao, để quản gia Lý thúc dẫn cháu lên lầu, ông nội đã chuẩn bị đặc biệt cho hai đứa phòng tân hôn.”
Nguyễn Điềm Điềm mỉm cười ngọt ngào với ông nội, rồi đi theo quản gia lên lầu.
Vào đến cái gọi là phòng tân hôn, cô bị căn phòng đỏ chói mắt kia làm cho giật mình.
Bài trí đỏ rực, có chút giống phòng tân hôn của các gia đình giàu có thời cổ đại.
Bốn phía tường dán đầy chữ “Song Hỷ” lớn, gối và chăn trên giường cũng màu đỏ thẫm, chính giữa còn thêu chữ “Song Hỷ” bằng vàng, rải đầy táo đỏ, lạc, nhãn.
Nguyễn Điềm Điềm nhìn cảnh tượng này, chỉ thấy… khóe miệng co giật.
Đây chắc là, phong cách mà người lớn tuổi thích chăng?
Quản gia cười tủm tỉm nói với Nguyễn Điềm Điềm: “Thiếu phu nhân, đây là lão gia tử bảo tôi bài trí, lão gia tử rất thích, cô cũng hài lòng chứ?”
Ặc…
Nguyễn Điềm Điềm nhếch môi nở nụ cười lịch sự: “Hài… hài lòng.”
“Hài lòng là tốt rồi, hài lòng là tốt rồi. Chúc Thiếu phu nhân và Thiếu gia sớm sinh quý tử, trăm năm hạnh phúc, tôi xin phép đi trước.”
Vừa định đi, Lý thúc lại nhớ ra điều gì đó, lấy hai bộ đồ ngủ đôi cho cô, cả đồ lót cũng là đồ đôi…
“Cái này cũng là lão gia tử dặn tôi chuẩn bị, Thiếu phu nhân đi tắm nghỉ ngơi chút đi.”
Nguyễn Điềm Điềm khóe miệng co giật nhận lấy: “Cảm…”
Một chữ còn chưa nói hết, đã thấy Lý thúc lon ton chạy mất dạng.
Vẫn còn nghe thấy ông ta lớn tiếng nói với lão gia tử: “Lão gia tử, tốt quá rồi, Thiếu phu nhân đặc biệt thích quà mà ngài chuẩn bị, cô ấy mừng phát điên lên ấy.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nguyễn Điềm Điềm khóe miệng co giật.
Nhìn quanh bốn phía, ánh mắt cô lại rơi xuống phòng tắm, cô hít sâu một hơi, như thể đã lấy hết dũng khí.
Cô có một bí mật, cũng là bí mật của nhà họ Nguyễn.
Đôi chân cô không dám chạm nước, một khi chạm nước sẽ biến thành đuôi cá, mỗi khi gặp nước và hóa thành đuôi cá sẽ đau đớn như bị ngàn vạn lưỡi d.a.o rạch nát.
Chỉ dựa vào thuốc mà nhà họ Nguyễn cấp cho, cô mới có thể giảm đau, mới có thể thuận lợi đứng dậy từ trong nước.
Trước đây cô không biết, được nhà họ Nguyễn nhặt về thực ra chỉ là một vật thí nghiệm.
Nhà họ Nguyễn lén lút dùng cô làm thí nghiệm, tập đoàn công nghệ sinh học Nguyễn Thị của họ đang nghiên cứu một loại thuốc kỳ lạ, đó là chế tạo giao nhân giả. Nếu thí nghiệm này thành công, đó sẽ là sản phẩm bùng nổ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho nhà họ Nguyễn.
Mà cô chính là vật thí nghiệm bi thảm đó.
Chỉ có điều họ luôn nghĩ cô là một sản phẩm thất bại, vì mỗi khi cô đau đớn lúc gặp nước, cô đều tự đ.â.m mình một nhát, để ngăn không cho biến thành đuôi cá, chỉ để họ nhìn thấy vảy cá mọc trên chân.
Chính vì vậy, họ mới đẩy cô ra, có lẽ là định từ bỏ cô, vật thí nghiệm thất bại này.
Nhưng cô biết thế vẫn chưa đủ.
Đây mới là khởi đầu của cô.
Từ nay về sau, cô sẽ khiến nhà họ Nguyễn vạn kiếp bất phục!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô như lấy hết dũng khí cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm, từ từ mở nước nóng.
--- 'Nhẹ Nhàng Dỗ Dành Nhóc Mít Ướt Ngốc Nghếch' Chương 3 ---
Nước ấm đổ xuống, chân cô bắt đầu nóng ran, từ từ truyền đến cảm giác đau nhói như bị vạn lưỡi d.a.o cứa qua.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng “cạch”.
Ngay sau đó nghe thấy người làm nói: “Thiếu gia đã về ạ, Thiếu phu nhân đang tắm trong phòng tân hôn, ngài có muốn vào cùng không?”
Nguyễn Điềm Điềm vành mắt đỏ hoe, vì đau mà đỏ, vừa nghe thấy giọng nói này, trong lòng thầm kêu xong rồi!
Chương 4: Tiếng gào khóc long trời lở đất của Nguyễn Điềm Điềm
Nếu lúc này bị người khác nhìn thấy, chẳng phải cô sẽ tiêu đời sao?
Huống hồ người đó lại là người chồng mới cưới vừa đăng ký kết hôn với cô, nhìn thấy cô chẳng phải sẽ như nhìn thấy một con quái vật sao?
Nguyễn Điềm Điềm nhìn đôi chân đã hóa thành đuôi cá của mình, thực sự luống cuống chỉ biết rơi nước mắt.
So với nỗi đau, cảnh tượng trước mắt mới khiến cô hoảng sợ.
Bể tắm nhanh chóng bị nhuộm đầy máu.
Chỉ khi ra khỏi nước và đảm bảo không chạm phải giọt nước nào nữa, đuôi cá mới biến mất, nhưng nỗi đau vẫn sẽ kéo dài thêm hơn mười phút.
Lúc này, cửa phòng vệ sinh bị gõ.
“Nguyễn Điềm Điềm.” Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo của người đàn ông truyền qua cánh cửa kính mờ, từ tính và dễ nghe.
Nguyễn Điềm Điềm khụt khịt mũi, cố nén tiếng khóc, miễn cưỡng hỏi: “Làm… làm gì?”
Giọng cô nghẹn ngào, khàn đặc, còn mang theo giọng mũi.
Bạc Dực Hàn bên ngoài cửa cũng nghe ra.
“Tắm xong chưa?”
Nguyễn Điềm Điềm cắn môi, trong lòng thầm mắng, tắm xong hay chưa liên quan quái gì đến anh chứ!
Nếu người đàn ông này cũng muốn đi vệ sinh, cũng muốn tắm, cả Bạc gia lớn như vậy, lẽ nào không có phòng vệ sinh nào khác cho anh ta sao?
Cứ phải tranh một phòng vệ sinh với cô à?
Cô nghiến răng nghiến lợi, vành mắt đỏ hoe, nước mắt cũng lã chã rơi xuống.
Ban đầu là vì buồn…
Đột nhiên, cô phát hiện hình như khóc thật lớn có thể giảm bớt cơn đau?
Cô chớp chớp mắt, nước mắt như những hạt châu đứt dây lã chã rơi xuống.
Thì ra… còn có thể như vậy.
Trước đây cô chưa từng phát hiện, mỗi lần bị ấn vào bồn nước, cô chỉ biết nhịn, thậm chí còn tự rạch mình một nhát, cố gắng chịu đựng nỗi đau.
Cô sẽ không để những ác quỷ nhà họ Nguyễn đạt được mục đích.
Bây giờ…